Bộ ảnh: Lily Kwan – Người mẫu gốc Trung Quốc nude trên Naked News

On the net

Lưu ý: Bộ ảnh có nội dung khỏa thân không phù hợp với trẻ em

Lily Kwan – Người mẫu gốc Trung Quốc (ảnh naked news)

Lily Kwan – Người mẫu gốc Trung Quốc nude trên Naked News

Lily Kwan là người Trung Quốc chính gốc. Cha mẹ chân dài xinh đẹp này đều sinh ra và lớn lên ở đất nước đông dân nhất thế giới, mãi đến sau này họ mới chuyển sang sống và làm việc tại Canada trước khi hạ sinh cô ở Toronto. Lily vì thế cũng có hai quốc tịch, Trung Quốc và Canada.

Lily Kwan đang từng bước lấn sang làng catwalk ở Anh và các nước Châu Âu khác. Bộ ảnh này chính là bước đi đầu tiên trong kế hoạch dài hơi của cô.

https://i2.wp.com/celebritybottoms.com/glamour/l/ass-L-glam-multi-LilyKwan-02.jpg

https://i1.wp.com/celebritybottoms.com/glamour/l/ass-L-glam-multi-LilyKwan-01.jpg

Theo naked news

Tổng hợp Govn

Bộ ảnh: Xe siêu khủng – Siêu xe đón dâu trong đám cưới của đại gia Trung Quốc

On the net

Trung Quốc – Choáng với đoàn đón dâu “hàng khủng” 26 siêu xe

(VTC News) – Ngày hôm qua 21/4, cả thành phố Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc đã xôn xao bởi một đám cưới “đại gia” với 26 chiếc xe đón dâu toàn siêu xe.

Đoàn xe đến đón dâu tại một khu biệt thự ở Lộc Thành, thành phố Ôn Châu hôm qua đã gây “choáng” cho những người chứng kiến bởi sự hiện diện của một “tập đoàn hàng khủng” với những thương hiệu như Lamborghini, Ferrari và Rolls-Royce, tổng trị giá ước tính hơn 100 triệu NDT, tức khoảng hơn 300 tỉ đồng tiền Việt.

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
Đoàn xe đón dâu gồm hơn 20 siêu xe “diễu” trên đường
Click xem ảnh cỡ lớn

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
Đoàn xe đón dâu gồm hơn 20 siêu xe “diễu” trên đường
Click xem ảnh cỡ lớn

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
Đoàn xe đón dâu gồm hơn 20 siêu xe “diễu” trên đường
Click xem ảnh cỡ lớn

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
 Đoàn xe đón dâu gồm hơn 20 siêu xe “diễu” trên đường
Click xem ảnh cỡ lớn

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
Nhân viên đang trang trí cho xe đón dâu
Click xem ảnh cỡ lớn

Choáng với đoàn đón dâu "hàng khủng" 26 siêu xe
Nhân viên đang trang trí cho xe đón dâu
Click xem ảnh cỡ lớn

Càng ngày, những đám cưới “đại gia” như thế này càng xuất hiện thường xuyên tại Trung Quốc, với mức độ “khủng” tăng nhanh theo cấp số cộng.

Kimmy (Theo Sina)

12 siêu xe Lamborghini ‘hộ tống’ chú rể đón dâu

Vào tháng 6/2010 năm ngoái cũng xuất hiện đoàn xe  12 siêu xe Lamborghini ‘hộ tống’ chú rể đón dâu

Một nhân viên bán ô tô tại Bắc Kinh cho hay, trong đoàn 12 chiếc Lamborghini, model đắt nhất là chiếc Lamborghini LP670-4SV trị giá 1,1 triệu USD. Trong khi đó, một công ty tổ chức đám cưới cho biết, giá thuê một chiếc Lamborghini cho 4 giờ là 1,766 USD.

Dưới đây là hình ảnh 12 chiếc Lamborghini hộ tống chú rể đón dâu:

12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu
12 siêu xe Lamborghini 'hộ tống' chủ rể đón dâu

Nguyễn Hân

Theo Bưu điện Việt Nam

Tin cập nhật: Trung Quốc – Kích động biểu tình qua mạng internet

On the net

“Cuộc Cách Mạng Hoa Nhài” lan sang Trung Quốc (Hình VOA)

Trung Quốc sau đó đã tăng cường an ninh ở nhiều thành phố lớn. Một số đài báo cho biết một số người Trung Quốc ở nước ngoài đã kích động biểu tình thông qua mạng internet, tin nhắn.

Biểu tình tại nhiều thành phố ở Trung Quốc

SGTT.VN – Chiều chủ nhật 20.2, hàng trăm người đã tụ tập biểu tình tại một số thành phố ở Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải. Những cuộc biểu tình này sau đó đã bị lực lượng an ninh giải tán êm thắm, một vài người bị bắt giữ.

Cảnh sát kêu gọi người dân giải tán trước rạp chiếu bóng Hoà Bình ở Thượng Hải chiều 20.2. Ảnh: Reuters

Tại Bắc Kinh, hàng trăm người tụ tập yên lặng trước cửa hàng McDonald’s gần quảng trường Thiên An Môn, không giăng biểu ngữ lẫn hô khẩu hiệu, thậm chí không trả lời các nhà báo. Tại Thượng Hải, nhiều người biểu tình trước rạp chiếu bóng Hoà Bình.

Một cảnh sát nói với phóng viên báo Chosun Ilbo (Hàn Quốc): “Chẳng có gì xảy ra cả, ông có nhìn thấy gì không?”.

Trung Quốc sau đó đã tăng cường an ninh ở nhiều thành phố lớn. Một số đài báo cho biết một số người Trung Quốc ở nước ngoài đã kích động biểu tình thông qua mạng internet, tin nhắn.

Hôm nay 21.2, báo Hoàn Cầu (tiếng Anh) của Trung Quốc có bài bình luận nhận định rằng các cuộc cách mạng đang lan rộng từ Tunisia đến Ai Cập và Trung Đông, và “một số người ở Phương Tây mong muốn Trung Quốc sẽ là một Ai Cập kế tiếp. Điều đó là hoàn toàn không thể”.

Bài báo cũng kêu gọi người dân Trung Quốc kiên nhẫn trước một số vấn đề khó khăn của xã hội.

