Góc nhìn: Trần Mạnh Hảo – Hà Nội thu này

On the net

Nhà thơ Trần Mạnh Hảo

Hà Nội – Thu này

cây bàng lề trái

trút linh hồn

dâng máu trải đường thu

cây hoa sữa lề phải

giọt giọt hoa

nhỏ lệ khóc sương mù

 
bổ đề em Hà Nội

mùa thu

nhà toán học Ngô Bảo Châu

thấy toàn cừu đi lề phải

cấm lề trái

gió heo may không dám ra đường

gió heo may mang hồn Lý Công Uẩn

gió heo may mồ côi ông cha

Hà Nội vào đại lễ

hồn cha ông không dám về nhà

giặc đang chiếm bờ cõi

sao cháu con mở lễ hội ăn mừng ?

hàng cây cơm nguội rưng rưng

đám mây màu cháo loãng

cấm ăn mày vào phố

Hà Nội buồn

biết bố thí cho ai ?

bố thí Hồ Gươm lưỡi kiếm

bố thí Hồ Tây chim sâm cầm

bố thí cốm cho sen

bố thí sự tử tế cho người ?

Hà Nội giàu hơn Mỹ

chi bốn tỷ đô la ăn chơi

gió cồn cào thương bụng đói

nước sông Hồng nhoi nhói bỏ đi

Hà Nội

nghìn năm Thăng Long

gió thu nghèn nghẹn nấc

đêm của những vì sao mù

những hàng bàng chết giấc

những vỉa hè đỡ lấy cả mùa thu…

Hà Nội – Sài Gòn mùa thu 2010

T.M.H.

Link gốc: http://nguyentrongtao.org/th%c6%a1-ha-n%e1%bb%99i-c%e1%bb%a7a-tr%e1%ba%a7n-m%e1%ba%a1nh-h%e1%ba%a3o.xml

Góc nhìn: Trần Mạnh Hảo – Thời bịt miệng!

On the net

Trần Mạnh Hảo – Good Bye đại hội bịt mồm

Trước Đại hội Nhà văn Việt Nam lần thứ VIII, chúng tôi đã viết bản tham luận: ”Chỉ có sự thật mới giải phóng con người, giải phóng văn học và đất nước” gửi cho blog talawas, website Đàn Chim Việt… Lập tức hàng chục website nối mạng, đặc biệt có hai trang mạng trong nước là website của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo và trang Bauxite VN của GS. Nguyễn Huệ Chi cũng post bài tham luận của chúng tôi cho mọi người cùng đọc.

Sáng 05-8-2010, khi tới Học viện Chính trị quốc gia để dự đại hội, đa số các nhà văn đều bắt tay chúng tôi chia sẻ và động viên, rằng bản tham luận ông viết rất được… xin chúc mừng. Một số nhà văn nổi tiếng “yêu đảng vượt chỉ tiêu trên giao” như N.Đ.X., T.T.Đ… cũng bắt tay chúc mừng chúng tôi đã cả gan nói ra những sự thật chết người, mà nói có lý luận, có sự thật bảo chứng…

Có nhà văn động viên chúng tôi hết lời, đoạn dặn rằng: chớ kể ra tên tớ đã ủng hộ cậu nhá, có thể “nó” không bắt cậu nhưng “nó” bắt thằng ủng hộ cậu đấy, tớ hãi lắm; “nó” muốn để cho SỰ THẬT ĐƯỢC MỒ YÊN MẢ ĐẸP”, cậu lại cả gan bốc nấm mộ này lên, mất mạng như chơi…

Các nhà văn đều tin rằng, “nó” đếch cho cậu đọc tham luận này đâu. Nhiều nhà văn còn rỉ tai dặn: tuyệt đối ông không được uống nước có sẵn (chai nước lọc) trong khách sạn Kim Liên nhá, không được một mình đi vào các con phố vắng nhá, ai không thân mời đi ăn uống là tuyệt đối không nhá, đi đâu nên rủ hai ba thằng nhà văn bạn bè đi cùng nhá; rằng ông nhớ vụ cụ Dương Bạch Mai người Nam Kỳ trong cuộc họp quốc hội ngày nào chứ, cụ này mới lên diễn đàn nói thật một tí teo thôi, đoạn xuống uống một ly nước (hay bia gì đó) liền lăn đùng ra chết… Ở đầt nước “tự do gấp triệu lần tư bản”, toàn “đỉnh cao trí tuệ” cầm quyền với chủ nghĩa bách chiến bách thắng… đã bao người mới hé mồm ra nói sự thật như cụ Dương Bạch Mai liền lăn đùng ra chết bất đắc kỳ tử, thì thằng phá trời như mày liều mạng nói toẹt ra sự thật, coi chừng thí mạng cùi đó nghe con!

Nghe bạn bè lo lắng cho tính mạng của mình như vậy, tôi hãi lắm, nếu có làm sao thì cha già ngoài quê Nam Định, vợ con trong Sài Gòn biết cậy vào ai? Nghe anh bạn thân tái mặt bảo: chỉ có thằng điên như mày mới dám viết tham luận như vậy, mày đang là số phận của con cá nằm trên thớt mà dám cãi nhau với cả dao liền thớt thì coi chừng đi họp chi bộ với hà bá đó! Bước vào hội trường, tôi tự dặn mình: im mồm nhé, tuyệt đối câm nhé, đồng chí Hảo ngu như lợn ơi, mua băng keo dán miệng lại nhé… Trước khi ra Hà Nội, vợ con và bạn bè dặn: tịnh khẩu là thượng sách, đóng vai thằng đần là ăn chắc sống, thề đi, xin thề!

Thế mà trong không khí bầu bán “quần ngư tranh thực” rất vô văn hóa của đại hội, nhất là không thể chịu được cách điều hành đại hội rất xách mé và trịch thượng của ông trung tướng công an Hữu Ước (nhạc sĩ mù nhạc, họa sĩ mù màu, nhà văn ít chữ…) chúng tôi đã quên béng lời dặn dò tịnh khẩu của người thân, quên béng mình đã hứa với mình: quyết tâm làm con lợn chỉ ủn ỉn chơi với bạn bè trong đại hội thôi, nghĩa là ngu vĩnh viễn đi là yên… lại ngứa tay, ngứa mồm giơ tay xin phát biểu ý kiến…

Chúng tôi đã giơ tay mấy lần, giơ tay rất lâu mà các vị chủ tịch đoàn tuyệt đối không cho lên, không cho nói. Hàng chục nhà văn ngồi quanh chúng tôi nói lớn: ông Hảo cứ lên đi, cứ lên đi, sao lại không cho một nhà văn hàng đầu của hội phát biểu… Rồi có mấy tiếng quát cô cầm micro: đưa micro cho ông Hảo. Không khí sôi sục làm chúng tôi thêm dũng khí, đứng lên nói: xin cô cho tôi mượn micro. Cô gái cầm micro quyết không đưa; có ai đứng bên cạnh giật được micro giúi vào tay tôi. Cô gái giữ trận địa an ninh của đảng giật lại micro như giật súng, nhưng không giật lại được. Tôi nói vào micro: kính thưa quý vị nhưng micro câm tiếng. Có ai nói: nó cúp điện micro này rồi, nó là micro đểu. Mấy ông nhà văn to tiếng: ông Hảo lên bục đoàn chủ tịch ngay, trên đó có hai cái micro tốt nhất nước đấy…

