Tin cập nhật: Hình ảnh đám tang nhà báo Trần Lâm tại nhà tang lễ

On the net

Tổng Bí thư – Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng; nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh; Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết; nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh; nguyên Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải đã gửi vòng hoa đến viếng nhà báo Trần Lâm.

Lễ tang nhà báo lão thành Trần Lâm

Sáng 27/2, tại Nhà tang lễ Bộ Quốc Phòng (số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội), Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam, Hội Nhà báo Việt Nam cùng gia đình tổ chức trọng thể Lễ tang nhà báo lão thành Trần Lâm, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng khóa 4, 5; nguyên Chủ nhiệm Ủy ban Phát thanh và Truyền hình Việt Nam; nguyên Tổng Biên tập Đài Tiếng nói Việt Nam; nguyên Phó Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam.

Lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Đài TNVN, Đài THVN các cơ quan ban ngành cùng toàn thể gia quyến tiễn đưa  Nhà báo lão thành cách mạng Trần Lâm về nơi an nghỉ cuối cùng

Tổng Bí thư – Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Phú Trọng; nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh; Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết; nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh; nguyên Thủ tướng Chính phủ Phan Văn Khải đã gửi vòng hoa đến viếng nhà báo Trần Lâm.

Trong không khí xúc động và tiếc thương, đoàn đại biểu Ban Bí thư Trung ương Đảng do ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư dẫn đầu; Đoàn đại biểu Chính phủ do Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dẫn đầu, đã đến viếng nhà báo Trần Lâm và chia buồn cùng gia quyến.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ghi sổ tang
 
 

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng xúc động ghi sổ tang: “Vô cùng thương tiếc vĩnh biệt đồng chí Trần Lâm – nhà Cách mạng lão thành, người Đảng viên cộng sản trung kiên, một nhà báo tài hoa của Đảng – Nhà nước và nhân dân ta”.

Ghi sổ tang, ông Trương Tấn Sang, Ủy viên Bộ Chính trị – Thường trực Ban Bí Thư xúc động viết: “Vô cùng thương tiếc đồng chí Trần Lâm, người cộng sản kiên trung, nhà báo lão thành có nhiều cống hiến xuất sắc cho sự nghiệp báo chí cách mạng, suốt đời tận tụy, hy sinh vì sự nghiệp Cách mạng vẻ vang của Đảng”.

Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Tổng giám đốc Đài TNVN Vũ Văn Hiền đưa tiễn thi hài
nhà báo Trần Lâm
Nhà báo Trần Lâm được an táng tại nghĩa trang Mai Dịch- Hà Nội

Chiều cùng ngày, Lễ an táng nhà báo Trần Lâm được tổ chức tại Nghĩa trang Mai Dịch, Hà Nội

Tin: Huyền Trang, ảnh: Huyền Trang, Việt Đức

Theo VOV

Tin cập nhật: Nhà báo Trần Lâm từ trần – Đám tang theo nghi lễ cấp cao

On the net

Đồng chí Trần Lâm – Tổng Giám đốc đầu tiên của Đài Tiếng nói Việt Nam

 

Trần Lâm tên thật là Trần Quảng Vận (1922-2011), nhà báo, một trong những người sáng lập và là người đầu tiên lãnh đạo Đài tiếng nói Việt Nam, Đài truyền hình Việt Nam, liên tục phụ trách Đài tiếng nói Việt Nam trong 43 năm (1945 – 88).

Con trai ông, Trần Bình Minh, hiện là Phó tổng giám đốc Đài truyền hình Việt Nam (lần thứ 2). Trước đó, Trần Bình Minh giữ chức Phó bí thư tỉnh uỷ Nghệ An. Ngoài ra vợ ông là bà Ý, ông còn có con trai tên Trần Điện Biên, cũng làm ở đài truyền hình.

Nhà báo Trần Lâm từ trần

Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam; Đài TNVN; Đài THVN; Hội Nhà báo Việt Nam và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin:

Nhà báo Trần Lâm, sinh ngày 05/01/1922. Trú tại số 5 phố Trần phú, phường Điện Biên, quận Ba Đình, Hà  Nội.

Nguyên Ủy viên BCH Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khóa IV, V;

Nguyên Chủ nhiệm Uỷ ban Phát thanh & Truyền hình Việt Nam;

Nguyên Tổng Biên tập Đài Tiếng nói Việt Nam;

Nguyên Phó Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam;

Lão thành cách mạng, Huân chương Độc lập hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến hạng nhất;

Huân chương chống Mỹ cứu nước hạng Nhất, Danh hiệu Chiến sỹ Việt Minh thành Hoàng Diệu Tổng khởi nghĩa tháng 8/1945;

Bằng Danh hiệu Chiến sỹ thi đua toàn quốc năm 1952; Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.

Đã từ trần hồi 5 giờ 30 phút, ngày 24/2/2011 (tức ngày 22 tháng Giêng năm Tân Mão) tại Bệnh viện Hữu nghị.

Tang lễ được tổ chức theo nghi lễ cấp cao.

Lễ viếng bắt đầu từ 8 giờ ngày 27/2/2011 (tức ngày 25 tháng Giêng năm Tân Mão), tại Nhà tang lễ Bộ Quốc phòng, số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội.

Lễ truy điệu vào lúc 12 giờ cùng ngày. An táng tại nghĩa trang Mai Dịch – Hà Nội.

Theo VOV

Link: http://vovnews.vn/Home/Nha-bao-Tran-Lam-tu-tran/20112/167659.vov

Góc nhìn: Bà Trần Thúy Liễu “giết chồng” – Khi báo chí cầm đèn chạy trước ô tô

On the net

Bà Liễu là nghi can số 1?

Tất cả những “động cơ” mà dư luận đặt ra để bà Liễu có thể “giết chồng”, mới nghe có vẻ “có lý”, nhưng khi tỉnh táo xem xét, nó không thực tế. Có nên vì những điều không thực tế, nhằm mơn trớn dư luận mà chúng ta vô tình đẩy số phận của người vợ vừa góa chồng, hai đứa con thơ vừa mất cha đến bờ vực thẳm(!?).

Sự “đồn đoán” này đang đẩy 2 đứa con nhỏ và vợ của nạn nhân rơi vào nỗi hoảng loạn tột cùng. Nếu họ yếu lòng… thật khó có thể hình dung hậu quả sẽ ra sao. Ai phải chịu trách nhiệm nếu tới lúc nào đó Cơ quan CSĐT kết luận bà vô tội, mà trước đó hậu quả không thể khắc phục đã xảy ra với mẹ con bà?

Khi chưa có kết luận về vụ án nhà báo Hoàng Hùng: Đừng gây thêm thảm cảnh, dù vô tình…

Vụ trọng án về cái chết nhà báo Hoàng Hùng làm “sôi” dư luận suốt gần 1 tháng qua. Thông tin góp nhặt quanh đời sống riêng tư của gia đình nhà báo Hoàng Hùng phát ra từ nhiều tờ báo, cộng với việc cơ quan điều tra thẩm vấn kéo dài đối với bà Trần Thuý Liễu – vợ nạn nhân – dư luận xã hội gần như ngả theo hướng bà Liễu là “nghi can số 1”.

Sự “đồn đoán” này đang đẩy 2 đứa con nhỏ và vợ của nạn nhân rơi vào nỗi hoảng loạn tột cùng. Nếu họ yếu lòng… thật khó có thể hình dung hậu quả sẽ ra sao. Ai phải chịu trách nhiệm nếu tới lúc nào đó Cơ quan CSĐT kết luận bà vô tội, mà trước đó hậu quả không thể khắc phục đã xảy ra với mẹ con bà?

Tại sao “bà Liễu giết chồng”?

Trước áp lực dư luận bà Liễu giết chồng vì những lý do “như phim Hồng Kông”. Nổi bật hơn cả là lý do bà giết Hoàng Hùng để thừa hưởng số tiền bảo hiểm hơn 1 tỉ đồng (có tờ báo đưa ra con số 5 tỉ đồng) của nạn nhân. Một hướng khác cho rằng bà giết chồng vì Hoàng Hùng không chịu bán nhà để trả nợ tiền do bà thua bạc mà ra. Bà phải ra tay hạ sát chồng để sau đó toàn quyền bán ngôi nhà mới cất (trị giá khoảng 1,3 tỉ đồng) lấy tiền trả nợ. Một số khác nói bà có “nhân tình”, bà giết Hoàng Hùng để tự do sống với “người tình”(!). Những người giàu trí tưởng tượng hơn đặt ra khả năng có kẻ thù nào đó của Hoàng Hùng thuê bà Liễu giết nhà báo.