Một số người tụ tập ở quận Wangfujing, Bắc Kinh, hô to: “Chúng tôi muốn có cái ăn, muốn có việc làm, muốn nhà, muốn công bằng”. Ảnh: EPA
Cảnh sát có mặt tại các điểm dự kiến sẽ có người tụ tập. Ảnh: EPA
Cảnh sát giải tán người biểu tình tụ tập trước cửa hàng McDonald’s ở Bắc Kinh chiều 20.2. Ảnh: EPA
Một người biểu tình quá khích bị bắt giữ. Ảnh: Reuters

H.S (tổng hợp)

Theo SGTT

Link: http://sgtt.vn/Thoi-su/137519/Bieu-tinh-tai-nhieu-thanh-pho-o-Trung-Quoc.html

Chuyện lạ: Li Wei – Người tình gốc Việt của các quan tham Trung Quốc

On the net

Nhiều nhân vật cộm cán từng ngủ với Li Wei nay phải nhận án tử hoặc chung thân. Ảnh: Asia One

Chen Tonghai: cựu chủ tịch công ty dầu khí Sinopec lớn thứ hai tại Trung Quốc, thoát án tử năm 2009 vì nhận hối lộ 28 triệu USD.

Li Jiating: cựu tỉnh trưởng Vân Nam, bị kết án tử hình năm 2003, đang ở nhà tù Qincheng, Bắc Kinh.

Liu Zhihua: cựu phó thị trưởng Bắc Kinh, phụ trách việc chuẩn bị tổ chức Olympics Bắc Kinh 2008 Olympics, bị kết án tử hình năm 2008 vì nhận hối lộ 1,45 triệu USD.

Zheng Shaodong: Cựu thủ trưởng cơ quan điều tra tội phạm kinh tế, được đình chỉ án tử hình vì tham nhũng.

Huang Songyou: cựu phó chánh án Toà án Tối cao, án chung thân vì nhận hối lộ 500.000 bảng Anh (0,81 triệu USD).

Người phụ nữ khiến hàng loạt quan chức cấp cao “về vườn”

SGTT.VN – Cuối tuần qua, câu chuyện về người phụ nữ gốc Việt, Li Wei, 48 tuổi, đang trở thành chủ đề nóng trên các báo của Trung Quốc, nhờ những thành tích “hạ bệ” các quan chức hàng đầu ở nước này.

Cô Li mang hai dòng máu Pháp – Việt, sinh ra ở Việt Nam năm 1963. Vào lúc 7 tuổi cô được cha đưa tới hạt Honghe ở tỉnh Vân Nam. Cô bắt đầu sự nghiệp của mình bằng cách bán thuốc lá lẻ, trước khi kết hôn với một quan chức hàng đầu của địa phương phụ trách về thuốc lá.

Tạp chí kinh doanh của Trung Quốc Caijing chạy một bài dài ở trang 14 miêu tả cách cô Li đã sử dụng mạng lưới của chồng mình để tiếp cận những quan chức hàng đầu ở Vân Nam, trước khi tiến tới “chiếm” được những người bạn có quyền thế ở khắp nước này. Tính ra cô ta đã ngủ với 15 nhân vật kinh doanh cỡ bự và quan chức cấp cao Trung Quốc.

Li được miêu tả là một người phụ nữ hấp dẫn, với cách ăn mặc rất cuốn hút.

Theo các thông tin báo chí, Li cố gắng tiếp cận với cựu tỉnh trưởng Vân Nam, ông Li Jiating, ông này sau đó trở thành người tình của cô ta. Li đã giúp ông Li Jiating kiếm được một suất định cư cho con trai ông ta tại Hongkong, bằng cách đánh đổi quota xuất khẩu thuốc lá. Vị tỉnh trưởng này bị kết án tử hình hồi năm 2003 vì đã nhận hối lộ hơn 39 triệu USD.

Một “nạn nhân” khác nữa là Chen Tonghai, cựu chủ tịch công ty dầu khí Sinopec lớn thứ hai tại Trung Quốc. Cô Li cũng trở thành phu nhân của Du Shichen, cựu bí thư thành ủy Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông.

“Bạn không thể đầu tư tất cả tài nguyên và cơ hội vào một người, mà phải xây dựng một mối quan hệ rộng khắp như một cái ô”, Li Wei nói, theo trích dẫn của báo chí Trung Quốc.

Điều tra của các cơ quan chức năng Trung Quốc cho thấy Li có được tài sản của mình khoảng 10 tỷ nhân dân tệ, tương đương 1,94 tỷ USD, qua hoạt động kinh doanh thuốc lá, bất động sản, xăng dầu, chứng khoán và quảng cáo, đa phần có được từ mối quan hệ của cô ta với các nhân vật cộm cán nói trên. Đế chế của Li gồm hơn 20 doanh nghiệp tại Trung Quốc và ở nước ngoài. Cô ta còn có 183 cây xăng chỉ ở thủ đô Bắc Kinh!

Li đã bị bắt giam do trốn thuế hồi năm 2006 và hầu hết tài sản bị tịch thu, đầu năm nay cô được thả và hiện sống ở Hongkong. Người ta đã thu được từ Li cuốn sổ tay ghi lại quan hệ của cô với các nhân vật cỡ bự. Tuy nhiên, nhiều nhân tình của cô ta nay vẫn còn bị giam, trong khi một số bị kết án tử hình do tham nhũng.

Theo SGTT

Suy ngẫm: Trung Quốc – Chủ nghĩa tư bản của những kẻ giàu có và quyền thế

On the net

Những vấn đề nan giải nhất trong nền kinh tế Trung Quốc là gì?

Thứ nhất, đó là tỷ lệ đầu tư quá lớn, lên tới trên 50% GDP chứng tỏ một sự đầu tư kém hiệu quả. Nguyên nhân là do các chính quyền địa phương đang đầu tư quá mức, và đầu tư bất động sản chiếm tới một phần tư tổng đầu tư toàn xã hội.