Tôi hùng dũng lên bục cao chủ tịch đoàn, giúi mồm vào hai chiếc micro như hai miệng súng chĩa vào tôi, đoạn kính thưa, rồi nói. Tôi mừng thầm, micro này vẫn còn chưa bị cúp: kính thưa quý vị, có cảm tưởng tôi đã đến nhầm địa chỉ, hình như đây không phải là đại hội nhà văn, đây là một đại hội chính trị tranh giành quyền lực. Ở đây văn học không có chỗ tồn tại. Hội nhà văn thì phải lịch lãm lịch sự, phải có văn hóa chứ, các vị đang đánh tráo khái niệm chính trị và văn học… Lập tức micro bị cúp… Tôi vẫn nói rất to hi vọng một số nhà văn ngôi hàng đầu nghe được: rằng ông trung tướng nhà văn Hữu Ước không biết viết văn, sao ngồi chủ tịch đoàn điều hành đại hội rất xách mé, trịch thượng, xin ông xuống cho… So với một số nhà văn bậc thầy ngồi dưới, ông Ước chỉ là thằng bé con tập tành viết lách lăng nhăng…

Nhà thơ Hữu Việt đứng lên hét to: không được đối xử với nhà văn như thế, sao lại cúp micro anh Hảo. Rất nhiều nhà văn đứng lên quát: không nghe thấy gì, để cho người ta nói, nối lại micro đi… vô văn hóa, vô văn hóa, toàn micro đểu…

Không có micro, tôi đi đi lại lại trước mặt chủ tịch đoàn một lúc rồi đành đi xuống…

Lập tức micro lại vang lên trong miệng người điều hành đại hội xin mời nhà văn Tô Nhuận Vĩ nói…

Chúng tôi bước xuống, bạn bè đỡ lấy tôi, bắt tay rối rít. Ai cũng bảo “nó” coi nhà văn như súc vật, bịp mồm người ta, không cho người ta nói là khinh bỉ toàn đại hội. Tôi ngồi cạnh nhà thơ hàng đầu Việt Nam Bằng Việt, anh bảo tôi phản đối trò cúp micro vô văn hóa này, đây là vết nhơ không thể xóa nổi của đại hội. Nhà thơ Anh Chi bắt tay tôi bảo: chúng nó thua ông rồi, chưa giao chiến mà nó đã thua một không, bọn khốn nạn, bọn vô văn hóa chứ đâu phải nhà văn, tao sẽ lên chủ tịch đoàn chửi thẳng vào mặt chúng nó: chúng mày cúp micro của thằng Hảo là chúng mày ném bùn vào đại hội đấy, chúng mày đã làm đại hội thất bại vì đây là đại hội bịt mồm… Phạm Đình Trọng bắt tay tôi: chúng nó đã biến ông thành linh mục Nguyễn Văn Lý, ông bị một đại hội lớn bịp mồm.

Giờ giải lao các nhà văn xúm đến bắt tay tôi, chửi bọn bịt mồm. Thanh Thảo cười ngặt nghẽo: chúng nó cho chú Hảo rơi vào cõi im lặng đáng sợ, Hảo ta câm hoàn toàn, dán giấy vào miệng mày, sướng chưa con… Nguyễn Quang Lập chống gậy ra cửa bảo: em vừa quát vào mặt thằng phó ban tuyên giáo: chúng mày súng ống đầy mình sao lại sợ Trần Mạnh Hảo tay không đến thế? Mỹ chúng mày không sợ mà sợ Hảo à, đồ ngu!

Chiều 5-8-2010, sau khi đài RFA gọi điện thoại phỏng vấn chúng tôi về sự kiện bịp mồm, ông Hữu Thỉnh xin lỗi đại hội về sự cố kỹ thuật bị mất điện micro của anh Hảo rất đáng tiếc, chúng tôi xin lỗi và sẽ kiểm điểm sâu sắc những người phụ trách kỹ thuật âm thanh. Cả hội trường ồ lên: cắt micro, bịt mồm người ta rồi sao còn đổ lỗi cho kỹ thật, giấu đầu lòi đuôi.

Các nhà văn bảo tôi: xin lỗi vì trục trặc kỹ thuật nên ông Hảo không nói được vì micro mất điện, nếu quang minh chính đại thì phải mời anh Hảo lên nói lại chứ, bắn không nên đền đạn chứ. Nói dối lòi mẹ cái đuôi định hướng micro, micro đểu rồi còn xoen xoét cái miệng gian trá, bịp bợm. Đúng bọn này là bọn không lương thiện, không tử tế, còn lâu mới thành người mà dám khoác áo nhà văn, khoác áo chủ tịch đoàn, thế giới nó khinh như mẻ, đám ma bùn chứ nhà văn gì chúng nó…

Một số nhà văn đã đi tìm hiểu, hỏi cán bộ công nhân viên học viện chính trị quốc gia rằng hệ thống âm thanh ở đây có bao giờ trục trặc chưa? Họ trả lời, đây là trường đảng của Bộ chính trị, trục trặc âm thanh có mà chết, không bao giờ bị trục trặc âm thanh, dàn âm thanh tốt nhất nước đấy…Với lại, hội trường này không bao giờ bị mất điện, tuyệt đối không bao giờ micro bị tắt tiếng như sự cố hôm nay đâu…

Sau hai ngày ngồi trong hội trường đại hội, chúng tôi và rất nhiều anh em nhà văn phát hiện ra sự thật này: âm thanh micro của đại hội là âm thanh đểu, micro đểu. Vì mỗi lần ông Hữu Thỉnh nói hay các ông trong chủ tịch đoàn nói, hay những ông đọc tham luận y hệt xã luận báo Nhân Dân thì âm thanh rất tốt, rất vang, rất rõ. Rõ đến nỗi tôi ngồi bên ngoài, đi trong sân của hội trường còn nghe rõ mồn một. Thế mà khi nhà văn lên nói hay lên tham luận mà họ không nắm được, họ bèn vặn rất nhỏ âm thanh micro. Tham luận của GS. Phong Lê có nhắc đền Hoàng Sa , Trường Sa, nhắc đến nỗi nguy mất nước thì micro bị nhiễu, rè như kẻ khản đặc tiếng, nghe câu được câu chăng… Các tham luận hay phát biểu của Bùi Minh Quốc, Phạm Đình Trọng… đều bị micro đểu làm méo hết giọng. Đúng là quân đểu, micro đểu, đại hội đểu…