Mô tả ảnh.
Bà Liễu và các con đang chịu áp lực lớn từ dư luận những ngày gần đây. Ảnh: Kỳ Quan

Các lập luận trên như được “kiểm chứng” là “khả dĩ” khi sợi dây dù làm phương tiện trèo lên phòng ngủ của Hoàng Hùng chỉ là hiện trường giả (không đủ độ thắt chặt), không có kẻ thủ ác nào trèo qua sợi dây đó. Vậy là vô hình chung, bà Liễu trở thành “phạm nhân” trước khi có kết luận điều tra và trước khi có phán xét của toà án.

Bị xem là “nghi can số 1”, từ ngày 1.2 đến nay, hằng ngày bà phải đến cơ quan CSĐT từ sáng sớm cho tới tối để trả lời thẩm vấn, buổi trưa và chiều không được về nhà, có hôm bà về tới nhà gần nửa đêm. Cha chết, mẹ bị “câu lưu”, hai đứa con như chim non lạc bầy! Do mẹ là “nghi can số 1”, nên 2 cháu Lê Hồng Nhung (học lớp 11) và Lê Hồng Châu (lớp 7) cũng thường xuyên bị triệu tập thẩm vấn. Cháu Hồng Châu còn bị yêu cầu nghỉ học thêm để đi thẩm vấn.

Đến trường các cháu bị một sức ép tâm lý khủng khiếp: Bạn bè dè bỉu “mẹ bạn giết cha bạn”! Những áp lực đó đã làm cho Hồng Nhung hơn 1 lần doạ “tự tử”, đến nay đã chính thức bỏ học. Cháu Hồng Châu – một học sinh giỏi, cứ đến trường là cúi gằm mặt chạy thẳng vô lớp.

Giết chồng chiếm đoạt tài sản…(?)

Chúng tôi đã tiếp cận được các hợp đồng bảo hiểm (HĐBH) của gia đình Hoàng Hùng, có kiểm chứng tại các Cty bảo hiểm ở Long An, có thể khẳng định gia đình anh đã mua tổng cộng 3 HĐBH. Trong đó, HĐBH do Hoàng Hùng mua cho đứa con lớn Hồng Nhung có mệnh giá 60 triệu đồng đã được thanh lý vào năm 2009 (để lấy tiền xây nhà). HĐBH tiếp theo do bà Liễu đứng tên mua cho con gái Hồng Châu đang còn hiệu lực. HĐBH cuối cùng với Cty Prudential số 72169352 bà Liễu mua cho chính mình vào tháng 5.2009 có mệnh giá 60 triệu đồng. Với HĐBH này, nếu bà Liễu chết thì Hoàng Hùng sẽ được thụ hưởng. Ngoài ra, không có HĐBH nào mua cho Hoàng Hùng. Như vậy, có thể khẳng định rằng, không có chuyện bà Liễu giết Hoàng Hùng để thụ hưởng tiền bảo hiểm của chồng.

Trước ngày Hoàng Hùng bị phóng hoả khoảng 1 tháng, anh đã về Thủ Thừa để làm giấy chủ quyền miếng đất 6mx20m. Đây là phần đất mẹ anh cho từ lâu nhưng chưa sang tên cho anh. Anh nói có thể sẽ về đây cất nhà ở. Cùng lúc ấy, anh đến ấp Vĩnh Hoà – xã An Vĩnh Ngãi (ngoại ô TP.Tân An) để nhờ người bạn tên Trương Văn Cung tìm mua khoảng 1 công đất với ý định sẽ bán nhà ở phường 6 để trả nợ, số tiền còn dư về đây cất nhà ở. Anh cũng từng nói đang cần bán nhà, nhưng còn nán đợi đường Hùng Vương láng nhựa xong cho có giá. Liệu bà Liễu có âm mưu giết chồng không khi bà thừa biết nếu Hoàng Hùng chết bà không thể một mình thụ hưởng căn nhà đó (vì Hoàng Hùng còn có mẹ và 2 con)?

Hay vì tình ái(?!)

Mô tả ảnh.
Bà Liễu và 2 con trong đám tang chồng.

Việc bà Liễu có “nhân tình” mới chỉ là tin đồn. Nhưng cứ cho là một vài người bạn trai thường ngồi uống cà phê với bà Liễu là “có vấn đề”, thì họ cũng đều đang có gia đình êm ấm, là cán bộ nhà nước. Bà Liễu cũng không còn trẻ trung gì nữa. Chẳng lẽ có ai đó trong họ lại “toa rập” với bà Liễu tính chuyện giết Hoàng Hùng để họ tự do chung sống với nhau! Nếu muốn điều đó, bà Liễu có thể xin ly hôn Hoàng Hùng chứ việc gì phải giết chồng. Còn có khả năng kẻ thù nào đó của Hoàng Hùng thuê bà Liễu giết chồng? Sao họ lại chọn cách rất dễ bị lộ ấy!

Tất cả những “động cơ” mà dư luận đặt ra để bà Liễu có thể “giết chồng”, mới nghe có vẻ “có lý”, nhưng khi tỉnh táo xem xét, nó không thực tế. Có nên vì những điều không thực tế, nhằm mơn trớn dư luận mà chúng ta vô tình đẩy số phận của người vợ vừa góa chồng, hai đứa con thơ vừa mất cha đến bờ vực thẳm(!?).

Vụ án nhà báo Hoàng Hùng: Quan tâm đến khả năng bị trả thù

Theo tìm hiểu của người viết, ba “người lạ” đến kiểm tra máy vi tính và USB tác nghiệp báo chí của Hoàng Hùng chính là các anh CSĐT đang làm nhiệm vụ. Có lẽ vì quá gấp công việc, các anh đã bỏ qua những thủ tục cần thiết, nên bị tưởng là người lạ. Đây là lần đầu tiên từ sau khi vụ án xảy ra, Cơ quan CSĐT cho người đến kiểm tra máy vi tính và USB tác nghiệp báo chí của Hoàng Hùng. Dấu hiệu này cho thấy khả năng nhà báo bị trả thù vì nghề nghiệp đang tiếp tục được quan tâm.

Kỳ Quan

Theo lao động

Bộ Công An làm việc với Công an Tỉnh Long An về vụ án nhà báo Hoàng Hùng

TT – Ngày 15-2, các điều tra viên Cơ quan CSĐT Bộ Công an đã làm việc với Công an tỉnh Long An về tiến độ điều tra vụ án nhà báo Lê Hoàng Hùng (báo Người Lao Động) bị đốt dẫn đến tử vong.

Trước sự phức tạp của vụ việc, trong buổi giao ban sáng 14-2 với lãnh đạo Bộ Công an, Giám đốc Công an tỉnh Long An, đại tá Phan Chí Thanh đã báo cáo tiến trình điều tra vụ án và đưa ra dự kiến những hướng điều tra mới khi có thông tin về ba người đàn ông lạ mặt, lục tìm máy tính của nhà báo Hoàng Hùng.

Một nguồn tin từ Bộ Công an cho hay, để đẩy nhanh tiến trình điều tra vụ án, đi đến kết quả sớm nhất, Tổng cục cảnh sát đã cử một tổ công tác gồm những điều tra viên dày dạn kinh nghiệm đến Long An, phối hợp với công an sở tại cùng điều tra vụ việc.

Về thông tin có người đến lục soát máy vi tính của cố nhà báo Hoàng Hùng tại nhà riêng, thượng tá Phạm Văn Tiến – trưởng Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội Công an tỉnh Long An – khẳng định đến nay cơ quan điều tra chưa cử cán bộ nào thực hiện việc trên. Tuy nhiên tới đây cơ quan điều tra sẽ thu giữ chiếc máy vi tính này để phục vụ điều tra.

Cũng theo ông Tiến, từ khi xảy ra vụ án đến nay, cơ quan điều tra đã liên tục triệu tập bà Trần Thúy Liễu (vợ ông Hoàng Hùng) và những người khác đến để thẩm vấn. Tuy nhiên “không có chuyện cơ quan điều tra triệu tập làm việc từ sáng đến nửa đêm như một số báo đã đưa”.

Cho tới thời điểm này, theo tin từ cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An, vẫn chưa làm rõ được hung thủ trong vụ sát hại nhà báo Hoàng Hùng, phóng viên Báo Người Lao động bị tạt xăng phóng hỏa tại gia vào đêm 19-1 tại Long An.

Theo Tuổi trẻ, Tiền phong

Tin nóng: Đám tang nhà báo Hoàng Hùng – Tang lễ tổ chức tại nhà riêng

On the net

Di ảnh nhà báo Lê Hoàng Hùng (Bút danh Trần Hải Nguyên)

Nhà báo Hoàng Hùng tên thật là Lê Hoàng Hùng

Bút danh: Trần Hải Nguyên

Sinh năm 1960, nguyên quán: xã Phú Kiết, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang.