Thứ hai, tình trạng ô nhiễm môi trường ở Trung Quốc đã vượt quá sức chịu đựng của nền kinh tế. Theo Bộ Y tế Trung Quốc, ô nhiễm môi trường đã biến ung thư trở thành nguyên nhân gây tử vong hàng đầu cho người dân Trung Quốc. Ở Trung Quốc hiện nay, việc người dân nhiều thành phố công nghiệp ít khi nhìn thấy ánh mặt trời hay trẻ em bị tử vong do ngộ độc thực phẩm đã trở thành phổ biến. Theo Cục Bảo vệ môi trường và Cục Thống kê quốc gia Trung Quốc, nếu tính đủ những chi phí này thì tốc độ tăng trưởng “GDP xanh” của nhiều địa phương chỉ xấp xỉ mức 0%.

Thứ ba, tình trạng bất bình đẳng ngày một nới rộng về thu nhập giữa các tầng lớp dân cư, giữa thành thị và nông thôn, và giữa các vùng miền của Trung Quốc đã và đang làm gia tăng xung đột và căng thẳng trong xã hội. Nếu những xung đột và căng thẳng này không được hóa giải một cách thấu đáo, chắc chắn nền kinh tế Trung Quốc không thể duy trì được động năng tăng trưởng hiện tại.

Thứ tư, Dư Vĩnh Định cho rằng điều làm người dân phẫn nộ nhất là sự cấu kết giữa quan chức chính phủ và giới doanh nghiệp, tình trạng mà một nhà kinh tế học nổi tiếng khác của Trung Quốc tên là Ngô Kính Liễn (Wu Jinglian) gọi là “chủ nghĩa tư bản của những người giàu có và quyền thế”. Ông cũng cho rằng bẻ gẫy “mối liên kết ma quỷ này” sẽ là một phép thử lớn cho các nhà lãnh đạo Trung Quốc trong tương lai.

Thứ năm, chế độ trọng dụng nhân tài là điều kiện tiên quyết cho chất lượng quản trị quốc gia. Thế nhưng theo quan sát của Dư Vĩnh Định, chế độ trọng dụng nhân tài ở Trung Quốc đã bị xói mòn do văn hóa chính trị nịnh bợ và khuyển nho. Từ nhận xét này, ông đi đến kết luận “biện chứng của phát triển kinh tế, một lần nữa, đã đưa cải cách chính trị trở lại thành vấn đề trung tâm.

Thứ sáu, sau ba thập niên tăng trưởng nhanh, Trung Quốc ngày nay đã trở thành công xưởng của thế giới. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ Trung Quốc vẫn chỉ là một công xưởng thuần túy. Dư Vĩnh Định chỉ ra rằng, trong kỷ nguyên sáng tạo và đổi mới công nghệ không ngừng ngày nay, “tình trạng thiếu đổi mới và sáng tạo chính là gót chân Achilles của nền kinh tế Trung Quốc… Không có khả năng sáng tạo và đổi mới mạnh mẽ, ngay cả người khổng lồ cũng chỉ có đôi bàn chân nặn bằng đất sét”.

Là một quốc gia có nhiều điểm tương đồng, kinh nghiệm của Trung Quốc, cả thành công và thất bại, có thể là những nguồn tham khảo hữu ích cho việc hoạch định chiến lược và chính sách phát triển cho Việt Nam. Những quan điểm của Ôn Gia Bảo, Dư Vĩnh Định, và Ngô Kính Liễn vì vậy rất đáng được các nhà làm chính sách Việt Nam suy ngẫm.

Vũ Thành Tự Anh (Theo TBKTSG)

Góc nhìn: Điện tín ngoại giao Mỹ tiết lộ về Tổng bí thư tương lai Trung Quốc Tập Cận Bình

On the net

Ông Tập Cận Bình – Lãnh đạo tương lai của Trung Quốc
Ông Tập Cận Bình được bổ nhiệm vào vị trí Phó Quân ủy Trung Ương. Ảnh: Reuters.

Có nhiều dự đoán rằng, ông Tập Cận Bình sẽ trở thành người kế nhiệm Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào thời gian tới. Nhưng ông là ai? Một nguồn tin thân cận với ông đã cung cấp cho các nhà ngoại giao Mỹ chân dung chi tiết về ông, và nói rằng, ông không ưa gì tham nhũng và cũng không phải là “fan” của chế độ dân chủ.

Xem Mỹ “dựng” chân dung lãnh đạo tương lai của Trung Quốc

Tác giả Andreas Lorenz dựa trên những bức điện tín ngoại giao Mỹ đã có bài viết về ông Tập Cận Bình đăng trên trang Spiegel (Đức). Chúng tôi xin giới thiệu với độc giả.

Ông không tham nhũng, và tiền dường như không phải là điều quan trọng với ông. Ông thích nước Mỹ, và từng bị thôi miên bởi những điều thần bí của đạo Phật và thích thú võ thuật châu Á.

Vào ngày 18/10, Uỷ ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) đã bổ nhiệm ông Tập Cận Bình, 57 tuổi, đảm nhận chức vụ Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương. Điều này gần như khẳng định rằng, ông đã được chọn lựa để kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào làm lãnh đạo CPC và Chủ tịch Trung Quốc năm 2012, trở thành một trong những người quyền lực nhất thế giới, nếu không nói là là người quyền lực nhất.

Nhưng ai là Tập Cận Bình?

Những người Trung Quốc thậm chí biết ông ít hơn nhiều người vợ nổi tiếng của mình. Ca sĩ Bành Lệ Viên, 47 tuổi, người có những chuyến lưu diễn khắp Trung Quốc để cất lên những khúc ca ca ngợi Đảng, đất nước. Một phụ nữ đẹp, quyến rũ và tài năng, một nữ tướng hai sao trong quân đội Trung Quốc.

Rất nhiều năm, bà là người không thể thiếu được trong chương trình Đại nhạc hội chào năm mới của Đài truyền hình trung ương Trung Quốc – sự kiện quan trọng nhất của truyền hình Trung Quốc.

Nguồn gốc gia đình

Tuy nhiên, ít năm gần đây, danh tiếng của chồng bà Bành Lệ Viên, ông Tập Cận Bình đã trở thành tâm điểm thu hút chú ý hơn. Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh đã đưa ra những thông tin chính xác về vị lãnh đạo tương lai của Trung Quốc. Theo nguồn tin Mỹ, ông Tập là người “cực kỳ tham vọng”, một người đàn ông tốt. Ông cũng xuất thân trong một gia đình tốt. Ông là con trai của nhà cách mạng, nguyên là phó thủ tướng Tập Trọng Huân – là một vị “thái tử”, một trong các thành viên của tầng lớp con cháu các lão thành cách mạng Trung Quốc.

