Chuyện lạ: Li Wei – Người tình gốc Việt của các quan tham Trung Quốc

On the net

Nhiều nhân vật cộm cán từng ngủ với Li Wei nay phải nhận án tử hoặc chung thân. Ảnh: Asia One

Chen Tonghai: cựu chủ tịch công ty dầu khí Sinopec lớn thứ hai tại Trung Quốc, thoát án tử năm 2009 vì nhận hối lộ 28 triệu USD.

Li Jiating: cựu tỉnh trưởng Vân Nam, bị kết án tử hình năm 2003, đang ở nhà tù Qincheng, Bắc Kinh.

Liu Zhihua: cựu phó thị trưởng Bắc Kinh, phụ trách việc chuẩn bị tổ chức Olympics Bắc Kinh 2008 Olympics, bị kết án tử hình năm 2008 vì nhận hối lộ 1,45 triệu USD.

Zheng Shaodong: Cựu thủ trưởng cơ quan điều tra tội phạm kinh tế, được đình chỉ án tử hình vì tham nhũng.

Huang Songyou: cựu phó chánh án Toà án Tối cao, án chung thân vì nhận hối lộ 500.000 bảng Anh (0,81 triệu USD).

Người phụ nữ khiến hàng loạt quan chức cấp cao “về vườn”

SGTT.VN – Cuối tuần qua, câu chuyện về người phụ nữ gốc Việt, Li Wei, 48 tuổi, đang trở thành chủ đề nóng trên các báo của Trung Quốc, nhờ những thành tích “hạ bệ” các quan chức hàng đầu ở nước này.

Cô Li mang hai dòng máu Pháp – Việt, sinh ra ở Việt Nam năm 1963. Vào lúc 7 tuổi cô được cha đưa tới hạt Honghe ở tỉnh Vân Nam. Cô bắt đầu sự nghiệp của mình bằng cách bán thuốc lá lẻ, trước khi kết hôn với một quan chức hàng đầu của địa phương phụ trách về thuốc lá.

Tạp chí kinh doanh của Trung Quốc Caijing chạy một bài dài ở trang 14 miêu tả cách cô Li đã sử dụng mạng lưới của chồng mình để tiếp cận những quan chức hàng đầu ở Vân Nam, trước khi tiến tới “chiếm” được những người bạn có quyền thế ở khắp nước này. Tính ra cô ta đã ngủ với 15 nhân vật kinh doanh cỡ bự và quan chức cấp cao Trung Quốc.

Li được miêu tả là một người phụ nữ hấp dẫn, với cách ăn mặc rất cuốn hút.

Theo các thông tin báo chí, Li cố gắng tiếp cận với cựu tỉnh trưởng Vân Nam, ông Li Jiating, ông này sau đó trở thành người tình của cô ta. Li đã giúp ông Li Jiating kiếm được một suất định cư cho con trai ông ta tại Hongkong, bằng cách đánh đổi quota xuất khẩu thuốc lá. Vị tỉnh trưởng này bị kết án tử hình hồi năm 2003 vì đã nhận hối lộ hơn 39 triệu USD.

Một “nạn nhân” khác nữa là Chen Tonghai, cựu chủ tịch công ty dầu khí Sinopec lớn thứ hai tại Trung Quốc. Cô Li cũng trở thành phu nhân của Du Shichen, cựu bí thư thành ủy Thanh Đảo, tỉnh Sơn Đông.

“Bạn không thể đầu tư tất cả tài nguyên và cơ hội vào một người, mà phải xây dựng một mối quan hệ rộng khắp như một cái ô”, Li Wei nói, theo trích dẫn của báo chí Trung Quốc.

Điều tra của các cơ quan chức năng Trung Quốc cho thấy Li có được tài sản của mình khoảng 10 tỷ nhân dân tệ, tương đương 1,94 tỷ USD, qua hoạt động kinh doanh thuốc lá, bất động sản, xăng dầu, chứng khoán và quảng cáo, đa phần có được từ mối quan hệ của cô ta với các nhân vật cộm cán nói trên. Đế chế của Li gồm hơn 20 doanh nghiệp tại Trung Quốc và ở nước ngoài. Cô ta còn có 183 cây xăng chỉ ở thủ đô Bắc Kinh!