Thường trú: phường 6, thành phố Tân An, tỉnh Long An

Địa chỉ: Khu tái định cư Đại Dương, phường 6, TP Tân An (tỉnh Long An)

Nhà báo Hoàng Hùng làm báo gần 30 năm. Xuất thân từ phóng viên báo Long An. Từ tháng 7-1996 đến tháng 5-2002 anh là phóng viên báo Pháp Luật TPHCM. Từ tháng 5-2002 đến nay anh là phóng viên báo Người Lao Động

Thi thể Nhà báo Lê Hoàng Hùng được quàn tại tư gia (119 Nguyễn Thị Hạnh, TP Tân An, tỉnh Long An) vào lúc 20 giờ ngày 29-1. Lễ an táng sẽ diễn ra vào ngày Thứ 2, ngày 31-1-2011.

Hoàng Hùng  – Nhà báo bị đốt đã qua đời

Theo nguồn tin của Pháp Luật TP.HCM, mặc dù các bác sĩ đã tận tình cứu chữa nhưng nhà báo Hoàng Hùng đã trút hơi thở cuối cùng vào khoảng 13 giờ 45 phút hôm nay (29-1-2011) tại Bệnh viện Chợ Rẫy. TS-BS Nguyễn Trường Sơn, Giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy cho biết anh Hùng tử vong do nhiễm trùng nặng trên nền vết phỏng.

Nhà báo Hoàng Hùng đã trút hơi thở cuối cùng tại Chợ Rẫy

16 giờ 37 phút: Tin từ Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Long An, mặc dù gia đình không đồng ý, nhưng để phục vụ công tác điều tra, thi thể nhà báo Hoàng Hùng được lưu lại tại Bệnh viện Chợ Rẫy để phẫu thuật giám định pháp y. Sau đó sẽ cho gia đình đưa thi thể của anh Hoàng Hùng về nhà riêng tại khu tái định cư Đại Dương, phường 6, TP Tân An (tỉnh Long An) tổ chức lễ tang và an táng tại quê nhà.

17 giờ 50 phút: Tin mới nhất nhận được là thi thể nhà báo Hoàng Hùng được bệnh viện giao cho người thân nhận về an táng với sự chứng kiến của Cơ quan điều tra Công an tỉnh Long An. Theo một điều tra viên, cơ quan điều tra sẽ không tiến hành khám nghiệm tử thi anh Hùng vì nguyên nhân gây tử vong đã rõ là do bỏng và sẽ giao trực tiếp cho gia đình. Hai người anh em trai của nhà báo Hoàng Hùng có mặt tại bệnh viện để chờ tiếp nhận thi thể.

Từ ngày 28-1-2011, nhà báo Hoàng Hùng đã được cho thở bằng máy và đi vào hôn mê sâu. Mặc dù đã được tận tình cứu chữa nhưng nhà báo Hoàng Hùng đã qua đời sau 10 ngày điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy.

Hoàng Hùng là nhà báo có nhiều cống hiến cho báo Người Lao Động. Từ khi nhập viện, nhiều người thân, độc giả từ nhiều tỉnh miền Tây đã lên bệnh viện và trụ sở báo Người Lao Động thăm  hỏi, tặng quà cho anh.

Như đã thông tin, ngày 19-1-2011, trong lúc anh Hoàng Hùng đang ngủ tại nhà riêng ở thành phố Tân An, tỉnh Long An thì bị kẻ thủ ác tạt chất đốt vào người và đốt cháy. Công an tỉnh Long An ngay lập tức vào cuộc điều tra. Tuy nhiên, theo nguồn tin từ cơ quan điều tra, việc phá án vẫn chưa có thêm tình tiết, chứng cứ mới.

Dự kiến đến 19 giờ cùng ngày thủ tục bàn giao thi thể giữa bệnh viện với công an tỉnh và gia đình sẽ hoàn tất.

Theo phapluattphcm

Nhà báo Lê Hoàng Hùng (có bút danh khác là Trần Hải Nguyên) sinh ngày 2-4-1960 tại xã Lương Hòa Lạc, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang; nhà ở tại 119 Nguyễn Thị Hạnh, TP Tân An, tỉnh Long An.

Anh có vợ là Trần Thúy Liễu (sinh 1971) và 2 con gái là Lê Hồng Nhung (1992), Lê Hồng Châu (1998).

Anh Hoàng Hùng từng tham gia nghĩa vụ quân sự với quân hàm Trung sĩ giai đoạn 1984-1987. Sau đó, anh chuyển qua làm phóng viên và làm việc tại các Báo Long An, Bà Rịa-Vũng Tàu, Pháp Luật TPHCM.

Từ năm 2009 đến nay, Hoàng Hùng về công tác tại Báo Người Lao Động. Cha anh Hoàng Hùng là liệt sĩ; bản thân anh được kết nạp Đảng vào tháng 7-1998, tại chi bộ Báo Pháp luật TP.HCM

Sưu tầm Govn

Góc nhìn: Phan Thế Hải – Nỗi oan Huỳnh Ngọc Sỹ

On the net

Ông Sĩ vẫn tỏ thái độ lạc quan với người nhà dù bị đề nghị án chung thân. Ảnh: Vũ Mai.

Thằng bạn Chủ tịch, vừa từ trong bộ máy này bước ra đời sống dân sự, nói một câu đầy triết lý: Ở đó, “người ta nói dối từ sáng đến tối”. Sống trong môi trường ấy, chỉ có thể trông vào các khoản phần trăm từ những nguồn chi tiêu công. Hắn cũng là người đề nghị đưa “Hoa hồng” thành Quốc hoa của Việt Nam, y như người Hà Lan thờ hoa Tuy líp, Nhật Bản thờ hoa Anh đào vậy.

Phan Thế Hải – Nỗi oan Huỳnh Ngọc Sỹ

Sáng nay (15/10/2010), Toà án nhân dân thành Hồ mở phiên xử đồng chí Huỳnh Ngọc Sĩ, cựu Giám đốc Ban Quản Lý dự án Đại lộ Đông – Tây. Lý do là đồng chí này vừa bị truy tố thêm về tội danh “lãng xẹt”: nhận hối lộ trên 260.000 USD từ quan chức PCI Nhật Bản.

Thực ra thì số tiền trên chỉ bằng 1/10 số tiền mà PCI cam kết sẽ “lại quả” cho đồng chí Sỹ vì thành tích mà đồng chí này đã chấm cho PCI trúng thầu tư vấn dự án Đại lộ Đông- Tây.

Ở xứ Thiên đường, việc trúng thầu phần lớn phụ thuộc vào tỷ lệ lại quả là bao nhiêu phần trăm. Chuyện này là “xưa như trái đất”. Trước đây, công chúng từng được biết đến chuyện đồng chí Dũng (tổng) trong vụ PMU 18 cũng đã ứng xử theo cách ấy. Đây là “lệ làng” ở xứ thiên đường. Nếu không có lệ ấy, ngu gì mà bao nhiêu kẻ bỏ tiền ra kiếm ghế trong bộ máy công quyền. Mỗi chiếc ghế đều được định giá, tuỳ theo cơ hội mà chiếc ghế đó được tiêu bao nhiêu tiền từ tài chính công.

Thằng bạn Chủ tịch, vừa từ trong bộ máy này bước ra đời sống dân sự, nói một câu đầy triết lý: Ở đó, “người ta nói dối từ sáng đến tối”. Sống trong môi trường ấy, chỉ có thể trông vào các khoản phần trăm từ những nguồn chi tiêu công. Hắn cũng là người đề nghị đưa “Hoa hồng” thành Quốc hoa của Việt Nam, y như người Hà Lan thờ hoa Tuy líp, Nhật Bản thờ hoa Anh đào vậy.

Trở lại việc của đồng chí Sỹ, khi biết Nhật Bản sẽ tài trợ vốn ODA cho dự án Đại lộ Đông – Tây ở Sài gòn, các quan chức PCI quá hiểu xứ Thiên đường bèn lên kế hoạch chi cho các “sếp” phụ trách để nhận được các gói thầu tư vấn dự án. Ban lãnh đạo PCI tìm cách tiếp cận đồng chí Huỳnh Ngọc Sĩ, giám đốc Ban quản lý dự án lúc đó.

Thông qua đ/c Nguyễn Thanh Hoàng, TGĐ công ty Norfolk cũng là chủ của khách sạn mang tên này, nơi mà các quan chức PCI trú ngụ khi vào VN. Đồng chí Hoàng là bạn đánh golf với đ/c Huỳnh Ngọc Sĩ. Chủ tịch cũng đã có lần gặp hai ông này ở sân golf, nhưng không đánh cùng.