Theo nội dung của một trong các bức điện tín của đại sứ quán Mỹ, ông Tập trưởng thành trong một môi trường “được chở che”. Ông trải qua thời niên thiếu ở một quận Bắc Kinh chuyên dành cho các quan chức cao cấp. Về lý thuyết, Trung Quốc chính chức không phân chia tầng lớp, những cộng đồng nơi ông ở có sự phân định hàng ngũ rất chặt chẽ: Thành viên Bộ Chính trị có nhà tốt hơn, ô tô công lớn hơn và được mua sắm ở những cửa hiệu tốt hơn là các bộ trưởng hay thứ trưởng.

Tầng lớp con ông cháu cha của những gia đình ấy “thừa hưởng và nắm rõ” từ thế hệ đi trước rằng, một ngày nào đó, họ sẽ được chọn lựa để “nắm giữ vị trí thích hợp trong tầng lớp lãnh đạo Trung Quốc”.

Năm 1966, Cách mạng Văn hoá nổ ra, những người đối lập với Chủ tịch Mao bấy giờ bị thanh trừng. Cha của ông Tập bị bắt giam, còn bản thân ông phải tới vùng nông thôn, làm việc trên những cánh đồng.

Đầu những năm 1970, ông và nhiều vị “thái tử” khác được phép trở lại Bắc Kinh. Nhưng trong khi rất nhiều bạn bè cùng thời sung sướng với môi trường tự do mới, ông lại lựa chọn một con đường khác. “Ông lựa chọn để tồn tại bằng cách trở thành đỏ phải thật đỏ”, nguồn tin của đại sứ quán Mỹ nhấn mạnh.

Kẻ không may

Năm 1974, bất chấp thực tế là, người cha còn ở trong tù, ông Tập gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc – một quyết định khi ấy khiến ông gây mất lòng tin cho các “thái tử” cùng lứa. Trong khi bạn bè mải mê theo đuổi văn chương phương Tây, ông Tập lại đọc tác phẩm của Karl Marx và thậm chí gia nhập uỷ ban “công nông binh”. Sau đó, ông theo học trường đại học danh tiếng Thanh Hoa ở Bắc Kinh. Đầu tiên, ông học ngành hoá chất và chủ nghĩa Max trước khi có bằng tiến sĩ luật học năm 1979.

Rời trường học, ông gia nhập quân đội, làm việc như một thư ký trong văn phòng Quân uỷ trung ương tại Bắc Kinh, cho dù cấp bậc của ông khi ấy chưa được biết rõ.

Trong cuộc sống riêng tư, ông Tập không gặp nhiều may mắn. Cuộc hôn nhân đầu tiên của ông với Ke Xiaoming – con gái một nhà ngoại giao rất tao nhã, có giáo dục – nhanh chóng rạn vỡ. Theo nguồn tin Mỹ, cuối cùng, Khả trở về Anh còn Tập ở lại Trung Quốc.

Đối mặt

Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phía trước) bên cạnh Chủ tịch Hồ Cẩm Đào. Phía sau là ông Tập Cận Bình tại kỳ họp toàn thể thứ 4, Quốc hội Trung Quốc ngày 11/3/2010

Phó Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phía trước) bên cạnh

Ở Bắc Kinh, ông Tập Cận Bình đưa ra một quyết định lớn. Ông hiểu rằng chỉ có thể trở thành một chính khách có sự nghiệp nếu ông tạm thời rời khỏi “chiếc bóng” hay “nhóm quyền lực” của Bắc Kinh, và thu thập kinh nghiệm ở các vùng nông thôn. Ông dường như hiểu rằng, những quan hệ của cha mình chưa đủ, và rằng những rủi ro ở thủ đô là quá lớn.

Ông dần dần đặt chân từng bước một trên nấc thang sự nghiệp tại các tỉnh Hà Bắc, Phúc Kiến và Chiết Giang.

Trong thời gian ở phía đông Trung Quốc, ông Tập trở nên bị cuốn hút với những điều thần bí đạo Phật, kỹ thuật hít thở khí công và võ thuật. Dường như, ông tin tưởng vào các lực lượng siêu nhiên.

Năm 2007, ông được bổ nhiệm là Bí thư Thành uỷ Thượng Hải. Thời gian ấy, Thượng Hải xảy ra vụ bê bối tham nhũng lớn và Bắc Kinh khẳng định cần một “bàn tay sạch” để lấy lại danh tiếng. “Nhóm Thượng Hải” khi ấy vẫn còn ảnh hưởng của cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân muốn có ông Tập Cận Bình. Ông được xem là người liêm khiết và có khả năng là “thanh sạch” hàng ngũ đảng.

Chỉ bảy tháng làm việc tại trung tâm tài chính Trung Quốc, ông Tập trở lại Bắc Kinh và được bổ nhiệm làm phó Chủ tịch Trung Quốc. Chiến lược sự nghiệp của ông Tập đã thành công. Theo mô tả trong một bức điện tín của đại sứ quán Mỹ, ông Tập được cho là người theo thuyết duy thực và chủ nghĩa thực dụng, một người giữ kín các quân bài trước khi lạnh lùng tung ra quân át vào thời điểm hợp lý.

Thượng cấp nghiêm nghị

Ông Tập Cận Bình trong phiên họp Quốc hội ngày 16/3/2008

1

Tập Cận Bình không quan tâm tới tửu sắc. Đây là một đặc điểm tương đồng với ông Hồ Cẩm Đào.

Tập biết về thế giới bên ngoài biên giới Trung Quốc. Chị gái của ông sống ở Canada, còn em trai ông ở Hong Kong. Tuy nhiên, ngoại giao Mỹ tin là, ông Tập nghĩ chỉ có thể đóng một vai trò nổi bật ở trong nước. Tập thăm nước Mỹ năm 1987, và dành thời gian ở Washington. Tuy nhiên, dường như ông không có ấn tượng đặc biệt.

Trong khi đó, ông rất thông hiểu đất nước của mình. Ông biết về nạn tham nhũng, ông căm ghét kiểu sống trọc phú khoe giàu. Sợ hãi lớn nhất của ông là một kỷ nguyên thị trường tự do mới sẽ cướp đi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Ông khá “hạn chế” trong việc thể hiện những sáng kiến chính trị hay quảng bá ý tưởng của mình.