Các nhà văn giờ giải lao xúm vào hỏi tôi, rằng ông định nói gì lúc đó, nạn nhân của micro đểu, tự do đểu, dân chủ đểu định nói gì mà “nó” sợ ông hơn sợ đế quốc Mỹ vậy? Tôi bảo, tôi đâu có cầm trong tay bản tham luận đâu mà “nó” cắt micro của tôi, tôi chỉ xin nói ba đến bốn phút mấy cảm nghĩ như sau:

Thứ nhất, tôi thấy sự thật và đất nước không có mặt tại hội trường này. Dân tộc ta, đất nước ta đang bị bọn giặc phương Bắc xâm lược; chiếm các quần đảo của ta, giết dân ta ngoài biển như giết ngóe, chiếm đất liền ta bằng kế hoạch bauxite thậm độc, trồng rừng đểu, khai quặng đểu để chiếm đất, chiếm rừng rồi ồ ạt di dân Tàu sang đất ta…Họa mất nước đang đến gần sát sạt. Vậy mà ông Hữu Thỉnh lờ đi, chủ tịch đoàn lờ đi, đa số nhà văn lờ đi, tham luận chúng ta lờ đi… Làm như đại hội nhà văn lần thứ tám này đang diễn ra bên Trung Quốc chứ không diễn ra trên đất nước ta. Điều lo lắng quan tâm nhất của 85 triệu đồng bào không hiện diện trong hội trường này; thế thì chúng ta câm mồm để Trung Quốc bóp cổ đất nước, chúng ta đồng lòng với kẻ xâm lược à?

Thứ hai, tôi muốn cải chính dùm cho ông Hữu Thỉnh. Sau khi bài báo động trời của nhà văn Trang Hạ: “Em không phải nhà văn” tung lên các trang mạng trong và ngoài nước, nhiều nhà văn hỏi chúng tôi; rằng có phải nhà thơ Hữu Thỉnh là người của Trung Quốc, do Trung Quốc cài cắm vào từ lâu để nắm hội nhà văn, sao thấy các hành xử quốc tế của ông Thỉnh yêu nước Tàu hơn yêu nước Việt, làm cái gì cũng cốt để đẹp lòng thiên triều phương Bắc? Tôi bèn trả lời rằng, không nên kết luận sớm quá như vậy, chẳng lẽ ông Hữu Thỉnh lại đang tâm làm gian tế cho giặc hay sao?

Xin good bye chủ tịch hội nhà văn Hữu Thỉnh!

Kính xin ông chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam khóa VIII Hữu Thỉnh (ông Thỉnh đã làm chủ tịch hội ba khóa rưỡi) hãy rủ lòng thương, ban cho tôi ân đức, xin ngài hạ cố gạch tên chúng tôi trong danh sách hội viên. Xin cảm ơn ông trước. Chúng tôi không làm đơn xin ra khỏi hội; vì khi vào hội nhà văn năm 1975, chúng tôi không phải làm đơn, được hội nhà văn tự động đưa vào hội cùng mấy chục nhà văn trong văn nghệ giải phóng từ chiến khu về.

Qua đại hội này, chúng tôi kết luận: Hội nhà văn Việt Nam sinh ra không phải để phụng sự Tổ Quốc và nhân dân Việt Nam, mà chỉ cốt phục vụ Đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi. Mà đảng cộng sản Việt Nam thì không phải là dân tộc hay tổ quốc Việt Nam.

Xin good bye đại hội bịp mồm!

Sài Gòn ngày 07-8-2010

© 2010 Trần Mạnh Hảo

© 2010 talawas

Chuyện lạ: Trần Mạnh Hảo cướp diễn đàn Đại Hội nhà văn – Chỉ tại cái micro câm?

On the net

Trần Mạnh Hảo đăng đàn diễn thuyết dù micro bị tắt

Sáng 5/8, hội trường Đại hội Hội Nhà văn hầu như không còn chỗ trống. Các đại biểu tranh nhau, thậm chí giành lấy micro để phát biểu với mong muốn chung: bầu ra ban chấp hành mới, mà như nhà văn Đỗ Chu nói, thì chỉ ở mức “tạm bằng lòng” cũng đã là một thắng lợi.

Đại hội Hội nhà văn khóa VIII diễn ra trong ba ngày, từ 4 đến 6/8 tại Hội trường Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, Cầu Giấy, Hà Nội. Sau ngày làm việc đầu tiên (4/8) – Hội nghị các nhà văn Đảng viên – diễn ra khá yên ả, nghị trường của các cây bút bắt đầu nóng lên trong ngày thứ hai, với nội dung được quan tâm và cũng gây tranh cãi nhất – chuyện bầu Ban chấp hành (BCH) khóa mới.

Sau khi thông qua quy chế đại hội, báo cáo kiểm điểm của BCH khóa VII… các nhà văn bắt đầu thảo luận sôi nổi, thậm chí là sôi sục, khiến đoàn chủ tịch gặp không ít khó khăn trong việc điều hành. Nhà văn tranh nhau phát biểu, ngay cả khi người trước chưa kịp hết lời. Có đại biểu, sau nhiều lần giơ tay nhưng chưa được ý kiến, đã gọi thẳng tên người điều hành thảo luận để “đòi hỏi”: “Thưa anh Hữu Ước, đã hai lần anh bỏ qua tôi rồi ạ”. Thậm chí, nhà phê bình Trần Mạnh Hảo, sau khi đòi mic bất thành, đã lên đứng trước cử tọa “nói vo”. Nhưng hội trường quá rộng và ồn ào, nên ý kiến của anh không đến được với nhiều người. Cuối cùng, khi có micro, anh lên thẳng sân khấu, phát biểu: “Tôi thấy đây không phải là đại hội Hội nhà văn, vì mọi người chỉ chăm chắm bầu ai là chủ tịch”. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng, điều anh nói là không phù hợp, bởi đó là nội dung chính của ngày làm việc hôm nay.

Bỏ qua thái độ có phần thái quá của một số đại biểu và không khí hội nghị lắm lúc thiếu trật tự, thì phần lớn nhà văn thực sự quan tâm đến việc chọn ra BCH mới – những người giữ trọng trách điều hành tổ chức nghề nghiệp lớn nhất của các cây bút Việt Nam trong 5 năm tới.

Tường thuật từ đại hội: Chỉ tại cái micro câm?

Trần Mạnh Hảo đứng tại chỗ nhưng bị mất điện micro cầm tay. Hảo bước lên bục nói được 1 câu thì bị cắt. Trần Mạnh Hảo kịp nói một câu ĐH chỉ chăm chăm bầu cử ĐH nhà văn bị đánh tráo khái niệm. (bị tắt micro). Hảo nói hãy mời Hữu Ước xuống, không biết viết văn. Vỗ tay và không có tiếng nên Hảo cầm cái micro đi đi lại lại trước mặt CTĐ.