Trong một lần gặp nhau tại nhà hàng của khách sạn Norfolk, vấn đề làm thế nào để được trúng thầu tư vấn thiết kế được nêu lên. Do có mặt đ/c Hoàng nên đ/c Sĩ đã làm ngơ. Tuy nhiên, ngay sau khi các quan chức PCI rời nhà hàng, đ/c Sĩ đã điện thoại nhận lời và yêu cầu: “Không được nói việc này với bất cứ ai. Chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi khác”.

Tháng 2/2001, hai bên thống nhất gặp nhau ở một quán karaoke. Tại đây, đ/c Sĩ đòi phía PCI phải “chung” 20% giá trị hợp đồng. Con số này cũng là thông lệ mà các nhà thầu VN thường phải “chung” khi muốn trúng các gói thầu xây dựng hay tư vấn.

Phía PCI cho rằng hơi cao, nên sau nhiều lần kì kèo, đ/c Sĩ bớt còn 10%. Dứt giá, phía PCI đề nghị đ/c Sĩ cung cấp bản tiêu chuẩn đánh giá chi tiết hồ sơ dự thầu để PCI soạn thảo hồ sơ dựa trên tiêu chí này. Có như thế, việc trúng mới hợp lý. Đứa nào dẫu có đa nghi hay thóc mách cũng phải “tâm phục khẩu phục”. PCI còn ra thêm điều kiện: “Mong đ/c nhanh chóng thanh toán tiền trả trước cho hợp đồng tư vấn thiết kế này”. Đ/c Sỹ đồng ý.

Để có tiền lại quả mà vẫn có lãi, khi lập hồ sơ dự thầu gói này, phía PCI đã tính toán đưa đơn giá lương chuyên gia tư vấn nước ngoài ở mức cao ngất ngưởng. Đ/c Sỹ chả lạ gì chuyện này và vẫn vô tư chấp thuận, tăng thêm lương chuyên gia nước ngoài lên gần 7 tỷ VN đồng, cắt hạ lương của chuyên gia trong nước 2,4 tỷ VN đồng so với dự toán được duyệt.

Sau khi trúng thầu tư vấn thiết kế với giá trị hợp đồng là 9 triệu USD, theo tính toán của PCI, công ty này sẽ phải đưa tiền hối lộ cho đ/c Sỹ là 900.000 USD.

Từ phi vụ này, PCI tiếp tục nhờ đ/c Sỹ chỉ định thực hiện gói thầu tư vấn giám sát mà không phải qua đấu thầu. Tại cuộc gặp gỡ, không để mất thời gian, phía PCI đã hỏi thẳng đ/c Sỹ: “Bao nhiêu?”. Đồng chí chốt ngay: “Không đối thủ cạnh tranh, không danh sách ngắn dài, để nhận được hợp đồng này, 15%”. Lại thêm một cuộc trả giá, đ/c Sỹ bớt còn 12%. Cuối cùng phía PCI đề nghị  lấy giá trung bình là 11%. Đ/c Sỹ ok!

Giá trị hợp đồng này khoảng 15,5 triệu USD và PCI phải “chung” cho đ/c Sỹ 1,7 triệu USD. Con số này quy thóc có vẻ lớn, nhưng so với các đồng chí đang quản lý những dự án hàng ngàn tỷ thì chỉ là “chuyện nhỏ như con thỏ”.

Sau nhiều lần nhận lót tay, tháng 4/2003, đ/c Sỹ gọi điện cho PCI yêu cầu đưa tiếp 262.000 USD của hai lần làm ăn trên. Lúc này, do quỹ của Văn phòng PCI tại Sài Gòn không đủ nên PCI Nhật Bản phải chuyển tiền sang Việt Nam để chung chi cho đ/c Sỹ. Một tháng sau, các quan chức PCI phải gom góp nhiều nguồn mới đủ số tiền trên và giao cho đ/c Sỹ ngay phòng làm việc của đ/c tại Ban quản lý dự án.

Ngày 28/5/2003, đích thân ông Sakano Tsuneo (Trưởng Văn phòng đại diện PCI tại Việt Nam) và ông Takasu Kunio (thành viên HĐQT, nguyên giám đốc điều hành PCI) vừa từ Nhật Bản bay qua đã mang túi xách đựng 262.000 USD đến Ban QLDA. Trên đường đi, ông Sakano đã gọi điện thông báo với đ/c Sỹ là đang cùng một người bạn đến. Đến phòng đ/c Sỹ, ông Sakano gõ cửa và được đ/c cho vào phòng để nói chuyện. Còn ông Takasu Kunio phải đứng ở ngoài vì đ/c Sỹ cho là “người lạ mặt”.

Một người dày dạn kinh nghiệm như đ/c Sỹ thì chuyện này chỉ là chuyện đồn thổi, làm sao có chứng cớ. Nhưng, không biết rủi ro thế điếu nào, việc các quan chức PCI đưa hối lộ cho đ/c Sỹ bị phía Nhật Bản xử lý về tội “vi phạm luật chống cạnh tranh không lành mạnh” theo luật pháp nước này. Đây chính là vận đen của đ/c Sỹ. Khi phía Nhật bản thu thập đủ hồ sơ chứng cứ, và chuyển cho phía VN, các đồng chí của ta cũng đã hết sức thông cảm nhưng vì “án tại hồ sơ”, chính vì vậy mà đ/c Sỹ bị rơi vào vòng lao lý.

Thực ra thì ngoài lần “bỏ túi” 262.000 USD trên, đ/c Huỳnh Ngọc Sỹ còn 6 lần nhận tiền hối lộ của PCI . Tuy nhiên, chứng cứ về các lần “lót tay” này phía Nhật Bản chưa cung cấp kịp nên cơ chức năng tạm gác lại.

Theo số liệu từ Bộ Tài chính VN, năm ngoái, tổng chi ngân sách của VN xấp xỉ 550.000 tỷ đồng, trong đó có khoảng 140.000 tỷ chi cho đầu tư phát triển. Tính sơ sơ theo “lệ làng” lại quả khiêm tốn 20% của khoản chi này thì các đồng chí quản lý nguồn vốn này (hầu hết là chưa bị lộ) đã có một khoản xấp xỉ 28.000 tỷ đồng, tương đương với 1,4 tỷ USD.

Vậy mà đ/c Sỹ chỉ vì nhận 262.000 USD, chỉ vì bị lộ mà có nguy cơ phải đối mặt với án tử hình. Rõ ràng, đây là một nỗi oan mang tên “Huỳnh Ngọc Sỹ”. Chúng ta bày tỏ lòng thông cảm sâu sắc với nỗi oan ấy.

Phan Thế Hải

Link: http://vn.360plus.yahoo.com/phanthehai2003/article?mid=1642

Góc nhìn: Siêu méo – siêu mỏng… cái con quặc!

On the net

Hà Nội sẽ giải quyết dứt điểm nhà siêu mỏng siêu méo

Thằng bạn Chủ tịch bảo: Phép mầu cái con quặc, mỗi cái nhà mọc lên phải đào móng, phải dựng cos pha, phải đổ bê tông, phải hoàn thiện. Chưa nói chuyện tập kết vật liệu, hoàn thiện, nhân công… Bà bán nước cũng biết, thằng đánh giày cũng biết, ông lão hát xẩm cũng biết. Chính quyền không biết là chuyện lạ. Thanh tra xây dựng đâu? Phường đâu, Đảng Uỷ đâu, Hội đồng nhân dân đâu?

Siêu méo- siêu mỏng

Thủ đô ngàn năm văn vật xứ Thiên đường ta có tục lệ là, cứ có con phố mới mở là có nhà siêu mỏng, siêu méo mọc lên. Các đường phố mới mở rộng thênh thang như Khuất Duy Tiến, La Thành- Yên Lãng… mỗi con phố có dăm bảy căn, mỗi căn có bề rộng dăm bảy gang tay. Có căn hình thang, có căn hình tam giác, hình vuông, vài ba tầng, đa dạng phong phú đáo để.

Thằng bạn Chủ tịch mới du học từ châu Âu về bảo: Nếu như Paris của nước Pháp có thể tự hào vì tháp Esphen, Bắc Kinh tự hào vì có Tử cấm thành thì xứ Thiên đường ta có thể tự hào vì nhà siêu mỏng, siêu méo. Nhìn có vẻ hổ lốn nhưng biết đâu nay mai có thể trở thành đặc sản.

Giá như cách đây vài chục niên thì đã có thể đổ lỗi cho “âm ưu của các thế lực thù địch” thì nay cách đổ lỗi ấy trở nên quá cũ kỹ, không còn hợp thời. Có lần, trả lời chất vấn trước cuộc họp Hội đồng nhân dân xứ Thiên đường, ông giám đốc sở Quy hoạch kiến trúc bảo: Luật xây dựng đã quy định rồi, “diện tích thửa đất dưới 15m2 hoặc từ 15-40m2 có chiều sâu dưới 3m thì tuyệt đối không được cấp phép xây dựng.”