Theo đánh giá của ngoại giao Mỹ, ông Tập không nghĩ nhiều về cải tổ dân chủ. Ông tin là, chỉ một nhóm nhỏ mới có thể duy trì ổn định xã hội Trung Quốc và dẫn dắt đất nước lên những đỉnh cao mới. Ông nói, các vị “thái tử” là “người kế thừa hợp pháp” cuộc cách mạng của Trung Quốc.

Thái An (Theo Spiegel)

Theo vietnamnet

Góc nhìn: Lễ trao giải Nobel hòa bình 2010 – Khi người tù không đến được Oslo

On the net

Lưu hiểu Ba – Khi người tù không đến được Oslo

Thorbjørn Jagland, Chủ tịch Ủy Ban Nobel Hoà Bình, đặt huy chuơng và bằng danh dự vào chiếc ghế trống dành cho người thắng giải Nobel Hòa Bình năm 2010 Lưu Hiểu Ba, người Trung Quốc. Đây là lần đầu tiên trong lịch sử của giải Nobel Hoà Bình, chiếc ghế của người nhận giải phải bỏ trống
1.500 người đã dự buổi lễ trao giải Nobel Hòa Bình, với sự có mặt của nhà vua và hoàng hậu Nauy.

Toàn văn phát biểu của Chủ tịch Thorbjørn Jagland tại lễ trao Giải Nobel Hòa Bình cho Lưu Hiểu Ba

Thorbjørn Jagland, Council of Europe Secretary General election Tâu bệ hạ và hoàng hậu, kính thưa quý bà, quý ông,

“Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao giải Nobel Hòa bình năm 2010 cho ông Lưu Hiểu Ba, cho cuộc tranh đấu trường kỳ bất bạo động của ông ấy đòi các quyền cơ bản của con người ở Trung Quốc. Ủy ban Nobel Na Uy từ lâu đã tin rằng có sự liên quan mật thiết giữa các quyền con người và hòa bình. Các quyền đó là điều kiện tiên quyết cho ‘tình huynh đệ giữa các quốc gia’, là điều mà Alfred Nobel đã viết trong di chúc của mình”.

Tôi xin mượn những lời trên được trích trong đoạn đầu tiên thông cáo của Ủy ban Nobel Na Uy ký ngày 08/10 vừa qua khi công bố Giải thưởng Nobel Hòa bình năm nay, để mở đầu bài phát biểu này.

Chúng ta rất lấy làm tiếc là người đoạt giải lại không có mặt ở đây hôm nay. Ông đang bị cô lập trong một nhà tù ở phía đông bắc Trung Quốc. Ngay cả người thân cận nhất là vợ ông, bà Lưu Hà, cũng không thể đến đây với chúng ta. Do đó, hôm nay, sẽ không có huân chương hay chứng chỉ nào được trao tại đây cả.

Chỉ riêng thực tế đó, đã cho thấy giải thưởng này là quá cần thiết và xứng hợp. Chúng tôi xin chúc mừng ông Lưu Hiểu Ba, người đoạt Giải Nobel Hòa bình năm nay.

Trước đây, đã từng có những trường hợp người được nhận giải bị ngăn cản đến dự lễ trao giải. Ngay cả khi đã được đến, người nhận giải cũng còn nhiều lần bị lên án nặng nề bởi nhà chức trách ở quê hương mình. Tất cả đã được minh chứng trong ánh sáng của lịch sử rằng hầu hết các trường hợp đó đều là những giải thưởng thực sự quan trọng và xứng đáng.

Chúng ta đã từng gặp khó khăn cực lớn trong năm 1935, khi ủy ban quyết định trao giải thưởng này cho Carl von Ossietzky. Hitler đã vô cùng tức giận và cấm tất cả người Đức không được nhận bất kỳ giải thưởng Nobel nào. Vua Haakon đã không tham dự lễ trao giải. Bản thân Ossietzky cũng không đến Oslo và chết hơn một năm sau đó.

Moscow cũng đã giận dữ không kém khi Andrej Sakharov được trao giải vào năm 1975. Ông cũng bị ngăn cản đến nhận giải thưởng. Vợ ông phải nhận thay. Điều tương tự cũng đã xảy ra với Lech Walesa (Ba Lan) năm 1983. Các nhà chức trách Miến Điện cũng điên tiết khi bà Aung San Suu Kyi được trao Giải Nobel Hòa bình năm 1991. Một lần nữa, người đoạt giải đã không thể đến được Oslo.

Năm 2003, Shirin Ebadi nhận Giải Nobel Hòa bình. Bà đã đến lễ trao giải. Người ta có thể nói khá nhiều về phản ứng của các quan chức Iran nhưng rốt cuộc Đại sứ Iran đã tham dự buổi lễ.

Ủy ban Nobel Na Uy đã từng trao bốn giải cho Nam Phi. Tất cả những người đoạt giải đã đến Oslo. Tuy nhiên, các giải thưởng dành cho Albert Lutuli vào năm 1960 và Desmond Tutu năm 1984 đã chọc tức chế độ phân biệt chủng tộc apartheid ở Nam Phi và chịu sự phẫn nộ lớn từ chế độ này, trước khi đón nhận những tràng pháo tay nồng nhiệt bởi giải thưởng được trao cho Nelson Mandela và Frederik Willem de Klerk năm 1993.

Tất nhiên, quan điểm khi trao các giải thưởng này không bao giờ có ý xúc phạm bất cứ ai. Mục đích của Ủy ban Nobel là muốn nêu lên mối liên hệ giữa nhân quyền, dân chủ và hòa bình. Và điều quan trọng là để nhắc nhở thế giới rằng các quyền mà chúng ta được hưởng rộng rãi ngày hôm nay là thành quả của sự chiến đấu và giành chiến thắng của những con người đã dám liều mình xông pha, chấp nhận những rủi ro rất lớn.

Họ đã làm tất cả điều đó cho tha nhân. Đó là lý do tại sao Lưu Hiểu Ba xứng đáng nhận được sự ủng hộ của chúng ta.