Hữu Việt nói to: Làm thế với nhà văn không được

Không khí bị nóng rực. Tình hình đại hội căng thẳng. Bản web tường thuật không kịp và không đủ thời gian đưa ảnh lên. (có 1 minh làm cả mà)

Có lúc Tô Nhuận Vĩ phát biểu . Phạm Ngọc Cảnh nói: Không nghe được cái cóc khô gì, nói to lên

Giờ giải lao rất nhiều nhà văn phản ứng về việc cắt micro khi Hảo phát biểu. Không khí tự do ngôn luận có chiều hướng bị hãm phanh. Nhưng có lẽ do lỗi kĩ thuật chứ không phải do chủ trương..

Sau giải lao nhà thơ Hữu Thỉnh nói nên có văn hóa hội trường và ông nhắc bộ phận phục vụ đảm bảo âm thanh tốt. Rút kinh nghiệm vụ hỏng micro của Trần Mạnh Hảo.

Rộng đường dư luận: Anh Dũng – Phản hồi Trần Mạnh Hảo (Bộ full)

On the net

Anh Dũng phản hồi Trần Mạnh Hảo

Ông Hảo kể ra “ba sự” mà ông cho rằng đó là SỰ THẬT. Nhưng ông nhanh chóng KHÔNG THẬT ngay khi bắt đầu lên giọng, vì ông kể rất nhiều “sự” chứ không phải “ba sự”. Ông Hảo tự bóc mẽ mình sau phần mào đầu dài lê thê.

1. Chưa bao giờ số phận dân tộc ta, đất nước ta có nguy cơ tiêu vong như hôm nay

Sai ! Cuộc xâm lược của Pháp và Mỹ là nguy hiểm hơn. SỰ THẬT là ông Hảo đang BÔI ĐEN SỰ THẬT.

2. Ngoại bang dùng chiêu bài “ý thức hệ” và “16 chữ vàng” làm dây trói vô hình, trói buộc Đảng cầm quyền và nhà nước Việt Nam phải nhân nhượng kẻ xâm lược hết điều này đến điều khác. Trên đất liền, ngoại bang dùng con bài khai thác bauxite, mua đất thời hạn 100 năm của 18 tỉnh lấy cớ trồng rừng, thực chất là công cuộc chiếm đất di dân theo kiểu vết dầu loang, theo kiểu “nở hoa trong lòng địch”. Đến nỗi, khi giặc chiếm Hoàng Sa rồi đặt tên quận huyện cho quần đảo này, sinh viên thanh niên biểu tình chống giặc lại bị nhà nước Việt Nam bắt.

Một suy diễn chủ quan của ông Hảo. Kết luận của ông là Đảng và Nhà nước “bị buộc phải nhân nhượng”, chứ không “tự nguyện nhân nhượng”. Kết luận này cũng trả lời luôn cho câu hỏi “nhà nước chúng ta hiện nay đứng về phía ngoại bang xâm lược hay đứng về phía nhân dân ta?”

3. chưa bao giờ như hôm nay, thiên nhiên và môi trường sống trên nước ta lại bị phá hoại khủng khiếp như thế: rừng bị triệt phá gần hết, sông ngòi đồng ruộng cạn kiệt nguồn nước, lụt lội kinh hoàng, khí trời bị ô nhiễm tới mức cuối cùng, nước mặn xâm hại phá hủy các đồng bằng.

Đã “triệt phá” thì tức là “hết” rồi chứ không còn “gần hết” nữa. Đúng là diện tích rừng đang bị thu hẹp, nhưng “triệt phá…gần hết” thì quả thật vô nghĩa. Ngoài ra, nước thì lúc thừa lúc thiếu, cũng chưa có gì lạ với một đất nước có mùa khô và mùa mưa. Thêm nữa, nếu khí trời mà ô nhiễm “tới mức cuối cùng” như ông Hảo đang bôi thì chẳng hóa ra nó không thể ô nhiễm hơn, hoặc con người chết hết cả rồi sao ?

SỰ THẬT là ông Hảo rất hăng say BÔI ĐEN SỰ THẬT. Nhà văn, nhà thơ mà từ ngữ như ông Hảo thì tệ quá.

4. Chỉ cần một trận mưa lớn là Hà Nội, Sài Gòn biến thành sông do quy hoạch xây dựng phản khoa học. Hạt lúa, củ khoai, mớ rau, tôm cá, thịt gia súc, gia cầm cũng đang bị các chất hóa học độc hại chứa trong thức ăn, các chất tăng trưởng, chất bảo quản độc hại ám sát, khiến sinh tồn của giống nòi có cơ biến dạng…

Cái này thì đúng là sự thật. Nó đã được “báo Đảng” nói nhiều, nói từ lâu rồi chứ không phải đợi ông Hảo bây giờ mới lên gân.

5. Đạo đức xã hội tha hóa tới mức cuối cùng, con người hầu như không còn biết tới liêm sỉ và lẽ phải…

Khi ông Hảo nói tới “đạo đức”, “liêm sỉ”, “lẽ phải” thì tức là ông đang nói tới những thứ “chân lý” theo quan niệm của một bộ phận nhân loại chứ không phải ông đang nói tới SỰ THẬT KHÁCH QUAN – tiêu chuẩn của những chân lý ấy.

Cái thứ đạo đức phong kiến ( vua-tôi, nam-nữ ) ngày xưa đang dần bị thay thế bởi những quan niệm đạo đức mới thì chẳng lẽ cũng là THA HÓA ?

“Tới mức cuối cùng”: Ông Hảo quả là thích BÔI ĐEN SỰ THẬT tới mức cuối cùng, tức là thích ĐẢO LỘN SỰ THẬT.

Lưu ý ông Hảo là những sự việc ông kể lể thì cũng nhan nhản ở các nước “tự do dân chủ, đa nguyên đa đảng”.

6. Nền giáo dục Việt Nam hôm nay là một nền giáo dục thiếu trung thực, đúng như ý kiến của ông Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đã công nhận. Đạo đức trong giáo dục Việt Nam hôm nay đồng nghĩa với dối trá:

Từ “thiếu trung thực”, ông Hảo nhảy xuống tận cùng “dối trá”.

Bút pháp BÔI ĐEN SỰ THẬT của ông Hảo quả ác liệt và…lộ liễu. Thế mà ông Hảo vẫn hăng say rao giảng về “chân lý”, “đạo đức”, “liêm sỉ”, “lẽ phải”, “nhân văn”,…cơ đấy. Nhưng từ đầu tới giờ ông Hảo chủ yếu nhai lại từ các nguồn của Đảng và Nhà nước.

7. Than ôi, sau những quả bom tinh thần có tên là giáo dục mà chế độ tự ném vào mình, chỉ cần ngoại bang ném bồi thêm mấy quả bom thật vào hai đập thủy điện Sơn La và Hòa Bình là đồng bằng Bắc Bộ và cả Hà Nội sẽ biến mất, dân tộc sẽ biến mất… Hai đập thủy điện khổng lồ trên nghe đâu lại nằm trên vết nứt động đất… mới hãi hùng làm sao?