Li đã bị bắt giam do trốn thuế hồi năm 2006 và hầu hết tài sản bị tịch thu, đầu năm nay cô được thả và hiện sống ở Hongkong. Người ta đã thu được từ Li cuốn sổ tay ghi lại quan hệ của cô với các nhân vật cỡ bự. Tuy nhiên, nhiều nhân tình của cô ta nay vẫn còn bị giam, trong khi một số bị kết án tử hình do tham nhũng.

Theo SGTT

Chuyện lạ: Những câu nói gây sốc – Không tham nhũng thì làm quan để làm gì?

On the net

“Tôi không tham nhũng, làm quan để làm gì?”

Ông VƯƠNG (bí thư chi bộ làng Lữu Lương, Thượng Thủy, Sơn Tây, nhậm chức chưa được một năm mà thái độ hống hách, tham nhũng, tiêu cực, còn trả thù những người đi kiện cáo)

“Chống đối chính quyền là cái ác đấy!”

TTCT – Trong năm 2009, sau khi hàng loạt phát biểu được Tân Hoa xã bình chọn là những phát biểu gây sốc trong năm, những tưởng quan chức Trung Quốc sẽ chú ý hơn lời ăn tiếng nói của mình. Nhưng tổng kết năm 2010 cho thấy chẳng có gì thay đổi.

Ông Vương Ngân Phong – bí thư Quận ủy Giang Tân, Trùng Khánh – có câu nói đáng sợ nhất theo bình chọn của Tân Hoa xã – Ảnh: Baidu

“Nếu không cưỡng chế sẽ không có một nước Trung Quốc mới”. Phát biểu của ông Khưu Kiến Quốc – bí thư Huyện ủy Nghi Huỳnh, thành phố Phù Châu, tỉnh Giang Tây – khi phân tích về vụ tự thiêu phản đối cưỡng chế giải tỏa nhà dân được bán nguyệt san của Tân Hoa xã bình chọn là câu nói vô liêm sỉ nhất. Trong khi đó, câu nói cay nghiệt nhất là “Trung Quốc nên chịu đựng việc vật giá leo thang, nếu tăng lãi suất khống chế lạm phát sẽ ảnh hưởng xấu đến nền kinh tế” (lời của một cán bộ ủy ban cải cách). Và câu nói đáng sợ nhất thuộc về Vương Ngân Phong – bí thư Quận ủy Giang Tân, Trùng Khánh: “Anh biết tại sao phải đấu tranh với thế lực ngầm? Anh có biết cái ác là gì không? Chống đối chính quyền chính là cái ác đấy!”.

Tạp chí Liễu Vọng (Trung Quốc) trao giải “Định hướng tốt” cho câu “Nên đưa tin về việc người dân làm khó chính quyền, nhũng nhiễu và bắt chẹt chính quyền như thế nào?” (một cán bộ văn phòng giải tỏa khu công nghệ cao Trường Xuân trả lời khi phóng viên yêu cầu giải thích việc nhà dân bị cưỡng chế). Còn giải thưởng “Thẳng như ruột ngựa” là “Nếu có xảy ra án mạng, quá lắm dư luận chỉ xôn xao mấy hôm thì thôi, chẳng ảnh hưởng gì đến chúng tôi, các anh cũng chẳng được lợi ích gì” (một cán bộ ở Quảng Tây cảnh cáo những hộ dân nên coi trọng tính mạng, phối hợp di dời giải tỏa).

Trang web Nhân Dân nhật báo còn bình chọn những phát biểu gây sốc như “Tuyển dụng con em lãnh đạo là nhằm ổn định đội ngũ cán bộ” (giải thích của Cục Nhân sự quận Long Loan, Ôn Châu khi bị báo chí phanh phui việc quận ưu tiên tuyển dụng con em lãnh đạo), “Huyện không giải tỏa nhà dân, các anh trí thức lấy gì mà ăn?” (Trần Hiểu Bình – bí thư Huyện ủy Vạn Đới, Giang Tây – bức xúc khi tham gia một cuộc họp về vấn đề di dời giải tỏa), “Chúng tôi là người thô lỗ, mong các phóng viên có văn hóa thứ lỗi cho” (ông cục trưởng Cục Cảnh sát Nhi Quyến, Hắc Long Giang giải thích về việc phóng viên tác nghiệp bị bắt giữ).