Luật đã được Quốc Hội thông qua, Chủ tịch nước ký lệnh ban hành, Thành phố đã có văn bản, Chi bộ đã quán triệt, Hội đồng nhân dân đã thông qua, nhưng nhà siêu méo siêu mỏng vẫn cứ mọc lên cứ như là có phép mầu ấy!

Thằng bạn Chủ tịch bảo: Phép mầu cái con quặc, mỗi cái nhà mọc lên phải\ đào móng, phải dựng cos pha, phải đổ bê tông, phải hoàn thiện. Chưa nói chuyện tập kết vật liệu, hoàn thiện, nhân công… Bà bán nước cũng biết, thằng đánh giày cũng biết, ông lão hát xẩm cũng biết. Chính quyền không biết là chuyện lạ. Thanh tra xây dựng đâu? Phường đâu, Đảng Uỷ đâu, Hội đồng nhân dân đâu?

Có lần sáng đầu tuần, đi qua trụ sở uỷ ban nhân dân phường, thấy có một đám đông đang tụ tập, gồm xe cảnh sát mặc sắc phục, lực lượng dân phòng, thanh tra xây dựng… đông như quân Nguyên. Hỏi thăm được biết là đang chuẩn bị đi cưỡng chế một công trình nào đó xây sai phép. Chủ tịch nghĩ, lực lượng này đi đến đâu chắc ngọn cỏ cũng không còn, thế mà nhà siêu méo siêu mỏng vẫn mọc lên, thế mới tài.

Hắn bảo: Mày nói đúng như ngu lắm con ạ. Thanh tra đi cứ đi, lập biên bản cứ lập, đình chỉ thi công cứ đình chỉ, thi công cứ thi công. Thanh tra đến, lập biên bản, sau đó gửi công văn lên cấp trên xin ý kiến xử lý. Đó là thời điểm để gia chủ mở hầu bao, xuống tiền.

Mỗi căn nhà, lớn nhỏ tuỳ theo, xuống độ một vài chục ngàn (USD, điếu phải VNĐ) tuỳ theo diện tích và mối quan hệ. Mưa đều, mưa dày thì thời gian công văn chuyển lên cấp trên chậm hơn, mưa mỏng thì công văn đi nhanh hơn. Khi văn bản lên đến quận, hay thành phố thì cũng là lúc mà gia chủ hoàn thành. Khi đó là tài sản công dân, muốn tháo dỡ lại phải làm văn bản xin ý kiến.

Bằng cách ấy, mỗi căn siêu méo, siêu mỏng mọc lên, các đồng chí thanh tra có cái để thu hoạch. Các đồng chí công an phường, quận cũng được mát mặt lây. Mỗi nơi kiếm tý. Chủ tịch bảo hắn: Mày nói thế nghe không ổn, hoá ra cả cái bộ máy công bộc của dân dưới sự lãnh đạo của Tiệc quang vinh lại tham nhũng đến thế a?

Mày ngu lắm con ạ! hắn lại bảo Chủ tịch ngu. Không tham nhũng thì làm gì chúng nó mua nổi xe hơi, lại còn có tiền cho con cái du học. Lương ba cọc ba đồng, thời buổi lạm phát thì cớ làm sao phải mất hàng chục ngàn để chạy vào những chỗ ấy. Con mày du học Ănglê về hẳn hoi, tiếng Anh nói như gió, nộp hồ sơ xin vào thanh tra xây dựng xem có bị loại ngay từ đầu không!

Thuyết giảng một hồi rồi hắn trầm ngâm: “Cái mỏng của nhà chỉ là hiện thân của cái mỏng về đạo đức thôi. Cái méo của nhà chẳng qua là cái méo của hệ thống thôi. Tuy nhiên, mỏng hay méo cũng có giới hạn, mỏng quá, chỉ cần một cơn gió sẽ đổ. Với đà này, tự nó sẽ hết.”

Nếu lời nói của nó là đúng thì cũng đáng mừng!

Phan Thế Hải

Link: http://vn.360plus.yahoo.com/phanthehai2003/article?mid=1766

Suy ngẫm: Chuyện từ vùng lũ – Mất niềm tin là mất tất cả

On the net

Chuyện bây giờ mới kể

Người dân đói khát trên những nóc nhà

… và tâm sự của một nhà báo

Tý yêu quý.

Chú chỉ là một phóng viên như bao nhà báo khác. Công việc của chú là phản ánh việc xảy ra ở làng cháu lên báo, kêu gọi và một tý quyên góp cho đồng bào bão lụt – trong đó có cả cháu. Nhưng đây không phải lý do khiến chú phải nói lời xin lỗi cháu hôm nay. Bởi chú càng đọc thư của cháu, càng đọc những gì đang diễn ra. Chú thấy cần phải chia sẻ với cháu.

Giờ chú vẫn nhớ thằng Tý đen đủi như củ súng chèo đò đưa chú đi tác nghiệp cả mấy hôm lũ. Cháu, đứa trẻ con ở quê mến khách. Lúc chia tay không có gì làm quà, chú đã gom tất cả những bút viết cũ mới đang có, trao cho cháu và chúc học giỏi. Cháu bất chợt oà khóc, níu lấy tay chú như chẳng muốn rời.

Cháu đã như thế, như một cái cây non, bé bỏng, run rẩy, nhưng khao khát được sống. Chú tự hào về cháu. Cho đến ngày cháu biết những sự thật trên.

Tý ạ! Chắc chắn cháu ở xa nên chưa biết cái vụ người ta bán quần áo cứu trợ để làm giẻ lau xe ô tô, lau máy ở Nghệ An – một sự sỉ nhục vào tấm lòng nhân ái. Chú khẩn thiết thấy nhục nhã khi phải kể với cháu điều này.

Nếu sau này có điều kiện, chỉ cần cháu vào google gõ dòng chữ “ăn chặn tiền cứu trợ” sẽ thấy ra tới Khoảng 32.500 kết quả ( chỉ trong vòng 0,43 giây) … ấy là thời điểm ngày hôm nay đấy Tý ạ!

Thế nên cũng là điều dễ hiểu khi bây giờ, nhiều đoàn thể, cá nhân sau khi quyên góp đã bỏ công bỏ việc đến tận làng cháu, để phát quà cho những người mà họ tai nghe mắt thấy.

Cũng phải thôi, bởi chú còn nhớ như in cách đây 10 năm. Chú biết tỏng cái gã nhà bên làm ở thành đoàn, chỉ một cú đi trao quà cứu trợ, vậy là là hắn về đập nhà cũng xây nhà mới. Chú biết, mọi người biết. Nhưng bằng chứng đâu? Cả nước góp tình thương vào một túi và hắn lấy tiền ở trong cái túi đó kia mà. Tiền của nhiều người chứ đâu lấy tiền một cá nhân ai? Vậy là hòa. Chả ai kêu và cũng chả ai làm gì được. Chỉ ấm ức. Đến giờ chú vẫn ấm ức.

Quần áo cứu trợ để làm giẻ lau xe ô tô, lau máy ở Nghệ An – ảnh Bee.net.vn

Người ta bảo “mất tiền bạc là mất ít, mất thời gian là mất nhiều còn mất lòng tin là mất tất cả”, chú thực sự lo sợ. Sợ tất cả những gì đang diễn ra quanh cháu, có khác nào cơn lũ. Nó đáng sợ không kém cơn lũ đã từng cuối trôi đi tất cả của làng cháu. Chú làm sao bao bọc cho cháu tránh xa những thứ thứ khủng khiếp ấy. Quả thực chú bối rối.

Còn nhiều thứ lắm trong chuyện từ thiện, cứu trợ, chuyện xà xẻo… Nhưng chú không dám kể ra nữa vì sợ rằng cháu sẽ càng tự ti hơn. Chú muốn cháu sống tự nhiên, hồn nhiên như cái tuổi lên 10 của cháu. Nhưng chú phải làm sao bây giờ? Mà Tý ạ, bên cạnh những người “núp dưới lòng nhân ái” vẫn còn những người nhân ái thực sự đó thôi. Cháu phải tự cố cân bằng giữa hai chuyện nhé!

Chú thành xin lỗi Tý.

Theo VnMedia


Góc nhìn: Tống Văn Công – Giã từ Talawas!

On the net

Tống Văn Công – Cây cầu talawas

Trong bài “Về tác giả bài ‘Đổi mới Đảng tránh nguy cơ sụp đổ“, nhà thơ Hoàng Hưng viết: “Một thời gian dài sau khi về hưu, Tống văn Công hầu như không xuất hiện trong đời sống báo chí, hoặc chỉ xuất hiện dưới bút danh nào đó với những bài vô thưởng vô phạt, dường như anh đã an phận thủ thường”. “Những bài vô thưởng vô phạt” mà Hoàng Hưng nói đến là bài bàn về tình yêu, hôn nhân, gia đình, viết chung với bút danh Chị Hạnh Dung trên báo Phụ Nữ và viết về văn hóa ẩm thực cho báo Sài Gòn Tiếp thị. Tức là những đề tài cách rất xa chính trị.