Mặc dù không ai trong số các thành viên của ủy ban đã từng gặp Lưu, chúng tôi vẫn cảm thấy rằng chúng tôi quen biết ông. Chúng tôi đã nghiên cứu ông cách chặt chẽ trong một khoảng thời gian dài.

Lưu sinh ngày 28 tháng 12 năm 1955 tại Trường Xuân thuộc tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc. Ông lấy bằng Cử nhân văn chương tại Đại học Cát Lâm, rồi bằng thạc sĩ và tiến sĩ tại Đại học Sư phạm Bắc Kinh, nơi ông cũng đã tham gia giảng dạy. Ông từng ra nước ngoài với tư cách giáo sư thỉnh giảng ở các Đại học Oslo, Đại học Hawaii và Đại học Columbia ở New York.

Năm 1989, ông quyết định trở về Trung Quốc để tham gia phong trào dân chủ buổi sơ khai. Vào ngày 02 tháng 6, ông và một số người bạn bắt đầu cuộc tuyệt thực tại quảng trường Thiên An Môn để phản đối tình trạng thiết quân luật đã được ban bố. Họ đưa ra một tuyên ngôn dân chủ 6 điểm, do Lưu viết, chống đối chế độ độc tài và ủng hộ dân chủ. Ông Lưu cũng đã phản đối bất kỳ cuộc đấu tranh sử dụng bạo lực nào chống lại chính quyền của một bộ phận sinh viên, ông đã cố gắng tìm một giải pháp hòa bình cho sự căng thẳng giữa sinh viên và chính phủ. Bất bạo động đã được định hình rõ nét trong thông điệp của ông. Vào ngày 04 tháng 6, ông và bạn bè đã cố gắng để ngăn chặn một cuộc đụng độ giữa quân đội và các sinh viên. Nỗ lực của ông chỉ thành công một phần. Nhiều người đã chết, hầu hết ở bên ngoài Thiên An Môn.

Lưu đã nói với vợ rằng ông muốn Giải Nobel Hòa bình năm nay sẽ được dành riêng cho “những linh hồn đã mất từ ngày 04 tháng 6”. Đây là một niềm vui cho chúng ta khi giúp ông hoàn thành mơ ước của mình.

Lưu nói: “Sự vĩ đại của tranh đấu bất bạo động là ngay cả khi phải đối mặt với bạo quyền chuyên chế gây ra bao đau khổ, nạn nhân sẽ đáp lại sự thù ghét bằng tình yêu, định kiến bằng lòng khoan dung, kiêu ngạo bằng sự khiêm nhường, đáp lại tình trạng hạ nhục nhân phẩm bằng phẩm giá và trả lời bạo lực bằng lẽ phải”.

Thiên An Môn đã trở nên một bước ngoặt trong cuộc đời Lưu Hiểu Ba.

Năm 1996, ông Lưu bị kết án ba năm lao động cải tạo cho tội “gây rối trật tự công cộng”. Từ 2003–2007, ông là chủ tịch của Trung tâm văn bút Trung Hoa – một tổ chức độc lập. Ông Lưu đã viết gần 800 bài tiểu luận, trong đó có 499 bài ra đời từ năm 2005. Ông là một trong những kiến trúc sư trưởng của Hiến chương 08 – được thực hiện và phổ biến rộng rãi vào ngày 10 tháng 12 năm 2008 – trong lời nói đầu của tài liệu này có đoạn “nhân dịp kỷ niệm đệ nhất bách chu niên Hiến pháp đầu tiên của Trung Quốc ra đời, kỷ niệm 60 năm việc ban hành Tuyên ngôn về Nhân quyền, kỷ niệm 30 năm xây dựng Bức tường Dân chủ và kỷ niệm lần thứ 10 việc chính phủ Trung Quốc ký Công ước quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị”. Hiến chương 08 bảo vệ các quyền cơ bản của con người và được hàng nghìn người Trung Quốc cả trong và ngoài nước ký tên hưởng ứng.

Ngày 25 tháng 12 năm 2009, ông Lưu đã bị kết án 11 năm tù giam và 2 năm bị tước các quyền chính trị vì tội “kích động lật đổ chính quyền, chế độ xã hội chủ nghĩa và nền chuyên chính dân chủ của nhân dân”. Ông đã liên tục tuyên bố bản án này vi phạm chính hiến pháp Trung Quốc và những quyền cơ bản của con người.

Có nhiều nhà bất đồng chính kiến ở Trung Quốc và quan điểm của họ có nhiều chỗ khác biệt. Các hình phạt nặng đối với ông Lưu làm cho ông ngày càng trở nên như một phát ngôn nhân đáng chú ý của phong trào đòi các quyền con người. Thực tế trong một sớm một chiều, ông đã trở thành biểu tượng lớn – ở cả Trung Quốc và trên bình diện quốc tế – của cuộc đấu tranh cho các quyền đó ở Trung Quốc.

Tâu bệ hạ và hoàng hậu, thưa quý bà, quý ông,

Trong thời chiến tranh lạnh, người ta tranh cãi về các mối liên kết giữa hòa bình và nhân quyền. Tuy nhiên, kể từ khi kết thúc chiến tranh lạnh, các nhà nghiên cứu hòa bình và các nhà khoa học chính trị hầu như đã thiếu nhấn mạnh thường xuyên cách mà các liên kết đó liên hệ mật thiết với nhau như thế nào. Đây được cho là một trong những phát hiện “mạnh mẽ” nhằm đạt được các giá trị trên. Các nền dân chủ có thể đi đến chỗ chiến tranh chống lại các chế độ độc tài, và tất nhiên phải tiến hành các cuộc chiến thuộc địa, nhưng hình như không có tiền lệ nào cho thấy một nền dân chủ đã phải đi tới chiến tranh chống lại nền dân chủ khác.

Cần hiểu sâu sắc hơn “tình huynh đệ giữa các quốc gia” mà Alfred Nobel đã đề cập trong di chúc của mình và đó là một điều kiện tiên quyết để có hòa bình thực sự – điều khó có thể được tạo ra mà không có nhân quyền và dân chủ.