Trang web Huê Thương (hsw.cn) bình chọn câu “Tôi chỉ quan tâm sự an toàn của lãnh đạo, các anh là ai cơ chứ?” của một cảnh sát giao thông khi yêu cầu người dân tránh đường cho xe lãnh đạo đi qua là câu gây sốc nhất. Tiếp theo còn có các câu như “Tôi không tham nhũng, làm quan để làm gì?” (lời ông Vương – bí thư chi bộ làng Lữu Lương, Thượng Thủy, Sơn Tây – nhậm chức chưa được một năm mà thái độ hống hách, tham nhũng, tiêu cực, còn trả thù những người đi kiện cáo), “Sao anh lại tùy tiện gọi điện cho thủ trưởng cơ quan? Chẳng biết phép tắc là gì à?” (lời của ông Lương Tuyền – phó viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Chăm Giang, Quảng Đông – chất vấn phóng viên khi gọi điện tìm hiểu về cái chết bất minh của người dân bị bắt tạm giam), “Anh muốn kiếm chuyện với chính quyền à?” (ông Mao, chủ nhiệm văn phòng giám sát chất lượng Quảng Châu, phản ứng khi bị phóng viên hỏi về việc chiếc xe mang biển số của cục bị bỏ hoang trong khu dân cư suốt hai năm qua).

Thậm chí có quan chức còn ngang nhiên ví von “Chị như miếng thịt trên thớt, tôi muốn băm thế nào cũng được” (bà Đới – phó cục trưởng Cục Kế hoạch hóa gia đình quận Lộc Thành, Ôn Châu – xử lý trường hợp sinh con thứ ba).

Trang web Đại Hà (dahe.cn) kết luận những năm gần đây quan chức nước này liên tục có những câu gây sốc, cho thấy sự ngạo mạn, lộng hành của quyền lực. Mặc dù các quan thường đính chính đó là những lời nói lúc nóng giận, khi có men rượu, nhưng mỗi câu nói gây sốc đều bộc lộ bản chất của họ. Có những quan chức bị kỷ luật sau khi phát biểu gây sốc bị phanh phui, nhưng cũng có người chẳng hề hấn gì.

CẢNH CHÁNH tổng hợp

Theo tuoitre

Link: http://tuoitre.vn/Tuoi-tre-cuoi-tuan/421912/%E2%80%9CChong-doi-chinh-quyen-la-cai-ac-day%E2%80%9D.html

Chuyện lạ: Khi bộ trưởng Phạm Khôi Nguyên cũng phải hối lộ

On the net

Thế nhưng điều khó hiểu lớn nhất lại là việc bộ trưởng “tặc lưỡi” nộp tiền để có giấy đỏ vay tiền cho con đi học mà không cho làm rõ ba việc “quái dị” nói trên dù việc ấy thuộc chức trách của ông.

Khi bộ trưởng đất đai “tặc lưỡi” để có giấy đỏ

Tại lễ tổng kết của Tổng cục Quản lý đất đai vừa qua, người đứng đầu ngành tài nguyên và môi trường (TN&MT) đã tiết lộ một câu chuyện của chính bản thân ông.

Đó là việc 20 hộ cùng khu nhà ông đều có giấy tờ đầy đủ, đều cùng một đợt làm giấy đỏ nhưng chỉ có một số hộ được cấp. Nhà ông và một số hộ khác “không thấy gì”. Bộ trưởng đã phải nhờ đến lãnh đạo Sở TN&MT TP Hà Nội và được thông báo nộp 12 triệu đồng mới có giấy (dù nhà bên cạnh chỉ nộp hơn 3 triệu đồng). Hai tuần sau, giấy đó được chuyển từ quận về phường thì mức nộp lên tới hơn 14 triệu đồng!