Cho tới năm 1980, tôi vẫn còn dùng tên thật làm bút danh, đến khi bài viết ca ngợi ông Võ Văn Kiệt xé rào bị chỉ trích về “ý thức hệ”, tôi bắt đầu dùng bút danh để không ai biết; khi đã có người biết, tôi lập tức đổi bút danh khác. Trong những ngày ấy, tôi rất đau lòng tự hỏi: Tại sao trên đất nước tự do mà tôi phải giấu mình khi lên tiếng những vấn đề lớn thuộc quốc kế dân sinh? Để vượt qua câu hỏi đó, tôi luôn bị “thổi còi”!

Cuối những năm 80, khi đã khá thân nhau, nhà văn Phạm Thị Hoài thổ lộ trước một vài bạn bè tâm huyết ở Hà Nội: “Hồi mới quen anh Công tôi thất vọng lắm, nghĩ thầm, bộ dạng cha này chắc chả dám làm gì!”. Tôi quý chị Hoài vì những ý tưởng mới mẻ, giọng văn có cá tính đang hiếm hoi, những trang viết cách tân, sự ứng xử đường hoàng trước quyền lực.

Sau khi về hưu, có thời gian chiêm nghiệm nhiều điều, nhưng tôi không viết ra. Anh Hoàng Hưng biết, hay nhắc, hỏi. Tôi không viết, nhưng đau lòng lắm, khi nghĩ rằng chế độ này có một phần bồi đắp, dù bé nhỏ của tôi! Tôi đâu có  tư cách  phê phán nó? Mới  đây, blogger Beo viết, nếu được cầm quyền tuyệt đối 24 giờ như talawas giả thiết thì chị sẽ ra duy nhất một sắc lệnh “cấm hưu trí phát ngôn” vì những lý do: “Lão hóa tư duy; Tiếp nhận thông tin gián tiếp; Nói lấy được, bất chấp hậu quả thời ông ta nắm quyền gây ra; Đạo đức giả; Cho mượn mồm; Bạn bè trẻ trung tân tiến Âu Mỹ đâu mà lại phải mượn trí khôn của những người già nua cũ kỹ?”

Tôi im lặng vì vẫn là một “ngu trung” và phần nào bởi tâm trạng lão suy, “Trong thầm lặng riêng sợ khi nhìn thấy cảnh vật đổi mới” (Nguyễn Du, trong “Xuân tiêu lữ thứ”) và có chút mặc cảm, e ngại bị những quy kết khi tuổi tác không cho mình có đủ sức chịu đựng. Chính talawas và tình bạn của Hoài là một chiếc cầu giúp tôi “vượt qua chính mình”. Tôi đã trút tâm sự của mình vào một số bài viết gửi talawas với bút danh mới Thiện Ý. Rồi bài “Đổi mới Đảng tránh nguy cơ sụp đổ”, tôi viết với cả tấm lòng của một kẻ thấy trách nhiệm của mình đối với quá khứ và chân thành mong muốn điều tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Tôi muốn Đảng mà tôi từng phục vụ trong những ngày đòi hỏi chỉ có hy sinh không chút tính toán cho riêng mình, trước hết là vì lý tưởng Độc lập, Tự do, Hạnh phúc và cả những ảo tưởng nhưng rất đẹp trong ước mơ trong sáng ngày ấy: Một xã hội không người bóc lột người! Đảng ấy ngày nay đang bị thách thức trước hai hiểm họa mà hình như nó đang thúc thủ: Ngoại xâm và nội xâm. Tôi muốn kêu lên tiếng nói cảnh báo, nhưng chỉ với  bút danh Thiện Ý, thanh minh cho hành động của mình rất khó được những người đương quyền chấp nhận.

Bản thảo lên mạng do “cướp cò”. Ngay hôm sau, đã có bài viết của một đồng chí, đồng nghiệp của tôi phản công dữ dội. Bài viết phê phán bài của tôi có tiêu đề “Mưu đồ thâm hiểm phía sau lời ‘góp ý“. Tình huống này đặt cho tôi một lựa chọn: Im lặng sẽ tránh được đòn hiểm của đồng chí quy chụp mình là kẻ địch, nhưng như vậy là vô hiệu hóa bài viết, bởi ai tin được lời của một kẻ đang ở ngoài nước, rắp tâm với “âm mưu thâm hiểm”! Tôi đành quyết định phải bước ra ánh sáng, nhận mình là tác giả, sẵn sàng nhận hậu quả để bảo vệ những điều mà mình tin là chân lý. Bài viết hoàn chỉnh đăng trên talawas là chiếc cầu thứ hai mà  sau khi bước qua, tôi đã lột bỏ tấm ngụy trang cuối cùng, công khai chịu trách nhiệm niềm tin mới của mình, vận mệnh của dân tộc mình.

Nhờ talawas, tôi được nghe những lời khen chê thẳng thắn, chân tình của nhiều bạn bè quen biết và chưa quen biết, anh Hoàng Trường Sa, anh Tưởng Năng Tiến, nhạc sĩ Tô Hải, bác sĩ Phạm Hồng Sơn… rất bổ ích để tôi tiếp tục suy nghĩ. Cả những lời chỉ trích có tính “địch ta” của Chính Văn (dù đăng trên mạng khác, nhưng cũng khởi điểm từ bài của tôi đăng trên talawas) cũng là dịp để cọ xát, làm sáng tỏ thêm lẽ phải còn bị che khuất.

Phải từ giã talawas, tiếc thay! Nhưng tôi không thể tin sẽ đến một kết cục có chút gì tiêu cực đâu! Tôi vẫn cứ tin rằng, chỉ vài ngày tới đây thôi, ngày 3/11/2010, Ban Biên tập talawas và Phạm Thị Hoài sẽ vén bức màn bí mật, cho chúng ta thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy con đường mới, bản thiết kế mới mời gọi tất cả bạn bè tâm huyết góp sức thi công.

© 2010 Tống Văn Công

© 2010 talawas

Góc nhìn: Nhà báo Trần Ngọc Kha – Phỏng vấn nữ nhà văn Võ Thị Hảo

On the net

Đảng đã cho ta một mùa xuân…

Trần Ngọc Kha – Phỏng vấn một người không còn muốn vào Đảng

Đó là nhà văn, nhà báo Võ Thị Hảo, phóng viên thường trú báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh tại Hà Nội, tác giả của 7 cuốn truyện ngắn và 2 cuốn tiểu thuyết mang tựa đề Giàn thiêu và Kịch bản phim đang gây sửng sốt cho độc giả yêu văn chương

Chị đã từng được mời vào Đảng?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Đúng vậy! ấy là vào năm 2002, khi tôi nhận được lời mời của Bộ trưởng, nguyên Chủ nhiệm Uỷ ban Dân số kế hoạch hoá gia đình Trần Thị Trung Chiến và Tổng biên tập báo Gia đình và xã hội Trần Quang Quý về làm Phó tổng biên tập báo này. Trước khi từ vị trí Trưởng Văn phòng đại diện báo Phụ nữ TP Hồ Chí Minh tại Hà Nội về đây, tôi đã lường trước một điều mình không là đảng viên, chưa chắc cấp trên đã chấp thuận bổ nhiệm cho mình làm công việc này. Tôi đã định từ chối, nhưng họ chủ quan nói: “Có nhiều người không là đảng viên mà vẫn được giữ chức phó tổng biên tập, thậm chí tổng biên tập đấy thôi!”. Hồi đó tờ báo này đang rơi vào tình trạng cực kỳ khó khăn. Tôi cũng chưa hề bao giờ bước chân tới đó, chỉ định bụng tâm niệm một điều muốn về đây cùng mọi người vực tờ báo này lên. Tôi về đây được ba tháng, mọi thủ tục bổ nhiệm tôi giữ chức Phó tổng biên tập báo này gần như đã hoàn tất, kể cả việc lấy ý kiến tán thành của tất cả 100% anh chị em trong toà soạn, chỉ còn chờ sự phê duyệt của Ban Tư tưởng văn hoá Trung ương là xong. Nhưng đến đây vấn đề bị “ách” lại vì tôi không là đảng viên (!?). Trước tình hình này, các cấp uỷ Đảng ở đây có lời đề nghị tôi nên chấp thuận vào Đảng nhưng tôi đã một mực từ chối: “Tôi không vào Đảng để chỉ đổi lấy một cái chức. Nếu mà vào Đảng như vậy thì rất là cơ hội, rất là tồi. Nếu mà quyền lực chỉ để phân phối cho những đảng viên thì Đảng chỉ thu hút được những kẻ cơ hội, những kẻ chỉ vì một miếng mồi lợi, vun vén cho bản thân mình mà thôi! Và như thế thì Đảng sẽ suy yếu, sẽ mọt ruỗng từ bên trong, từ tâm hồn, hành vi của mỗi đảng viên”. Tôi không muốn làm một người như thế. Có những lúc nhiều người đã mời tôi đến cùng ăn với họ một bữa cơm để vận động tôi nên vào Đảng. Tôi rất cảm ơn họ và thật cảm động vì thực sự là họ vì quyền lợi của tôi. Họ nói: “Hảo cần phải ngồi vào một vị trí có quyền lực. Những người như Hảo ngồi vào chức vụ đó thì những kẻ cơ hội sẽ không thể chen chân vào đó được”. Cho đến tận giờ tôi vẫn thầm cảm ơn họ. Có lúc tôi cũng định đồng ý vào Đảng cho xong vì thực sự muốn quản lý một tờ báo, muốn làm cho nó phát triển thì mình phải có một vị trí, một chút quyền lực nhất định mới có thể làm được. Nhưng tôi không thể tự lừa dối lòng mình được.