Cuộc sống đúng là có rất nhiều “quả bom”. Thế nên mới cần những bàn tay và khối óc có thể phát hiện và tháo gỡ bom. Nhưng ông Hảo chỉ “nghe đâu” ( hóng hớt, đoán mò ), rồi “Than ôi”, “hãi hùng làm sao”,… ( chuẩn bị vãi ra quần ).

Mới đi 1/3 quãng đường “kể ra sự thật” cùng ông Hảo mà đã thấy ông vội “bay lên mây” rồi. Ông không kể ra sự thật, mà ông toàn rao giảng chân lý, tức là toàn đem cái chân lý của ông áp đặt ngược lại cho sự thật – tiêu chuẩn của chân lý. Ông cũng không “gọi sự vật bằng tên của nó” mà toàn đặt ra cho sự vật những cái “tên mới” theo sở thích của ông.

Ông Hảo đang đi lộn đầu xuống đất.

Tôi đã đi cùng ông Hảo suốt 1/3 đầu tiên của con đường “kể ra sự thật”, và phân tích xem ông Hảo cố bôi đen và đảo lộn sự thật như thế nào. Bây giờ lại cùng ông Hảo đi tiếp 1/3 cuối cùng của con đường ấy để xem một người đã bị khai trừ khỏi Đảng kể ra được sự thật gì về Đảng.

1. Chính sách hộ khẩu đã cấm tự do cư trú.

Sai ! Tự do không có nghĩa là tùy tiện. Tự do, nếu như còn sự hiện diện của pháp luật, là nằm trong khuôn khổ pháp luật. Cư trú trong khuôn khổ pháp luật tức là tự do cư trú.

2. Quyền được biểu tình của dân bị cấm chỉ bởi một nghị định (do Thủ tướng Phan Văn Khải ký): cấm từ năm người trở lên tụ tập hay đi hàng dọc ngoài đường, ngoài phố.

Đề nghị ông Hảo dẫn nguồn của cái nghị định đó ra. Ở Việt Nam thì ra ngoài đường thấy người dân tụ tập quá 5 người ( đi đá bóng, đi nhậu, vừa rồi có vụ Teen Hà Thành tụ tập lạy gấu bông giữa đường ) là chuyện bình thường.

Còn câu chuyện của “nhà văn, nhà thơ” Trần Mạnh Hảo thì không có gì khả tín cả.

3. Tự do tôn giáo bị cái rọ tôn giáo quốc doanh cấm cản. Hàng trăm sư sãi, chùa chiền vốn theo một hệ phái Phật giáo riêng từ trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam đã bị cấm hoạt động, bắt phải vào Phật giáo quốc doanh, nếu không chịu quốc doanh hóa Phật giáo sẽ bị bắt. Công giáo cũng phải thành Công giáo quốc doanh. Cao Đài, Hòa Hảo, Tin Lành… cũng phải vào quốc doanh thì sao gọi là tự do tôn giáo? Ở một đất nước không có TÔN GIÁO TƯ NHÂN, chỉ có TÔN GIÁO QUỐC DOANH mà cứ xưng xưng toe toét: Việt Nam có tự do tôn giáo.

Nhắc lại với ông Hảo rằng: Tự do không có nghĩa là tùy tiện. Tự do, nếu còn sự hiện diện của pháp luật, là nằm trong khuôn khổ pháp luật.

Chỉ có xã hội Cộng Sản ( không cần nhà nước, pháp luật ) thì mới chấm dứt được những lời kêu ca lẩm cẩm của ông Hảo.

4. Điều 4 trong Hiến pháp cho phép chỉ một mình Đảng Cộng sản được nắm quyền lãnh đạo mãi mãi, đã cấm mọi công dân tự do hoạt động chính trị

Thứ nhất, Hiến pháp có thể thay đổi và do đó vai trò lãnh đạo của ĐCSVN có thể thay đổi. Cái “mãi mãi” ở đây là do ông Hảo tưởng tượng ra. Thứ hai, không có luật nào cấm công dân “hoạt động chính trị”, nhưng hoạt động vi phạm pháp luật thì sẽ bị xử lý.

5. “Đảng và Nhà nước có trên 700 tờ báo giấy báo viết báo hình. Xã hội tự xưng là “nhân dân làm chủ: của dân, do dân, vì dân”, “cán bộ là đày tớ nhân dân”. Tai ngược thay, chính anh đầy tớ này được độc quyền ra báo, lại cấm ông chủ ra báo là sao ?”

Lời kêu ca của ông Hảo thật hài hước. Đảng và Nhà nước là của dân, do dân, vì dân; thế thì báo của Đảng và Nhà nước cũng là báo của dân, do dân, vì dân đó thôi.

Cái “tai ngược” của ông Hảo là do ông đang lẫn lộn giữa một người dân ( Trần Mạnh Hảo ) với một xã hội của hàng chục triệu người dân.

6. Marx – sinh thời từng ca ngợi nền tự do báo chí của chủ nghĩa tư bản. Marx lên án cay độc nhà vua Phổ kiểm duyệt báo chí

Đúng là đã có lúc Marx đả kích chế độ kiểm duyệt báo chí. Nhưng đó là lúc Marx chưa nghiên cứu kinh tế chính trị và chưa minh định được chủ nghĩa Cộng Sản. Còn sau này, bản thân Marx đã thừa nhận rằng những lời đả kích chế độ kiểm duyệt báo chí của ông được viết ra trong lúc mà “thiện ý muốn tiến lên thường vượt quá xa sự am hiểm vấn đề” ( Xem “Lời nói đầu – Góp phần phê phán khoa kinh tế chính trị” ).

Chính vì chỉ tập trung vào đả kích thông thường xã hội Đức và Phổ ( như ông Hảo đang đả kích xã hội Việt Nam ) nên Marx thấy bế tắc, và ông đã lao vào nghiên cứu bản chất vấn đề – đó là kinh tế. Và nhờ việc tự phê bình này mà mới Tư bản luận, CNCS,…mới có thể ra đời. Kể từ đây, Marx lại phê phán gay gắt nền báo chí tư sản – mà theo ông nó chỉ là một trong nhiều công cụ của giai cấp tư sản.

Ông Hảo còn không biết mình đang nhai lại cái phần nào của Marx.

7. như lời khoe khoang của ông tổng cục phó Tổng cục An ninh Bộ Công an, trung tướng Vũ Hải Triều…

Ông Hảo “kể ra sự thật” kiểu gì mà toàn nhai lại lời kể của người khác trong khi lời kể ấy không thể minh định được vậy ???

Ông có băng ghi âm, ghi hình lại ông Vũ Hải Triều không ?