Bất ngờ là bộ trưởng chốt: “Cũng đành nộp vậy, để có giấy đi “cầm” cho con được đi học…”.

Cứ tạm coi như 14 triệu đồng mà gia đình bộ trưởng bỏ ra để có giấy đỏ là đúng chính sách (như tiền sử dụng đất, tiền thuế, phí…) thì quả thật “ma trận” đất đai cũng rất khó hiểu. Thứ nhất là cùng điều kiện (cùng khu vực, cùng loại giấy tờ gốc) nhưng có hộ được cấp giấy, có hộ không (mà không có giải thích); thứ hai là các mức nộp quá chênh nhau (nhà 3 triệu, nhà 12 triệu đồng) và thứ ba là việc tự dưng tăng thêm 2 triệu đồng!

Thế nhưng điều khó hiểu lớn nhất lại là việc bộ trưởng “tặc lưỡi” nộp tiền để có giấy đỏ vay tiền cho con đi học mà không cho làm rõ ba việc “quái dị” nói trên dù việc ấy thuộc chức trách của ông.

Như vậy, câu chuyện thực tế của bộ trưởng lại bộc lộ điều đáng sợ: Người đứng đầu ngành TN&MT cũng phải chấp nhận những quy định mù mờ và nộp tiền để “được việc” cho mình. Thế thì những người không có quyền lực, không có tiền và không có khả năng để hỏi đến cùng những khuất tất trong “ma trận” đất đai sẽ làm cách gì để có giấy đỏ – một loại giấy tờ mà không có nó thì người dân bị hạn chế rất nhiều quyền? Ai sẽ trả lời câu hỏi này cho người dân khi chính bộ trưởng cũng “tặc lưỡi” cho qua.

PHAN MAI

Chuyện lạ: Tham nhũng đất đai – Hình thức tham nhũng mới ở Việt Nam

On the net

Nguyên văn bài báo trên ĐS&PL

Công bố báo cáo đánh giá nguy cơ gây tham nhũng trong quản lý đất đai ở Việt Nam

Hôm qua (18/1), tại Hà Nội, Ngân hàng Thế giới, Đại sứ quán Đan Mạch và Đại sứ quán Thụy Điển công bố Báo cáo đánh giá nguy cơ gây tham nhũng trong quản lý đất đai ở Việt Nam.

Bản báo cáo được xây dựng dựa trên cơ sở khảo sát 5 địa phương đại diện 3 miền Bắc – Trung – Nam vùng đô thị, vùng nông thôn. Báo cáo phân tích hai hoạt động quản lý đất đai chủ chốt: Cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và thu hồi – giao đất/cấp đất; tình hình công khai thông tin về các quy định và thủ tục quản lý đất đai và đưa ra những khuyến nghị nhằm tăng cường tính liêm chính trong quản lý đất đai. Sau khi nhận được những lời bình luận và đóng góp ý kiến từ Thanh tra Chính phủ, Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng trung ương và Bộ Tài Nguyên và Môi trường, bản báo cáo đã được chỉnh sửa, hoàn thiện.

Theo 2 bản báo cáo, một số chính sách hiện tại khiến tham nhũng liên quan đến đất đai trở nên một nguồn lợi lớn bất thường. Việc thực hiện cưỡng chế thu hồi đất, đặc biệt là khi đất được định giá thấp hơn giá trị thị trường tạo ra những khoản lợi nhuận lớn rõ ràng đối với một số người và điều này có thể góp phần vào tham nhũng. Bên cạnh đó, một số chính sách khác cũng tạo nên cơ hội cho việc tham nhũng như quy trình để được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất được cho là phức tạp không cần thiết và mất nhiều thời gian.

ông John Nielsen, Đại sứ Đạn Mạch cho biết: Về trách nhiệm giải trình, cần có phương pháp tiếp cận mới đối với cán bộ xử lý các giao dịch đất đai và những người được giao trách nhiệm điều tra các cáo buộc về hành vi sai phạm. Bản kê khai thu nhập và tài sản dành cho cán bộ chủ chốt nếu được kiểm chứng và công khai như nhiều nước khác, có thể là một công cụ hiệu quả cho cuộc chiến chống tham nhũng.