Đấy là lúc chị phải lựa chọn chấp thuận hay không cái sự cái sự vào Đảng để “đánh đổi” lấy quyền lực, như chị nóí. Thế còn trước kia?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Bố mẹ tôi là những người cộng sản nòi. Bố tôi tham gia Cách mạng đồng chí Hội từ năm 1929, là đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam từ năm 1931 cho đến bây giờ. Mẹ tôi vào Đảng từ năm 1934, là đảng viên mãi cho đến lúc cụ mất. Các anh em ruột của bố mẹ tôi đều là những người khá giả và đều đã từng bỏ tiền nhà mình ra để hoạt động cách mạng. Và thời đó, họ đã hy sinh cho một lý tưởng, lý tưởng giải phóng cho những người bị áp bức, bóc lột, đem lại công bằng, tự do cho xã hội. Thời đó, đa phần những trí thức cũng vậy. Còn bây giờ thì khác, bây giờ vào Đảng là… Tôi không phê phán gì ai vào Đảng mà theo tôi, bây giờ vào Đảng là tự dối chính mình. Phải sống làm sao để mình trọng được mình. Đấy mới là quan trọng. Nếu bản thân mình không trọng mình thì mình sẽ không yêu mình được. Không yêu mình được thì không thể yêu người khác được.

Rất nhiều người trong làng báo cũng như đông đảo bạn đọc ghi nhận chị là người đã từng có những đóng góp đáng kể trong việc lấy lại công bằng trong xã hội. Chị nghĩ sao về ý kiến: “Nếu vào Đảng thì chị sẽ có nhiều điều kiện thuận lợi hơn để tiếp tục sự nghiệp đấu tranh này? Hay nói một cách khác là sao chị không nghĩ rằng ta nên vào đội ngũ ấy để chiến đấu hiệu quả hơn trong việc làm trong sạch Đảng cũng như phục vụ ngày một tốt hơn cho lợi ích cộng đồng?”

Nhà văn Võ Thị Hảo: Có nhiều người kể cả những người trong Ban Tư tưởng văn hoá Trung ương (nay là Ban Tuyên giáo trung ương) đã từng nói với tôi như vậy. Tôi cảm ơn họ. Tuy nhiên, tôi không thể vào Đảng để đấu tranh cho sự trong sạch của Đảng trong khi bản thân tôi lại dối lừa tôi. Bình thường tôi không vào Đảng. Đến khi chỉ vì cái chức Phó tổng biên tập một tờ báo mà tôi vào thì rõ rằng là tôi bắt đầu bằng một sự lừa dối. Đương nhiên là nếu vậy, tôi sẽ phải ra đi khỏi Đảng bằng một sự lừa dối khác mà thôi. Tôi không làm như vậy. Thực ra tôi nghĩ: ta vẫn có thể sống một cách đàng hoàng, đóng góp cho đất nước này, cho nền tự do này, cho sự công bằng này mà không cần cứ phải đứng trong hàng ngũ của Đảng. Còn ai đứng vào đó thì đấy là quyền tự do của họ.

Chị có nghĩ là chị không vào Đảng thì có người nghĩ rằng tình cảm của chị đối với Đảng không được mặn mà, trong sáng cho lắm không?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi nghĩ tất cả đều phải căn cứ vào hành vi của mình. Mọi cái ở trong đầu người ta, mình không thể võ đoán được. Tôi không làm gì trái pháp luật cả. Tôi phấn đấu cho sự công bằng xã hội bằng công sức nhỏ nhoi của mình.

Có một lúc nào đó chị đã từng muốn vào Đảng?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Có đấy! ấy là thời còn chiến tranh. Đó là khi mà lớp tôi, lớp chuyên văn, lớp đặc biệt của tôi ở Nghệ An có nhiều người đã viết đơn bằng máu xin ra trận. Và thời đó tôi thấy thực sự xung quanh mình, có nhiều đảng viên sống thật là tốt. Họ đã hy sinh quyền lợi riêng của mình cho sự nghiệp chung. Thanh niên hiện nay cũng vậy, họ vẫn khao khát lý tưởng, khao khát một cái vầng tươi đẹp nào đó ở trên đầu mình chứ không phải chỉ vì miếng ăn như một số người nghĩ đâu. Họ cần có những tấm gương, cần no đủ về mặt lý tưởng. Con người ta tại sao lại tìm đến tôn giáo vì họ đói, đói khát về tinh thần, về lý tưởng. Và hiện nay còn có nhiều người dám hy sinh bản thân cho cái chung, cho đất nước, cho nền tự do, cho sự trong trẻo của cuộc sống.

Chị có cho rằng tình cảm đó của chị đối với Đảng hồi ấy chỉ là sự bột phát, theo phong trào không?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi thấy cái gì đẹp thì nên theo. Hồi đó rõ ràng tôi thấy có nhiều người không nghĩ đến quyền lợi bản thân. Thời bố mẹ tôi cũng vậy. Còn bây giờ, những ông quan tham nhũng kia hiện nay thì đa phần là đảng viên, những người nói dối hiện nay đa phần là đảng viên. Bởi vậy tôi không muốn đứng vào hàng ngũ đó. Tôi nghĩ, như thế tôi vẫn có thể làm được những điều gì tốt cho đất nước này. Bởi vậy, cho nên Đảng mà muốn mạnh thì đừng có dùng quyền chức để mà ban phát cho đảng viên. Cũng như nếu muốn giữ một đứa con thì đừng có dùng kẹo mà dỗ nó. Khi con đã lớn rồi thì phải dùng sự trung thực mà dạy con, phải dùng chính sự gương mẫu của bản thân mình.

Nhà văn Võ Thị Hảo và hai con gái.

Thưa chị! Vị trí của Đảng trong lòng chị hiện nay thế nào?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Thực sự tôi không quan tâm đến điều đó. Điều gì Đảng làm đúng thì tôi ủng hộ và ngược lại điều gì Đảng làm sai tôi không ủng hộ.

Thế còn sự phục tùng?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Phục tùng ấy à? Phục tùng thì, đấy, phục tùng theo cái đúng. Còn tất nhiên, một khi một người nào đó nói họ đại diện cho Đảng đây mà thực sự chỉ đại diện cho những sự vụ lợi cho họ thôi thì tôi không theo. Chẳng hạn như ông Bùi Tiến Dũng, khi ông ấy làm Bí thư đảng uỷ cơ quan PMU 18, tất nhiên ông ấy đại diện cho Đảng rồi, nhưng, nếu tôi là một nhân viên của ông ấy thì tôi sẽ không theo ông ấy đi cá độ bóng đá.

Nếu như tôi hay ai khác nghĩ rằng vào Đảng đồng nghĩa với việc có được một công cụ hữu hiệu để ta có thể thực hiện được một số ước muốn, hoài bão của mình. Không ngoại trừ trong đó có những ước muốn rất đẹp, rất cao thượng. Nếu như vậy thì vào đảng – tại sao không?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi nghĩ đấy là tự an ủi mình mà thôi! Rất nhiều khi tôi cũng muốn tự an ủi mình như vậy.

Trong các cuốn sách của chị, có chỗ nào dành cho hình ảnh người đảng viên hiện nay?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi không quan tâm.

Cả những hình ảnh tích cực của họ?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Không! Bố mẹ tôi là đảng viên thời trước, đã từng hy sinh vì một lý tưởng. Và nếu tôi sống thời đó cũng làm như vậy. Còn nếu tôi có bố mẹ là những đảng viên như những tham nhũng kia hiện nay thì tôi sẽ nhục nhã vì họ.