8. Khi người dân không có quyền ra báo tư, lập nhà xuất bản tư… cũng có nghĩa người dân Việt Nam hiện nay không có quyền tự do ngôn luận.

Mời ông Hảo xem lại phần 5. Vẫn chỉ là lời phàn nàn của một người dân Trần Mạnh Hảo.

9. Hiến pháp bảo công dân có quyền sống, quyền làm người, vậy chả lẽ khi sống là phải thở, phải ăn, phải mặc, phải yêu vợ… thì cứ mỗi lần thở, mỗi lần ăn, mỗi lần mặc, mỗi lần yêu vợ… lại phải làm đơn xin phép công an à?

Con người sống trong xã hội không chỉ có quyền mà còn có nghĩa vụ. Ông Hảo có thể thở nhưng không thể thở thẳng vào mặt người khác, ông có thể ăn nhưng không được ăn cắp hay ăn cướp, ông có quyền yêu vợ nhưng không được cưỡng bức vợ,…

Cái loại người lúc nào cũng chỉ đòi hỏi quyền mà quên đi nghĩa vụ thì là loại người gì vậy ông Hảo ???

Cái khẩu hiệu “kể ra sự thật” của ông Hảo đã bị chính ông ném vào sọt rác. Đúng là ông Hảo rất “tham (lam) luận”.

10. “Quốc hiệu nước ta hiện nay xưng là: Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, thực ra có đúng không? Thưa không! Vì nền kinh tế nước ta từ năm 1986 đến nay là nền kinh tế thị trường, tức nền kinh tế tư bản chủ nghĩa”

Thứ nhất, ông Hảo lại đem cái “chân lý” của ông rằng “Quốc hiệu của một nước được dùng để chỉ bản chất nền kinh tế ở nước đó” áp đặt cho sự thật.

Thế thì cái phần mào đầu về chân lý và sự thật của ông Hảo có giá trị gì khác ngoài việc vạch trần bộ mặt tráo trở của ông ???

Thứ hai, ông Hảo ngớ ngẩn đến mức đánh đồng nền KTTT với CNTB. Nền KTTT đơn giản là hoạt động buôn bán và trao đổi hàng hóa, nó đã có lịch sử hàng nghìn năm rồi. Còn CNTB là một phương thức sản xuất đặc biệt, một quan hệ đặc biệt giữa ông chủ tư bản và người làm thuê. Trong nền KTTT có nhiều thành phần kinh tế: tiểu nông, thủ công nghiệp, TBCNM,…và thành phần kinh tế nào chiếm vai trò áp đảo ở một nước thì nó sẽ xác định gần đúng bộ mặt nền kinh tế của nước đó.

Việt Nam có nền KTTT, nhưng phương thức sản xuất đa phần là tiểu nông, tiểu thủ công thì chưa thể là một nước TBCN được.

11. Hồi chúng tôi theo học tại Học viện Gorky bên Liên Xô năm 1988, thường nghe dân Liên Xô định nghĩa về chủ nghĩa xã hội theo mô hình Lenin-Stalin như sau: “Chủ nghĩa xã hội là con đường vòng vèo nhất, đầy máu và nước mắt nhất, khốn nạn nhất để đi lên tư bản chủ nghĩa”. Liên Xô, với mô hình xã hội chủ nghĩa trại lính (hay trại tập trung) đã phải mất 74 năm đi vòng vèo trong máu xương, ngục tù, trong đày đọa của những quần đảo Gulag hắc ám, man rợ… để năm 1991 mới tới được nền kinh tế tự do tư bản chủ nghĩa. Quốc hiệu của nước ta như vậy là không chính danh.

Liên Xô là Liên Xô, Việt Nam là Việt Nam. Từ chuyện Liên Xô ông Hảo bỗng dưng thét lên và ra phán quyết về Quốc hiệu Việt Nam thì lố bịch và “trao thân cho ngoại bang” quá.

12. “Xã hội chủ nghĩa” là khái niệm ảo trên giấy, chưa có thật trên đời và sẽ không thể có thật vì nó dựa trên những nguyên lý ảo tưởng, bịa đặt, phi khoa học.

Không thấy ông Hảo chứng minh được cái ảo tưởng, bịa đặt, phi khoa học của nguyên lý mà ông đang đả kích; mà mới thấy cái ảo tưởng, bịa đặt, phi khoa học của chính ông Hảo.

Lưu ý rằng ông Hảo liên tục viện dẫn Marx, trong khi bản thân ông Hảo lại khan hiếm “sự thật đi kèm”, thừa thãi “rao giảng chân lý”.

13. Quốc hội nước CHXHCN VN được Đảng Cộng sản và nhà nước phong cho là cơ quan lập pháp cao nhất của nhân dân Việt Nam là không chính danh. Vì thực tế, Quốc hội này chỉ là cơ quan ngoại vi của Đảng, do Đảng lãnh đạo; Quốc hội mà 98% dân biểu là đảng viên của một đảng duy nhất thì việc gọi Quốc hội này của dân là một trò hề, là không chính danh; Quốc hội này của Đảng, dân nào có quyền bính gì trong Quốc hội giả hiệu này?

Ông Hảo nói đúng SỰ THẬT, THỰC TẾ là Đảng viên chiếm đa số tại Quốc hội. Cái sự thật, thực tế ấy là TIÊU CHUẨN cho các vấn đề nhỏ hơn, như việc Điều 4 Hiến pháp chẳng hạn. Ông Hảo lại kêu lên rằng như thế là KHÔNG CHÍNH DANH, TRÒ HỀ. Tức là ông đang định đánh tráo cái khẩu hiệu ban đầu mà ông thét lên.

Ông nói cứ như thể Đảng và dân là hai lực lượng đối lập nhau vậy. Nhưng ông quên rằng Đảng là của dân, do dân, vì dân cơ mà.

Tất nhiên, nếu muốn và còn đủ sức thì ông Hảo có thể chạy ra đường và hét lên, thậm chí nhiều hơn 3 lần và với giọng điệu nhai lại của những phần tử chống Cộng ác liệt nhất, rằng: “Cộng Sản là tội ác, là con quỷ,…!”.

14. Việc một nhóm người không ai khiến, tự nhiên nhảy phóc ra đấu trường xã hội ngót trăm năm nay, hung hãn cầm mác cầm lê cầm búa cầm liềm cấm cản những nhóm người khác lập phe đảng là không chính danh, không logic, không công bằng, không có luật hay chỉ là luật rừng?

Ông Hảo thực sự đã quên cái khẩu hiệu “kể ra sự thật” của chính ông và chìm trong men “đả kích Cộng Sản” rồi. Lại một loạt những chân lý ( chứ không phải sự thật ) được ông Hảo đem ra rao giảng, nào là “chính danh”, “logic”, “công bằng”,…

Nhưng cái quá khứ mà chính ông Hảo đã từng tham gia vào nhóm người mà ông cho là “không ai khiến, hung hãn, cấm cản” thì ông lờ đi.