Đánh giá về 2 bản báo cáo trên, ông Đào Trung Chính, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Quản lý đất đai (Bộ Tài nguyên và Môi trường) nói: “Bản báo cáo đã thể hiện được một phần bản chất hiện nay đang vướng phải trong quản lý đất đai của chúng ta. Đây sẽ được coi như một nguồn thông tin để chúng tôi có những phương hướng mới trong công tác quản lý”.

TRẦN QUYẾT

Góc nhìn: Phan Thế Hải – Nỗi oan Huỳnh Ngọc Sỹ

On the net

Ông Sĩ vẫn tỏ thái độ lạc quan với người nhà dù bị đề nghị án chung thân. Ảnh: Vũ Mai.

Thằng bạn Chủ tịch, vừa từ trong bộ máy này bước ra đời sống dân sự, nói một câu đầy triết lý: Ở đó, “người ta nói dối từ sáng đến tối”. Sống trong môi trường ấy, chỉ có thể trông vào các khoản phần trăm từ những nguồn chi tiêu công. Hắn cũng là người đề nghị đưa “Hoa hồng” thành Quốc hoa của Việt Nam, y như người Hà Lan thờ hoa Tuy líp, Nhật Bản thờ hoa Anh đào vậy.

Phan Thế Hải – Nỗi oan Huỳnh Ngọc Sỹ

Sáng nay (15/10/2010), Toà án nhân dân thành Hồ mở phiên xử đồng chí Huỳnh Ngọc Sĩ, cựu Giám đốc Ban Quản Lý dự án Đại lộ Đông – Tây. Lý do là đồng chí này vừa bị truy tố thêm về tội danh “lãng xẹt”: nhận hối lộ trên 260.000 USD từ quan chức PCI Nhật Bản.

Thực ra thì số tiền trên chỉ bằng 1/10 số tiền mà PCI cam kết sẽ “lại quả” cho đồng chí Sỹ vì thành tích mà đồng chí này đã chấm cho PCI trúng thầu tư vấn dự án Đại lộ Đông- Tây.

Ở xứ Thiên đường, việc trúng thầu phần lớn phụ thuộc vào tỷ lệ lại quả là bao nhiêu phần trăm. Chuyện này là “xưa như trái đất”. Trước đây, công chúng từng được biết đến chuyện đồng chí Dũng (tổng) trong vụ PMU 18 cũng đã ứng xử theo cách ấy. Đây là “lệ làng” ở xứ thiên đường. Nếu không có lệ ấy, ngu gì mà bao nhiêu kẻ bỏ tiền ra kiếm ghế trong bộ máy công quyền. Mỗi chiếc ghế đều được định giá, tuỳ theo cơ hội mà chiếc ghế đó được tiêu bao nhiêu tiền từ tài chính công.

Thằng bạn Chủ tịch, vừa từ trong bộ máy này bước ra đời sống dân sự, nói một câu đầy triết lý: Ở đó, “người ta nói dối từ sáng đến tối”. Sống trong môi trường ấy, chỉ có thể trông vào các khoản phần trăm từ những nguồn chi tiêu công. Hắn cũng là người đề nghị đưa “Hoa hồng” thành Quốc hoa của Việt Nam, y như người Hà Lan thờ hoa Tuy líp, Nhật Bản thờ hoa Anh đào vậy.

Trở lại việc của đồng chí Sỹ, khi biết Nhật Bản sẽ tài trợ vốn ODA cho dự án Đại lộ Đông – Tây ở Sài gòn, các quan chức PCI quá hiểu xứ Thiên đường bèn lên kế hoạch chi cho các “sếp” phụ trách để nhận được các gói thầu tư vấn dự án. Ban lãnh đạo PCI tìm cách tiếp cận đồng chí Huỳnh Ngọc Sĩ, giám đốc Ban quản lý dự án lúc đó.

Thông qua đ/c Nguyễn Thanh Hoàng, TGĐ công ty Norfolk cũng là chủ của khách sạn mang tên này, nơi mà các quan chức PCI trú ngụ khi vào VN. Đồng chí Hoàng là bạn đánh golf với đ/c Huỳnh Ngọc Sĩ. Chủ tịch cũng đã có lần gặp hai ông này ở sân golf, nhưng không đánh cùng.

