Chính luận: Dương Văn Lượng – Thủ đoạn diễn biến “hòa bình” và “không hòa bình”

On the net

Thủ đoạn diễn biến “hòa bình” và “không hòa bình”

Mưu đồ chống phá toàn diện

Thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình”, chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch đã sử dụng các hình thức, biện pháp phi vũ trang để chống phá Việt Nam trên tất cả các lĩnh vực: Kinh tế, chính trị, tư tưởng, văn hóa, xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại, cả ở trong nước và ở nước ngoài. Đây là cuộc chiến tranh phá hoại nhiều mặt, nhằm làm suy yếu nền kinh tế, rối loạn về xã hội, làm chệch hướng đường lối chính trị, làm mất sức chiến đấu của các LLVT, cô lập và hạ thấp vị thế Việt Nam trên trường quốc tế, làm mất niềm tin của nhân dân vào Đảng, Nhà nước, vào con đường xã hội chủ nghĩa (XHCN), từ đó chuyển hóa chế độ XHCN theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Dạng thức này được chủ nghĩa đế quốc thực hiện chống Việt Nam từ mấy chục năm qua, nhưng tập trung nhất, quyết liệt nhất là sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. Nội dung của dạng thức này bao gồm chống phá đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước, làm cho việc thực hiện chủ trương, đường lối không thành công trên thực tế; chống phá các cơ quan, tập thể và cá nhân lãnh đạo Đảng và Nhà nước; chống phá hệ tư tưởng giai cấp công nhân, chủ nghĩa Mác – Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh; chống phá nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc, các giá trị văn hóa truyền thống và cách mạng; chống phá sự nghiệp đổi mới đất nước, âm mưu làm chệch hướng công cuộc đổi mới; ngăn trở, kìm hãm làm chệch hướng sự phát triển của nền kinh tế thị trường định hướng XHCN ở Việt Nam; chống phá sự nghiệp quốc phòng toàn dân, xây dựng quân đội nhân dân; âm mưu xóa bỏ sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Quân đội nhân dân Việt Nam, thực hiện âm mưu “phi chính trị hóa” quân đội, công an, “vô hiệu hóa” LLVT…

Để thực hiện dạng thức trên, chủ nghĩa đế quốc sử dụng nhiều phương tiện, nhiều lực lượng, con đường và biện pháp phi vũ trang rất xảo quyệt, tinh vi, trong đó chú trọng sử dụng hệ thống thông tin-truyền thông toàn cầu (các đài phát thanh, truyền hình, sách, báo, tạp chí…) để tuyên truyền chống phá về chính trị, tư tưởng, tuyên truyền chống Đảng, chống chế độ, kích động, gây hoang mang trong nhân dân, gây rối loạn xã hội.

Can thiệp, gây sức ép, làm chuyển hóa chế độ là dạng thức “diễn biến hòa bình” mà chủ nghĩa đế quốc đã áp dụng đối với nhiều nước và có những kết quả nhất định. Đối với Việt Nam, dạng thức này được chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch áp dụng từ khi Việt Nam chủ trương đổi mới toàn diện, mở rộng quan hệ quốc tế, chủ động hội nhập kinh tế thế giới, nhằm can dự và can thiệp sâu hơn, nhiều hơn vào công việc nội bộ của Việt Nam, âm mưu từng bước chuyển hóa “êm thấm” Việt Nam. Nhiều chuyên gia “diễn biến hòa bình” của chủ nghĩa đế quốc cho rằng, đối với các nước cộng sản, hình thức chống phá “giấu mặt” bằng can dự, can thiệp, gây sức ép, chuyển hóa thường có kết quả hơn hình thức đối đầu trực tiếp. Nó làm cho đối phương dễ mất cảnh giác, chủ quan, không có sự đề phòng cao. Khi việc can thiệp và chuyển hóa đến một mức độ nhất định, thì nếu có nhận ra cũng đã muộn và hậu quả sẽ khó lường.