Lịch sử thế giới hiếm có ví dụ nào tương tự về một siêu cường đạt được sự tăng trưởng nhanh chóng như vậy trong một khoảng thời gian như Trung Quốc. Bắt đầu từ 1978, cứ mỗi năm, mỗi thập kỷ, tỷ lệ tăng trưởng của đất nước này giữ vững ở mức 10% hoặc cao hơn. Một vài năm trước đây, sản lượng quốc gia của Trung Quốc đã lớn hơn của Đức và năm nay nó vượt cả Nhật Bản. Trung Quốc đã đạt được vị trí số hai thế giới về tổng sản phẩm quốc gia. Sản phẩm quốc gia của Hoa Kỳ vẫn còn lớn gấp 3 lần Trung Quốc, nhưng trong khi Trung Quốc đang tiếp tục con đường tăng trưởng của mình thì Hoa Kỳ lại là một trong những khó khăn nghiêm trọng.

Kinh tế thành công đã giúp cho hàng trăm triệu người Trung Quốc thoát cảnh đói nghèo. Đối với việc giảm số người nghèo trên thế giới, Trung Quốc phải có được sự tín nhiệm hoàn toàn.

Chúng ta có thể đi đến mức khẳng định rằng Trung Quốc với 1,3 tỷ dân của mình, chính là nó đang mang số phận của nhân loại trên vai. Nếu nước này chứng tỏ có khả năng phát triển một nền kinh tế thị trường xã hội với đầy đủ các quyền dân sự, điều này sẽ hứa hẹn một triển vọng rất lớn tác động đến cả thế giới. Bằng không, tồn tại nguy cơ xảy ra một cuộc khủng hoảng kinh tế xã hội trong đất nước này, mà hậu quả tiêu cực sẽ giáng lên tất cả chúng ta.

Kinh nghiệm lịch sử cho chúng ta lý do để tin rằng việc tiếp tục phát triển kinh tế nhanh chóng bao hàm những cơ hội cho tự do tư tưởng, tự do nghiên cứu và tự do tranh luận. Hơn thế nữa, không có tự do ngôn luận, thì tham nhũng, lạm quyền và vô tổ chức sẽ tràn lan. Mỗi hệ thống quyền lực phải tạo được thế đối trọng dưới sự kiểm soát của người dân qua bầu cử, truyền thông tự do và quyền biểu tình, phản biện của công dân.

Không ít thì nhiều các nước dưới chế độ độc tài có thể tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, nhưng không phải ngẫu nhiên mà gần như tất cả các quốc gia giàu nhất thế giới đều theo chế độ dân chủ. Dân chủ mới có thể huy động các nguồn lực mới từ con người và công nghệ.

Vị thế mới đòi hỏi Trung Quốc phải gia tăng trách nhiệm. Trung Quốc phải được chuẩn bị cho những tiếng nói phản biện và phải coi đó là điều tích cực – như là một cơ hội để ngày càng tiến bộ. Bất cứ cường quốc nào cũng phải thực hiện theo cách này. Điển hình, chúng ta có đầy đủ, cụ thể các đánh giá về vai trò của Hoa Kỳ trong những năm qua. Bạn bè và đồng minh đã chỉ trích siêu cường này trong cả cuộc chiến Việt Nam lẫn việc phân biệt đối xử với người da màu trong các quyền dân sự. Nhiều người Mỹ đã phản đối Giải Nobel Hòa bình được trao cho Martin Luther King năm 1964. Nhìn lại, chúng ta có thể thấy Hoa Kỳ càng lớn mạnh hơn khi những người Mỹ gốc Phi có được quyền của họ.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi về sự yếu kém của Trung Quốc – thay vì là tất cả sức mạnh quốc gia hiện có – không cho thấy sự cần thiết phải bỏ tù một con người những 11 năm chỉ vì anh ta đã thể hiện ý kiến của mình về cách thức mà anh ta nghĩ rằng đất nước của mình nên đi theo.

Có thể tìm thấy điểm yếu này thể hiện rõ ràng trong bản án dành cho ông Lưu, điểm được nhấn mạnh là đặc biệt nghiêm trọng chính là vì ông đã phát tán ý kiến của mình trên Internet. Nhưng điều đó còn khiến những người lo lắng cho sự tiến bộ công nghệ có mọi lý do để lo sợ cho tương lai. Công nghệ thông tin không thể bị xóa sổ. Nó sẽ tiếp tục mở ra các giai tầng xã hội. Như Tổng thống Nga Dmitrij Medvedev đã phát biểu về nó trên trang web của Viện Duma: “Công nghệ thông tin cho chúng ta cơ hội để kết nối với thế giới. Thế giới và xã hội vẫn cứ đang ngày càng cởi mở hơn ngay cả khi giới cầm quyền không thích nó”.

Không còn nghi ngờ gì nữa, ông Medvedev đã luôn mang số phận của Liên Xô trong tâm trí. Sự thống nhất một cách cưỡng bách và kiểm soát tư tưởng hòng ngăn cản đất nước tham gia vào cuộc cách mạng công nghệ diễn ra trong những thập niên 1970 và 1980. Chế độ ấy đã sụp đổ. Đất nước vẫn đứng vững để đạt tới một vận hội lớn hơn khi bước vào giai đoạn đối thoại với những con người như Andrej Sakharov.

Tâu bệ hạ và hoàng hậu, thưa quý bà, quý ông,

Ngày nay, không phải chính phủ quốc gia cũng không phải phe đa số trong các chính phủ quốc gia ấy có quyền lực không giới hạn. Nhân quyền đã giới hạn những gì mà các chính phủ quốc gia hoặc phe đa số trong một chính phủ quốc gia có thể làm. Điều này phải được áp dụng cho tất cả các nước là thành viên của Liên Hiệp Quốc và những ai đã tán thành Tuyên ngôn về Nhân quyền. Trung Quốc đã ký kết và thậm chí phê chuẩn nhiều công ước quốc tế quan trọng về quyền con người của Liên Hiệp Quốc và Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO). Điều thú vị nữa là Trung Quốc đã chấp nhận cơ chế giải quyết xung đột siêu quốc gia khi gia nhập WTO.

Bản thân Hiến pháp của Trung Quốc duy trì các quyền cơ bản của con người. Điều 35 của hiến pháp này chỉ ra rằng: “Công dân của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được hưởng tự do ngôn luận, báo chí, hội họp, lập hội, tuần hành và biểu tình”. Điều 41 bắt đầu rằng công dân “…có quyền phê bình và đóng góp ý kiến đối với bất kỳ cơ quan nhà nước hay cán bộ nhà nước nào”.