Trong một lần gặp nhau tại nhà hàng của khách sạn Norfolk, vấn đề làm thế nào để được trúng thầu tư vấn thiết kế được nêu lên. Do có mặt đ/c Hoàng nên đ/c Sĩ đã làm ngơ. Tuy nhiên, ngay sau khi các quan chức PCI rời nhà hàng, đ/c Sĩ đã điện thoại nhận lời và yêu cầu: “Không được nói việc này với bất cứ ai. Chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi khác”.

Tháng 2/2001, hai bên thống nhất gặp nhau ở một quán karaoke. Tại đây, đ/c Sĩ đòi phía PCI phải “chung” 20% giá trị hợp đồng. Con số này cũng là thông lệ mà các nhà thầu VN thường phải “chung” khi muốn trúng các gói thầu xây dựng hay tư vấn.

Phía PCI cho rằng hơi cao, nên sau nhiều lần kì kèo, đ/c Sĩ bớt còn 10%. Dứt giá, phía PCI đề nghị đ/c Sĩ cung cấp bản tiêu chuẩn đánh giá chi tiết hồ sơ dự thầu để PCI soạn thảo hồ sơ dựa trên tiêu chí này. Có như thế, việc trúng mới hợp lý. Đứa nào dẫu có đa nghi hay thóc mách cũng phải “tâm phục khẩu phục”. PCI còn ra thêm điều kiện: “Mong đ/c nhanh chóng thanh toán tiền trả trước cho hợp đồng tư vấn thiết kế này”. Đ/c Sỹ đồng ý.

Để có tiền lại quả mà vẫn có lãi, khi lập hồ sơ dự thầu gói này, phía PCI đã tính toán đưa đơn giá lương chuyên gia tư vấn nước ngoài ở mức cao ngất ngưởng. Đ/c Sỹ chả lạ gì chuyện này và vẫn vô tư chấp thuận, tăng thêm lương chuyên gia nước ngoài lên gần 7 tỷ VN đồng, cắt hạ lương của chuyên gia trong nước 2,4 tỷ VN đồng so với dự toán được duyệt.

Sau khi trúng thầu tư vấn thiết kế với giá trị hợp đồng là 9 triệu USD, theo tính toán của PCI, công ty này sẽ phải đưa tiền hối lộ cho đ/c Sỹ là 900.000 USD.

Từ phi vụ này, PCI tiếp tục nhờ đ/c Sỹ chỉ định thực hiện gói thầu tư vấn giám sát mà không phải qua đấu thầu. Tại cuộc gặp gỡ, không để mất thời gian, phía PCI đã hỏi thẳng đ/c Sỹ: “Bao nhiêu?”. Đồng chí chốt ngay: “Không đối thủ cạnh tranh, không danh sách ngắn dài, để nhận được hợp đồng này, 15%”. Lại thêm một cuộc trả giá, đ/c Sỹ bớt còn 12%. Cuối cùng phía PCI đề nghị  lấy giá trung bình là 11%. Đ/c Sỹ ok!

Giá trị hợp đồng này khoảng 15,5 triệu USD và PCI phải “chung” cho đ/c Sỹ 1,7 triệu USD. Con số này quy thóc có vẻ lớn, nhưng so với các đồng chí đang quản lý những dự án hàng ngàn tỷ thì chỉ là “chuyện nhỏ như con thỏ”.

Sau nhiều lần nhận lót tay, tháng 4/2003, đ/c Sỹ gọi điện cho PCI yêu cầu đưa tiếp 262.000 USD của hai lần làm ăn trên. Lúc này, do quỹ của Văn phòng PCI tại Sài Gòn không đủ nên PCI Nhật Bản phải chuyển tiền sang Việt Nam để chung chi cho đ/c Sỹ. Một tháng sau, các quan chức PCI phải gom góp nhiều nguồn mới đủ số tiền trên và giao cho đ/c Sỹ ngay phòng làm việc của đ/c tại Ban quản lý dự án.