Phạm vi can dự, can thiệp và chuyển hóa của chủ nghĩa đế quốc trên tất cả các lĩnh vực; thực hiện thông qua hợp tác kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật, đầu tư, viện trợ, chuyển giao công nghệ; các hoạt động du lịch; thông qua các tổ chức phi chính phủ, các đoàn ngoại giao, các diễn đàn quốc tế và khu vực, thông qua đối ngoại cấp cao; thông qua người Việt Nam định cư ở nước ngoài… Dạng thức chống phá này rất nguy hiểm, khó nhận diện và hậu quả rất nghiêm trọng.

Không dừng ở phương thức “hòa bình”

Kết hợp “diễn biến hòa bình” với bạo loạn lật đổ là một dạng thức mới được chủ nghĩa đế quốc áp dụng chống phá cách mạng Việt Nam trong nhiều năm qua; rất nguy hiểm, tác động trực tiếp đến an ninh chính trị của quốc gia.

Bạo loạn lật đổ là một phương thức chống phá cách mạng nhằm mục tiêu lật đổ chế độ, giành chính quyền trung ương và địa phương bằng các hoạt động có tổ chức (bao gồm hoạt động chính trị và hoạt động quân sự) của bọn phản động trong nước khi đã lôi kéo, tập hợp được số đông quần chúng, được đế quốc và các thế lực phản động quốc tế chỉ đạo, giúp đỡ, thậm chí có thể sử dụng một bộ phận lực lượng trực tiếp tham gia chi viện. Bạo loạn lật đổ gồm bạo loạn chính trị và bạo loạn quân sự. “Diễn biến hòa bình” và bạo loạn lật đổ tuy khác nhau về phương thức, thủ đoạn, nhưng đều thống nhất về mục tiêu là lật đổ chế độ, giành chính quyền. Trong quá trình tiến hành “diễn biến hòa bình” chống cách mạng Việt Nam, các thế lực thù địch thường kết hợp “diễn biến hòa bình” với bạo loạn lật đổ, trong đó “diễn biến hòa bình” giữ vai trò xung kích, đi trước, chuẩn bị lực lượng, điều kiện (chuẩn bị về tư tưởng, tổ chức, lực lượng, quần chúng, địa bàn, thời cơ…) để tiến hành bạo loạn lật đổ khi có thời cơ. Bạo loạn lật đổ là hệ quả tất yếu của các hoạt động “diễn biến hòa bình” trước đó.

Kết hợp “diễn biến hòa bình” với bạo loạn lật đổ là sự kết hợp hai phương thức “hòa bình” và “không hòa bình” trong một chiến lược chống phá cách mạng Việt Nam; có thể diễn ra đồng thời, đan xen trên một hay nhiều khu vực. Bạo loạn chính trị thường là đòn tiến công ban đầu đối với chính phủ, “châm ngòi” cho toàn bộ cuộc bạo loạn và áp lực toàn diện đối với chính phủ trong suốt quá trình diễn ra bạo loạn.

Quy mô bạo loạn tùy thuộc vào tương quan lực lượng, vào điều kiện và thời cơ, mục đích thực sự của bạo loạn. Có loại “bạo loạn lật đổ” chỉ mang tính cục bộ, quy mô nhỏ, trên địa bàn hẹp và cũng chỉ nhằm mục đích tập dượt, chuẩn bị, gây thanh thế cho các cuộc bạo loạn quy mô lớn hơn, có mục đích cao hơn. Có loại bạo loạn nhằm hỗ trợ cho các hoạt động “diễn biến hòa bình”, như gây rối loạn chính trị-xã hội để tăng sức ép đối với chính phủ, buộc chính phủ thay đổi đường lối, chính sách theo hướng có lợi cho “diễn biến hòa bình” và tạo điều kiện cho các hoạt động “diễn biến hòa bình” tiếp theo. Ở nước ta, hai cuộc bạo loạn chính trị ở Tây Nguyên trong những năm 2001 và 2004 rất nguy hiểm, gây hậu quả trực tiếp, tiêu cực đối với sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Trong quá trình chống phá cách mạng nước ta, các thế lực thù địch không đơn thuần thực hiện một dạng thức mà thường sử dụng nhiều dạng thức; không chỉ tiến hành các hoạt động “diễn biến hòa bình” mà còn kết hợp với bạo loạn lật đổ để tăng thêm hiệu quả chống phá. Do vậy, trong đấu tranh chống chiến lược “diễn biến hòa bình”, chúng ta cần đề cao cảnh giác, chủ động phát hiện, ngăn chặn sớm, đập tan các âm mưu, mầm mống gây bạo loạn của các thế lực thù địch phản động, không để xảy ra “điểm nóng”, tụ tập biểu tình, khiếu kiện đông người, diễn biến phức tạp trên diện rộng.