Ít ra thì ông Hảo cũng phải mở đầu bằng những lời ăn năn, hối hận chứ. Sao ông lại có thái độ “không ăn được thì đạp đổ, thua cờ thì hất cả bàn cờ” như vậy ???

15. Đảng Cộng sản Việt Nam không do nhân dân Việt Nam bầu ra, nên sự tồn tại của Đảng để tuyệt đối cầm quyền là không chính danh.”

Thế hơn 90% người dân Việt Nam đi bỏ phiếu và đại đa số bỏ phiếu cho các Đảng viên trong mỗi kỳ tổng tuyển cử thì đối với ông Hảo là con số 0 tròn trĩnh ???

Ông Hảo “kể ra sự thật” bằng cái lối “giả dụ thôi” thì lố bịch quá.

16. Việc Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời năm 1930 theo thuyết Marxism là không chính danh.

Cái “danh” chỉ có thể được xác lập sau khi “ra đời”. Người ta không thể xác lập được cái danh cho một thứ chưa ra đời. Rõ ràng là ông Hảo chỉ thể là Đảng viên ( nay đã bị khai trừ ) và chỉ có thể lên án Đảng là “không chính danh” sau khi Đảng đã ra đời.

Nhưng trò nhào lộn của ông Hảo chưa dừng ở đây.

17. Marx bảo: chủ nghĩa tư bản xuất hiện với đại công nghiệp. Marx lại bảo phương thức kinh tế châu Á không nằm trong chủ nghĩa Marx. Marx phán: giai cấp vô sản là hệ quả của giai cấp tư bản. Nghĩa là tư bản đẻ ra vô sản. Trung Hoa, Việt Nam và cả châu Á, thế giới Ảrập, Ấn Độ, Mỹ Latinh, Phi Châu… trong thế kỷ thứ 19, đầu thế kỷ thứ 20 chưa hề có chủ nghĩa tư bản. Năm 1930, Việt Nam chưa có ông bố tư bản, sao lại có đứa con tên là vô sản ra đời? Bịa ra một giai cấp vô sản ảo để thành lập ra đảng của giai cấp vô sản là Đảng Cộng sản Đông Dương là không chính danh, là trái với thuyết Marxism, là xây nhà trước, xây nền nhà sau.

Thứ nhất, đề nghị ông Hảo dẫn nguồn chứng minh rằng “Marx lại bảo phương thức kinh tế châu Á không nằm trong chủ nghĩa Marx.”

Thứ hai, ĐCS Đông Dương đã không còn tồn tại từ lâu rồi. Ông Hảo kể lại lịch sử thế giới để làm gì vậy ???

18. Sau khi ra đời, Đảng Cộng sản Đông Dương nêu khẩu hiệu “Trí, Phú, Địa, Hào đào tận gốc trốc tận rễ” là không chính danh. Diệt trí thức là diệt đi hai ông đại trí thức Marx-Engels ư? Trí thức là linh hồn của xã hội, diệt trí thức cũng có nghĩa là diệt luôn xã hội loài người.

Về sai lầm quá khứ thì những người Cộng Sản Việt Nam đã thừa nhận rồi. Nếu ông Hảo hoài cổ để nhắc nhở thế hệ hiện tại cẩn thận hơn thì cũng tốt thôi.

Tuy nhiên, nhờ ông Hảo mà lần đầu tiên tôi mới biết có cái loại “trí thức” tự phong mình là “linh hồn của xã hội”. Tôi lại nghĩ trí thức thì phải khiêm tốn, phải “tham luận” ít thôi cơ.

19. Theo Marx, linh hồn của xã hội chủ nghĩa là đại công nghiệp;

Đề nghị ông Hảo dẫn nguồn chứng minh điều này.

20. nền kinh tế tự do đa thành phần tư bản chủ nghĩa

Ông Hảo lặp lại cái sự đánh đồng sai lầm giữa KTTT và CNTB. Mời ông xem lại phần 10. của tôi.

21. Theo Marx dạy: kinh tế nào, chính trị ấy: hạ tầng cơ sở kinh tế quyết định thượng tầng kiến trúc chính trị. Nay, kinh tế Việt Nam là tư bản tự do mà chính trị vẫn giữ nền chính trị độc tài xã hội chủ nghĩa là sai quy luật, là không chính danh, là đầu chuột đuôi voi, là ông nói gà bà nói thóc lép, là hồn Trương Ba, da hàng thịt…

Kinh tế quyết định chính trị, nhưng KTTT có nhất thiết phải đa nguyên-đa đảng hay không thì Marx chưa hề chứng minh và khẳng định. Vậy mời ông Hảo hãy CHỨNG MINH trước khi la hét ầm lên rằng ai đó là không chính danh, đầu voi đuôi chuột,…

22. Rõ ràng, chính Marx và Engels đã coi học thuyết của mình chỉ là những giả thuyết, những phép thử, những phỏng định về tương lai, tuyệt nhiên không giáo điều cho lý thuyết của mình là chân lý vĩnh hằng. Những ai đã, đang coi học thuyết Marx là chân lý bất biến là đang chống Marx, là muốn dùng Marx giả, Marx dỏm bịt mắt trí thức và nhân dân để quyết câu giờ giữ quyền lực là không chính danh.

Nhưng hiện nay không có ai coi học thuyết của Marx và Engels là chân lý bất biến, hoàn thiện, tuyệt đối đúng cả. Có thể có người vì tâm đắc quá, vì chưa hiểu hết mà khen ngợi quá lời thì lại bị ông Hảo BÔI ĐEN thành làm hàng giả, lừa đảo.

Nhưng chẳng phải ông Hảo tuyên bố rằng chỉ “kể ra sự thật” mà không BÔI ĐEN hay TÔ HỒNG hay sao ???

23. không có cái ác thì cái thiện cũng bị triệt tiêu, không có cái ngụy thì cái chân cũng biến mất, không có cái xấu thì cái đẹp cũng chẳng còn…

Theo cái luận điệu này của ông Hảo thì xã hội nào, đất nước nào, thể chế chính trị nào cũng đều có cái xấu và cái tốt; và xấu-tốt cân bằng. Thế thì những ai quảng cáo về tính ưu việt của xã hội đa nguyên-đa đảng, của CNTB há chẳng phải những kẻ bịp bợm hay sao ???

Nhưng ông Hảo quên rằng “xấu”, “tốt” cũng chỉ là những quan niệm mà một phần nhân loại cho rằng thế này là “xấu”, thế kia mới là “tốt”, cái này là “chân lý” còn cái kia thì không. Và chúng chỉ là một phần của “thượng tầng kiến trúc” xã hội. Chính vì cái “hạ tầng cơ sở” ( nền kinh tế ) phân chia giai cấp, mâu thuẫn lợi ích nên mới đẻ ra quan niệm “xấu” hay “tốt”.