Ngày 28/5/2003, đích thân ông Sakano Tsuneo (Trưởng Văn phòng đại diện PCI tại Việt Nam) và ông Takasu Kunio (thành viên HĐQT, nguyên giám đốc điều hành PCI) vừa từ Nhật Bản bay qua đã mang túi xách đựng 262.000 USD đến Ban QLDA. Trên đường đi, ông Sakano đã gọi điện thông báo với đ/c Sỹ là đang cùng một người bạn đến. Đến phòng đ/c Sỹ, ông Sakano gõ cửa và được đ/c cho vào phòng để nói chuyện. Còn ông Takasu Kunio phải đứng ở ngoài vì đ/c Sỹ cho là “người lạ mặt”.

Một người dày dạn kinh nghiệm như đ/c Sỹ thì chuyện này chỉ là chuyện đồn thổi, làm sao có chứng cớ. Nhưng, không biết rủi ro thế điếu nào, việc các quan chức PCI đưa hối lộ cho đ/c Sỹ bị phía Nhật Bản xử lý về tội “vi phạm luật chống cạnh tranh không lành mạnh” theo luật pháp nước này. Đây chính là vận đen của đ/c Sỹ. Khi phía Nhật bản thu thập đủ hồ sơ chứng cứ, và chuyển cho phía VN, các đồng chí của ta cũng đã hết sức thông cảm nhưng vì “án tại hồ sơ”, chính vì vậy mà đ/c Sỹ bị rơi vào vòng lao lý.

Thực ra thì ngoài lần “bỏ túi” 262.000 USD trên, đ/c Huỳnh Ngọc Sỹ còn 6 lần nhận tiền hối lộ của PCI . Tuy nhiên, chứng cứ về các lần “lót tay” này phía Nhật Bản chưa cung cấp kịp nên cơ chức năng tạm gác lại.

Theo số liệu từ Bộ Tài chính VN, năm ngoái, tổng chi ngân sách của VN xấp xỉ 550.000 tỷ đồng, trong đó có khoảng 140.000 tỷ chi cho đầu tư phát triển. Tính sơ sơ theo “lệ làng” lại quả khiêm tốn 20% của khoản chi này thì các đồng chí quản lý nguồn vốn này (hầu hết là chưa bị lộ) đã có một khoản xấp xỉ 28.000 tỷ đồng, tương đương với 1,4 tỷ USD.

Vậy mà đ/c Sỹ chỉ vì nhận 262.000 USD, chỉ vì bị lộ mà có nguy cơ phải đối mặt với án tử hình. Rõ ràng, đây là một nỗi oan mang tên “Huỳnh Ngọc Sỹ”. Chúng ta bày tỏ lòng thông cảm sâu sắc với nỗi oan ấy.

Phan Thế Hải

Link: http://vn.360plus.yahoo.com/phanthehai2003/article?mid=1642

Phiếm: Tuyên ngôn của bọn tham nhũng

On the net

Tác phẩm tự trào của Lý Trực Dũng (Ảnh: Bùi Dũng)

Tuyên ngôn của bọn tham nhũng

Không phải mọi vụ tham nhũng đều bị phát hiện,

phát hiện chưa chắc đã đủ bằng chứng;

có đủ bằng chứng chưa chắc đã xử được;

xử được chưa chắc đã buộc tội được;

buộc tội được chưa chắc đã phải đi tù;

đi tù chưa chắc đã phải “ngồi bóc lịch”;

ngồi bóc lịch chưa chắc đã ngồi mãn hạn!

Sưu tầm govn

Chuyện phiếm: Thưa các đồng chí… chưa bị lộ!

On the net

Nguyễn Hoàng Linh – Thưa các đồng chí chưa bị lộ!

Thưa các đồng chí, những người đã trót nhúng tay vào chàm như tôi!

Kể từ khi tôi phải đứng trước vành móng ngựa, không ngày nào tôi không nghĩ đến các đồng chí. Tôi cứ ngẫm mãi tại sao mình lại phải dấn thân vào chốn lao tù như thế này mà các đồng chí lại không? Tái ao nhiều đồng chí “ăn” đậm hơn tôi rất nhiều lần, không những không dính đòn mà còn có cơ hội ăn đậm hơn nữa? Tại sao cùng là những kẻ ngày ngày đua nhau cấu véo tài sản của dân chúng mà lại có cảnh “người ngoài cười nụ, người trong khóc thầm”? Đau lắm!