Ông Lưu đã thi hành quyền công dân của mình. Ông đã không làm gì sai cả. Do đó, ông ấy phải được trả tự do ngay lập tức!

Trong 100–150 năm qua, nhân quyền và dân chủ đã giành được một vị trí mạnh mẽ hơn bao giờ hết trên thế giới. Và cùng với các giá trị này, là hòa bình. Điều này có thể trông thấy rõ ở châu Âu, nơi từng có rất nhiều cuộc chiến tranh đã diễn ra, và là nơi khởi đầu của các thế lực thực dân gây ra nhiều cuộc chiến khắp thế giới. Cả châu Âu ngày nay là một lục địa của “hòa bình”. Phi thực dân hóa sau Thế chiến thứ hai đã giúp cho một số quốc gia, đầu tiên ở châu Á và sau đó ở Châu Phi, có cơ hội tự trị với cam kết tôn trọng các quyền cơ bản của con người. Nhiều quốc gia đã nắm chắc lấy cơ hội, trong đó Ấn Độ dẫn đầu. Qua những thập kỷ gần đây nhất, chúng ta đã thấy các nền dân chủ đã củng cố vị thế của mình ở châu Mỹ Latinh, ở Trung và Đông Âu như thế nào. Nhiều quốc gia thuộc thế giới Hồi giáo đều đang bước đi cùng một con đường (dân chủ): Thổ Nhĩ Kỳ, Indonesia, Malaysia. Một số nước khác cũng đang trong tiến trình mở cửa hệ thống chính trị của họ.

Các nhà hoạt động nhân quyền tại Trung Quốc là những người bảo vệ trật tự quốc tế và các xu hướng chính trong cộng đồng toàn cầu. Với cái nhìn trong ánh sáng như vậy, thì họ không còn là các nhà bất đồng chính kiến, nhưng là đại diện cho hàng ngũ tiên phong cho công cuộc phát triển thế giới hôm nay.

Ông Lưu phủ nhận sự chỉ trích nhắm vào đảng Cộng sản đồng nghĩa với sự xúc phạm đến đất nước và nhân dân Trung Quốc. Ông cho rằng: “Ngay cả nếu đảng Cộng sản đang là đảng cầm quyền, nó không thể được đánh đồng với đất nước, nó phải tách biệt với quốc gia và nền văn hóa dân tộc”. Sự thay đổi ở Trung Quốc có thể mất thời gian, một thời gian rất dài để cải cách chính trị, như ông Lưu nói “được dần dần hòa bình, trật tự và kiểm soát”. Trung Quốc đã có đủ các nỗ lực nhằm thay đổi cách mạng. Chúng chỉ dẫn đến sự hỗn loạn. Tuy nhiên, như ông Lưu cũng viết: “Một biến đổi to lớn hướng tới tính đa nguyên trong xã hội đã xảy ra, và nhà cầm quyền không còn có thể hoàn toàn kiểm soát toàn xã hội”. Tuy nhiên, sức mạnh của chế độ có thể còn lớn, mỗi cá nhân riêng lẻ phải làm hết sức mình để sống “một cuộc sống trung thực với tất cả phẩm giá của mình”, nguyên văn lời nói của Lưu Hiểu Ba.

Đáp lại, nhà chức trách Trung Quốc tuyên bố rằng Giải Nobel Hòa bình năm nay làm nhục Trung Quốc và cung cấp những mô tả hết sức xúc phạm về ông Lưu.

Lịch sử cho thấy nhiều ví dụ về các nhà lãnh đạo chính trị lợi dụng xúc cảm dân tộc và cố gắng “biến thành… quỷ” tất cả những ai có ý kiến ngược lại với mình. Họ nhanh chóng trở thành “tay chân” của các thế lực nước ngoài. Điều này đôi khi còn diễn ra nhân danh tự do và dân chủ, nhưng hầu như luôn luôn có một kết cục bi thảm.

Chúng ta thừa nhận điều này trong luận điệu của cuộc chiến chống khủng bố: “Chỉ có thể theo ta hoặc là chống lại ta”. Các cách thức không dân chủ như là tra tấn và bỏ tù mà không xét xử đã từng được sử dụng nhân danh tự do. Việc này chỉ khiến cho thế giới phân cực lớn hơn và làm hại cuộc chiến chống khủng bố.

Lưu Hiểu Ba là một người lạc quan, mặc dù nhiều năm sống trong tù. Trong kháng cáo gửi cho tòa ngày 23 tháng 12 năm 2009, ông nói: “Tôi, với tất cả sự lạc quan, trông mong sự ra đời của một tương lai tự do cho Trung Quốc. Cho không có lực lượng nào có thể chấm dứt cuộc tìm kiếm nhân lực cho nền tự do và cuối cùng Trung Quốc sẽ trở thành một quốc gia pháp quyền, nơi mà quyền con người mới là sự cai trị tối cao”.

Isaac Newton đã từng nói: “Nếu tôi có nhìn thấy xa hơn, đó là bằng cách đứng trên vai những người khổng lồ”. Khi chúng ta có thể nhìn về phía trước ngày hôm nay, đó là nhờ chúng ta đang đứng trên vai của nhiều người đàn ông và đàn bà, những người trong những năm qua – thường đang trong tình thế rất nguy hiểm – đã dám đứng vững trên những gì họ tin vào và do đó, nền tự do của chúng ta mới có thể được thực hiện.

Vậy thì, trong khi những người khác vào lúc này đang bận đếm tiền, đang tập trung hoàn toàn vào những lợi ích quốc gia ngắn hạn của họ, hoặc đang còn thờ ơ, thì Ủy ban Nobel Na Uy đã một lần nữa chọn cách ủng hộ những chiến binh – cho tất cả chúng ta.

Chúng tôi chúc mừng ông Lưu Hiểu Ba, người nhận Giải Nobel Hòa bình năm 2010. Quan điểm của ông sau cùng sẽ đưa Trung Quốc trở nên vững mạnh. Chúng tôi xin gửi những lời chúc tốt đẹp nhất đến ông và Trung Quốc trong những tháng năm phía trước.

Quốc Ngọc dịch từ Ibtimes

Người dịch gửi trực tiếp cho BVN

Theo boxitvn