Nhưng trong một xã hội không còn phân chia giai cấp, không còn giành giật lợi ích thì quan niệm “xấu”, “tốt” cũng không còn được con người đặt ra để đánh giá lẫn nhau nữa; mà chúng chỉ còn giá trị khi nghiên cứu lịch sử hoặc tham chiếu ra những nền văn minh ngoài trái đất ( nếu có ).

Lại một lần nữa ông Hảo “làm giả” học thuyết của Marx, không chịu kể ra sự thật mà cứ lao vào rao giảng “chân lý”.

24. hàng tỉ người bị tù đầy, bị ngược đãi

Con số “hàng tỉ” ở đây có phải là BÔI ĐEN không ông Hảo, hay chỉ là bút pháp, phím pháp phóng đại, bịa đặt, vu khống, la làng của một “nhà văn, nhà thơ” ???

25. MỘT THẾ GIỚI MỚI TINH, NHÂN LOẠI MỚI TINH KHÔNG CÒN TRUYỀN THỐNG, KHÔNG CÒN LỊCH SỬ, KHÔNG CÒN QUÁ KHỨ, KHÔNG CÒN TÔN GIÁO… Chao ôi, khi một con người không còn quá khứ, một dân tộc không còn lịch sử, con người ấy, dân tộc ấy sẽ biến thành tinh tinh, xã hội tinh tinh hay thành những cục bột biết ca hát?…

Một tên tội phạm nếu “đoạn tuyệt với quá khứ đầy tội lỗi” của hắn thì tốt chứ sao. Nhân loại đã gần đoạn tuyệt với lịch sử phong kiến của mình rồi đó thôi. Chẳng phải quá khứ của nhân loại gắn liền với những mâu thuẫn, chém giết và rất cần đoạn tuyệt với cái quá khứ đó hay sao ???

Cái “đoạn tuyệt với quá khứ, lịch sử” mà Marx nói là theo ý nghĩa đó. Chứ Marx không bảo phải xóa mọi ký ức, tư liệu lịch sử, quá khứ.

Màn nhào lộn của ông Hảo ác liệt thật.

26. Rút cục, cuộc thí nghiệm cộng sản kinh hồn trên phạm vi toàn thế giới đã hoàn toàn thất bại. Những nước cộng sản cứng đầu nhất như Bắc Triều Tiên, Cuba hiện nay cũng đang rục rịch thí nghiệm mô hình kinh tế tư bản chủ nghĩa, tập toẹ học lại những bước đi làm giàu vỡ lòng nhân loại đã có từ trước khi Marx ra đời. Đây là sự thật không thể nào chối cãi, dù cãi cối cãi chày bằng còng số tám hay nhà tù, họng súng v.v…

Không có gì phải chối cãi cả. Theo Marx thì muốn tiến lên xã hội Cộng Sản thì tuyệt đại đa số các quốc gia phải đi qua giai đoạn TBCN. Tuy nhiên, Marx không áp đặt điều đó cho mọi quốc gia mà ông chưa có dịp nghiên cứu sâu. Marx cảnh cáo rằng nếu không qua giai đoạn TBCN thì sẽ cực kỳ khó khăn. Như vậy việc một số quốc gia chọn con đường riêng của họ không có gì là chống lại Marx cả. Dẫu sao thì học thuyết của Marx vẫn cần phải liên tục bổ sung cơ mà.

Vậy SỰ THẬT, THỰC TẾ đang chứng minh hùng hồn cho những cảnh báo của Marx đấy chứ ông Hảo.

27. liều mạng nói lên những sự thật cay đắng nhất, khủng khiếp nhất của đất nước chúng ta hiện nay, những sự thật chết người, ai ai cũng biết mà vì sợ tù tội nên không ai dám nói ra.

Ngược lại, ông Hảo không đủ trình độ và dũng khí đối mặt với SỰ THẬT nên cứ chui rúc vào đống “chân lý”, khẩu hiệu, phán tội.

Sau những tiếng “cục tác” thảm thiết, ông Hảo rốt cuộc cũng đẻ ra được “quả trứng khẩu hiệu” để thết đãi các “chiến hữu chém gió” của mình.

Cùng suy ngẫm: Trần Mạnh Hảo – Bài ca sự thật (1987)

On the net

Chúng tôi xin mời quý vị đọc lại bài thơ “Bài ca sự thật” của chúng tôi (Trần Mạnh Hảo) đã in trên báo Tuổi trẻ số tất niên ngày 24- 01-1987

BÀI CA SỰ THẬT

Sự thật của tôi
Sự thật của anh
Sự thật của chúng ta
Sự thật của mọi người?

Nhân loại có bao thời
Sự dối trá làm quan toà phán xử
Bru-nô ơi trái đất vẫn tròn
Mà chân lý nghìn sau còn trả giá

Nhưng đất nước vẫn đi tìm sự thật
Trong câu hát có mồ hôi nước mắt
Có con nghê đá đầu đình cười cợt các triều vua
Có thằng Bờm chẳng tin lời hứa hão
Cái quạt mo không để phú ông lừa
Vua Hùng ơi Người đi tìm sự thật
Bằng cách ngày đầu năm xuống ruộng cày bừa

Bao triều đại xưa đổ vì ưa nói dối
“Muốn nói gian làm quan mà nói”
Sự thật giấu trong nhà dân đen
Sự thật từng vật vờ đi như ăn mày đầu đường xó chợ
Sự thật làm anh hề, chú mõ
Sự thật như nàng Thị Kính oan khiên
Sự thật trốn vào ngụ ngôn, ngạn ngữ sấm truyền
Sự thật có khi mượn Xuý Vân mà giả dại
Sự thật chiếc lá đa bay qua bao thời đại
Bay về đây trời nổi can qua
Con vua thất thế quét chùa sãi ơi!

Vĩnh biệt chú Cuội
Vĩnh biệt thành tích ma, báo cáo láo thành thần
Bệnh hình thức gọi sai tên sự vật
Người đói phải nói lời no
Vị đắng sao lại kêu là mật?
Ngục tù mang nhãn hiệu tự do!

Vĩnh biệt khái niệm quét vôi và từ ngữ nước sơn
Đạo đức dính trên đầu môi chót lưỡi
Vĩnh biệt những bóng ma cơ hội
Những cái đầu già cỗi tự bên trong
Những con mắt nhìn người bằng bóng tối
Có nhận ra tia nắng mới trong lòng ?

Tôi là người tập yêu sự thật
Tập nghe nên có lúc ù tai
Tập nhìn nên chói mắt
Đất nước đổi thay
Cơn đau đẻ những dòng sông quằn quại!

Hạt thóc và hạt máu có bao giờ nói dối?
Bốn nghìn năm dân tộc tôi
Đi từ bờ bên kia
Đến bờ bên này của sự thật
Để mỗi con người hôm nay trên mặt đất
Được cầm trong tay một tia nắng mặt trời…

Sài Gòn ngày 15-1-1987
Trần Mạnh Hảo