Đại tá, Tiến sĩ  DƯƠNG VĂN LƯỢNG

Theo QĐND online

http://www.tuyengiao.vn/Home/tutuong/lyluanthuctientutuong/2009/11/14360.aspx

Bộ ảnh: Ai Cập – Những ký ức không quên

On the net

Ai Cập – Những ký ức không quên

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
Sưu tầm Govn 

Góc nhìn: Ai Cập – Cuộc cách mạng đã được gọi tên

On the net

Tổng thống độc tài Mubarak cuối cùng phải ra đi

23h khuya 11/2 (giờ Hà Nội), đài truyền hình Ai Cập đưa tin Tổng thống Hosni Mubarak đã quyết định từ chức. Thông điệp ngắn ngủi, do Phó Tổng thống Omar Suleiman công bố, đã khiến cho hàng triệu con tim Ai Cập bỗng vỡ òa.

Ai Cập: cuộc cách mạng đã được đặt tên

– “Pharaoh” Hosni Mubarak từ chức là sự khởi đầu cho một tiến trình mới. Lòng tin vào quyền lực pháp trị và một chính phủ minh bạch, không tham nhũng, niềm hy vọng của con người được hưởng nền công lý bình đẳng, tự do bày tỏ ý kiến có thắng các chế độ độc tài toàn trị hay không? Câu trả lời tích cực luôn là nguồn cảm hứng cho hòa bình và tiến bộ trong những kỷ nguyên tới.

23h khuya 11/2 (giờ Hà Nội), đài truyền hình Ai Cập đưa tin Tổng thống Hosni Mubarak đã quyết định từ chức. Thông điệp ngắn ngủi, do Phó Tổng thống Omar Suleiman công bố, đã khiến cho hàng triệu con tim Ai Cập bỗng vỡ òa.

Theo các hãng thông tấn nước ngoài tại Cairo, trong đó có Thông tấn xã Việt Nam, ngay khi được tin này, tiếng còi ô tô đã nhất loạt rú lên khắp thủ đô, cùng với các màn pháo hoa, pháo bông và tiếng reo hò như sấm dậy từ những sóng biển người trên quảng trường Tahrir – có nghĩa là Giải phóng – và khắp các con phố của thủ đô Ai Cập. Nhiều người đã oà khóc vì sung sướng.

Thắng lợi trước mắt

Vậy là sau 18 ngày đêm đấu tranh bền bỉ và không khoan nhượng, phong trào chống Tổng thống Mubarak, hay “Cuộc cách mạng hoa nhài thứ hai”, đã đạt mục tiêu trước mắt.

Ảnh: AP

Đêm 10/2 trước đó, Tổng thống Mubarak buộc phải lên đài truyền hình thông báo việc chuyển giao quyền hành cho Phó Tổng thống Suleiman, theo qui định của Hiến pháp. Tuy nhiên, ông Mubarak cho biết vẫn không từ chức, ngoại trừ trường hợp không còn khả năng lãnh đạo.Mặc dù, trong bài diễn văn được mong đợi đó, Tổng thống Mubarak có dành thời gian để tưởng niệm những thanh niên đã hy sinh trong ba tuần qua nhằm bày tỏ quyết tâm mang lại những thay đổi cho đất nước, thông báo của ông ngay lập tức đã bị những người biểu tình ở Cairo la ó và phản đối dữ dội. Nhiều người còn dứ cả giày lên trước ống kính phóng viên để biểu lộ sự phẫn nộ.