Trong đời chị có hay gặp những sự bất công, đè nén, thua thiệt nào không?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Có chứ! Nhiều chứ!

Có nguyên nhân từ một vài đảng viên hay tổ chức Đảng nào không?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi thấy các chi bộ Đảng hiện nay là thủ tiêu đấu tranh. Nói là phê và tự phê đấy những nó hầu như không còn nữa.

Chúng ta đi xa hơn một chút: theo chị vai trò lãnh đạo của Đảng đối với xã hội ta hiện nay ra sao?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Tôi nghĩ nó bị giảm sút đi rất nhiều. Có thể lãnh đạo xã hội bằng những quyền lực hành chính, vật chất. Cũng còn có thể lãnh đạo xã hội bằng quyền năng tinh thần. Đảng không phải là người trực tiếp cầm quyền lực vật chất mà đấy là thuộc về Nhà nước. Thế nhưng mà cái vấn đề của một Đảng có lãnh đạo tốt được hay không thì đó là do quyền năng tinh thần. Quyền năng này chỉ được tạo bởi uy tín của Đảng. Làm sao để người ta yêu cái đảng đó, thấy thực sự đấy là những cái đẹp và tất nhiên là cũng không thể nói suông mà phải đem đến no ấm cho người ta, đem đến công lý cho người ta. Không thể dùng đòn roi, áp bức, tù ngục mà tạo ra quyền năng tinh thần mà nó phải được tạo ra từ cái đẹp của lương tâm. Cũng như nếu xử tử một cuốn sách thì cuốn sách ấy sẽ sống mãi.

Đảng ta vẫn thường nêu cao quan điểm vì dân, do dân. Nếu trong thời gian tới Đảng thực sự cải tổ tốt, chắc là chị sẽ vào Đảng?

Nhà văn Võ Thị Hảo: Làm sao để tôi vào tổ chức nào tôi phải tự hào về tổ chức đó. Tất cả mọi cái chỉ là phù du. Vấn đề là làm sao sống để mình có thể yêu được chính mình. Tôi luôn luôn muốn nhìn thấy hình ảnh đẹp của những người xung quanh. Và nếu ai đó để tôi thấy họ ngày một xấu đi, hèn hạ, giả dối đi, tồi tệ đi đến mức không thể tha thứ được nữa thì tôi, chính tôi không còn muốn nhìn họ nữa và tôi sẽ ra đi như đã từng ra đi như thế, không như những người khác kiện cáo để đánh bật họ.

Cảm ơn chị!

Nhà báo Trần Ngọc Kha thực hiện

Link gốc: http://vn.360plus.yahoo.com/kha-betiteo/article?mid=17&fid=-1

Bổ xung (ngày 11.5.2009):

Tôi viết bài này trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI, những mong gửi tới Đại hội một thông điệp. Tôi đã gửi bài này qua cổng điện tử trang web của Đảng cộng sản VN, kèm theo một lá thư gửi đồng chí Tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Nội dung bức thư có đoạn: Nếu là một Đảng thực sự cầu thị, nếu thực sự quan tâm đến sự sống còn của Đảng trong tình hình hiện nay, tôi trân trọng đề nghị đồng chí cho phép các báo đăng bài viết này và cho tổ chức thảo luận rộng rãi nó trên phạm vi toàn quốc.

Tôi cũng gửi bài viết vào hòm thư riêng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở số 30 phố Hoàng Diệu, Ba Đình, Hà Nội, đồng thời cũng gửi cho các báo Tuổi trẻ, Thanh niên… Tất cả các bản thảo bài viết và lá thư này tôi đều ghi rõ địa chỉ thật của người gửi là Trần Ngọc Kha, phóng viên báo Đời sống và Pháp luật, số 40 Nguyên Hồng, Đống Đa, Hà Nội, số điện thoại di động và địa chỉ email của tôi. Nhưng cho đến nay, khi viết những dòng này, tôi vẫn chưa hề nhận được bất cứ một hồi âm nào của ai. Và tôi vẫn còn có ý chờ đợi…

Góc nhìn: Talawas phỏng vấn Bùi Tín – Như một lời chia tay

On the net

3 câu hỏi của talawas:

1. Theo ông, 5 vấn đề hệ trọng nhất của Việt Nam hiện nay là gì?

2. Nếu được cầm quyền tuyệt đối tại Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, ông sẽ làm gì?

3. Hình dung của ông về Việt Nam năm 2010, 2020 và 2030.

Bùi Tín trả lời phỏng vấn của talawas

1.

  • – Vấn đề Tự do: Cụ thể là thực hiện đầy đủ tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do xuất bản, tự do phản biện. Tôi rất tâm đắc lời của nhà văn – triết gia Pháp Thế kỷ Ánh sáng: “Tự do ngôn luận là linh hồn của nền Dân chủ”. Có tự do ngôn luận sẽ có mọi quyền tự do khác.

– Vấn đề Hiến pháp: Sửa Hiến pháp, bầu Quốc hội mới trên cơ sở thực hiện đầy đủ quyền lập hội, quyền ứng cử bầu cử tự do, để công dân lựa chọn nhân tài cai trị đất nước.

– Vấn đề  đường lối đối ngoại: Từ bỏ chủ trương ngả hẳn về phía Trung Quốc với 16 chữ vàng,  kết thân với những nước tự do dân chủ thật sự, dựa trên luật pháp quốc tế và Liên Hợp Quốc, chủ trương hòa bình hữu nghị với các nước láng giềng trên cơ sở tôn trọng chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ của nhau.

– Vấn đề công bằng theo luật pháp: Trả tự do cho tất cả tù chính trị, đặc biệt những người của chế độ Cộng hòa cũ đã bị tù trên 35 năm và các chiến sĩ dân chủ bị chụp mũ tội âm mưu lật đổ.

– Vấn đề thống nhất dân tộc trọn vẹn: Tổ chức một cuộc cầu nguyện, cầu siêu, lễ kỷ niệm  trong phạm vi toàn quốc của mọi tôn giáo và người không tôn giáo, cho mọi đồng bào ở các bên đã hy sinh trong thời gian qua.

2.

Tôi sẽ ra một loạt quyết định:

– Lập một Hội đồng Nhà nước gồm 60 nhân vật có tâm và có tầm được tôi thăm dò lựa chọn để cầm quyền tạm thời trong khi chờ bầu cử Quốc hội chính thức;

– Thả tất cả tù chính trị,

– Quyết định ngừng khai thác Bôxít trong phạm vi cả nước;

– Tăng nhanh việc cứu giúp đồng bào các vùng bị bão lụt vừa qua.

3.

Đến cuối năm 2010, do Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam vẫn duy trì đường lối cổ hủ, quay lưng lại nguyện vọng chính đáng của đông đảo nhân dân mà giới trí thức – kẻ sĩ  là người phát ngôn, do những tuyên bố về thay đổi, về đổi mới của giới cầm quyền chỉ là giả dối nhằm xoa dịu, không thực chất, cho nên xã hội sẽ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, nhân dân mất kiên nhẫn, người lương thiện giận dữ thêm trước cảnh bất công, nông dân đông đảo mọi miền thêm nổi giận, các cuộc xuống đường, biểu tình tuy ôn hòa nhưng đầy khí thế, không sao dập tắt, cố dập chỉ như đổ thêm dầu vào lửa…

Đại hội XI sẽ diễn ra trong cảnh xã hội lên cơn sốt, nồi hơi lớn quá căng bị bật nắp. Cuộc đấu tranh giữa quan chức đảng cầm quyền và nhân dân bị trị thành trận tuyến, mặt nạ nhân dân của quan chức bị gỡ bỏ, xã hội tỉnh táo nhận rõ bọn tội phạm quốc gia là phe nhóm tư lợi cầm quyền cấu kết nhau để chia chác tài sản quốc gia, tàn phá tận gốc đất nước này, từ ngân sách, của cải chìm nổi đến nền văn hóa và đạo lý truyền thống. Có thể do tình hình căng, đọ sức tốt xấu, đúng sai cực kỳ quyết liệt trong đầu óc, trong nội tâm của hàng triệu con người mà Hào khí Thăng Long sẽ trỗi dậy xung thiên bùng ra ngoài đúng vào dịp Đại hội XI cuối năm âm lịch.

Tôi chỉ xin dự đoán đến đây. 2020 và 2030 thì xa quá,  tôi chỉ đoán rằng khi ấy danh từ chủ nghĩa cộng sản, cả tên gọi Đảng Cộng sản chỉ còn trong đầu óc mọi người đồng nghĩa với: Sai lầm, Dại dột, Tội ác, Bất công, Hủ lậu và Man rợ.

© 2010 Bùi Tín

© 2010 talawas