Tôi năm nay tuổi chưa đến 60, tức là không được từng trải qua cuộc kháng chiến 9 năm nhưng cũng đã từng lăn lộn trong công cuộc “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Trên tay tôi đã từng có những đồng đội trước khi trút hơi thở cuối cùng, miệng vẫn mỉm cười mãn nguyện vì mình đã hiến dâng cho một tương lai sạch sẽ, thơm tho. Lúc đấy, tôi đã khóc, không những khóc mà còn gào thét, thề với lòng mình rằng sẽ xé tan trời đất để thực hiện cho bằng được những lời trăng trối ấy.

Nhưng rồi trời đất đổi thay. Từ chỗ phải vào bản làng đổi từng chiếc gương con cho các cô gái người dân tộc để lấy rổ bắp, con gà… thì bây giờ quanh tôi là cả một kho tiền, mà cửa giả chỉ là tranh tre nứa lá. Nói cho hình tượng thế thôi chứ kho tiền ở đây là tiền dự án của Nhà nước, được bảo vệ bằng các cửa giả là hệ thống quản lý của Nhà nước. Thông thường thì việc quản lý tiền công bao giờ cũng khó hơn tiền tư bởi lòng tham luôn luôn thường trực trong đâu đó ở mỗi con người. Thế là tôi dính, các đồng chí cũng dính. Cũng như các cô gái bán thân, khó khăn nhất là lần “đi khách”, sau nữa thì còn gì để mà mất. Tôi cứ trượt theo mãi, quên cả lời thề với đồng đội năm xưa.

Nhưng cái đau của tôi là ở chỗ cùng là những kẻ quên lời thề, tại sao các đồng chí lại nhìn tôi như cái nhìn của những kẻ ngoài cuộc? Có phải tôi tham lam hơn các đồng chí không?… Tất cả những câu hỏi đó lúc nào cũng quay cuồng trong đầu tôi để tìm lời lý giải. Để làm gì ư? Để trả thù, để tố cáo, các đồng chí biết không? Để các đồng chí phải vào đây cùng với tôi. Để lấy lại sự công bằng…

Nhưng than ôi! Đấy chỉ là những ước mơ vô vọng. Tôi biết rằng các đồng chí phải giỏi giang hơn tôi, phải khôn ngoan hơn tôi, phải từng trải hơn tôi thì mới được như thế.

Tôi đã nhận ra sai lầm của tôi rồi, các đồng chí ạ. Tôi sẽ phấn đấu ra tù sớm. Điều này không khó bởi trong bộ máy quản giáo này cũng có nhiều đồng chí chưa bị lộ, tôi lại có tiền để lo lót, để bơm vá. Sẽ có nhiều lý do tạo dựng để tôi được ra sớm. Lúc đó, tôi sẽ liên kết với các đồng chí để tiếp tục tìm kiếm vinh quang trong sự giàu có. Ở đất nước này, chúng ta còn có thể kiếm được rất nhiều tiền từ đống tài sản công hữu khổng lồ trong khi hệ thống quản lý lại là “tranh tre nứa lá”. Chúng ta sẽ chia sẻ kinh nghiệm cho nhau. Các đồng chí dạy tôi cách không phải bước chân vào nhà tù, còn tôi sẽ dạy các đồng chí nếu chẳng may phải vào tù thì thoát nhanh bằng cách nào…

Ôi, tuyệt vời quá! Không ngờ rằng cuối đường hầm lại mở ra một ánh hào quang chói lòa. Bởi tại sao? Bởi vì chúng ta luôn luôn là “đồng chí” của nhau.

Nguyễn Hoàng Linh

Theo Tạp chí Nhà quản lý (2008)

Link: http://www.chungta.com/Desktop.aspx/GiaiTri-ThuGian/Cuoi-Dzui/Thua_cac_dong_chi_chua_bi_lo/