Làn sóng biểu tình đòi Mubarak từ chức lập tức dâng cao trên toàn quốc. Dòng người biểu tình đổ về quảng trường Giải phóng ngày một đông hơn, và hàng ngàn con người giận giữ này đã bao vây bên ngoài dinh tổng thống ở ngoại ô với kế hoạch sẽ tràn vào dinh tổng thống.

Họ lại càng thêm phẫn nộ, khi quân đội Ai Cập tuyên bố đứng ra bảo đảm cho những cải tổ mà Tổng thống Mubarak hứa hẹn. Vào lúc bản thông cáo được phát trên đài truyền hình, một sĩ quan cấp tá của quân đội cũng đọc bản thông cáo này trước dinh tổng thống. Những người biểu tình đã tỏ thái độ giận dữ, có người còn giật micro ra khỏi tay viên sĩ quan nói trên.

Theo ước tính, nội trong ngày 11/2, có khoảng một triệu người dân Ai cập đã đổ ra đường phố đòi Mubarak phải từ giã hoàn toàn quyền lực. Và những nỗ lực to lớn của họ cuối cùng đã được đền đáp!

Theo tuyên bố của Phó Tổng thống Suleiman, 74 tuổi, vốn là tướng tình báo ba sao, từ thời điểm này, Hội đồng các tướng lĩnh Ai cập sẽ đảm trách việc điều hành quốc gia.

Cuối cùng thì vị “Pharaoh Ai Cập” Hosni Mubarak đã từ chức, và điều này được coi như sự khởi đầu cho một tiến trình mới. Lòng tin của người dân vào quyền lực pháp trị và một chính phủ minh bạch, không tham nhũng, niềm hy vọng của các thế hệ già trẻ ở Ai Cập được hưởng nền công lý bình đẳng, tự do bày tỏ ý kiến có thắng các chế độ độc tài và toàn trị hay không? Câu trả lời tích cực sẽ luôn là nguồn cảm hứng cho hòa bình và tiến bộ trong kỷ nguyên tới. Và không chỉ riêng đối với thế giới Ảrập.

Phản ứng quốc tế thuận lợi

Nhà Trắng cho biết Tổng thống Barrack Obama được thông báo trước về chuyện ông Mubarak từ chức, và rạng sáng ngày 12/2 (1h30 giờ Việt Nam) ông đã phát biểu về tình hình Ai Cập.

Tổng thống Obama cho rằng ông Mubarak đã đáp ứng lòng khao khát thay đổi của nhân dân Ai Cập bằng cách từ chức. Nhưng người đứng đầu nền hành pháp Mỹ cũng tỏ ra dè dặt khi cho rằng đây chỉ là sự khởi đầu cho sự chuyển tiếp ở đất nước này.

Nhưng Tổng thống Obama cho biết ông vẫn tin tưởng rằng người dân Ai Cập có thể tìm thấy lời giải đáp cho những câu hỏi chưa được trả lời, một cách hòa bình và trong tinh thần đoàn kết đã được biểu lộ trong những cuộc biểu tình trong những tuần qua.

Ông Obama kêu gọi quân đội Ai Cập bảo đảm một sự chuyển tiếp đáng tin cậy, bằng cách bảo vệ quyền của người dân Ai Cập, bãi bỏ luật khẩn cấp, xét lại Hiến pháp, và ấn định một lộ trình rõ ràng đến những cuộc bầu cử tự do và công bằng. Ông nói việc chuyển tiếp phải đưa tất cả tiếng nói của người Ai Cập đến bàn thảo luận.

Tổng thống Obama cũng tuyên bố Hoa Kỳ sẽ tiếp tục là một người bạn và là đối tác với Ai Cập, và sẵn sàng cung cấp những trợ giúp cần thiết để nước này có thể theo đuổi sự chuyển tiếp đến một nền dân chủ tin tưởng được.

Sau đợt biểu tình tại Tunesia khiến tổng thống Ben Ali phải ra đi, cuộc đấu tranh thắng lợi ở Ai Cập cho thấy sức mạnh của người dân làm bất ngờ các nhà quan sát quá thận trọng ở Âu Mỹ. Những người này đã cho rằng dân chủ “không tương thích” với tình hình tại khu vực Bắc Phi.

Trong khi đó, phản ứng trước việc ông Mubarak từ chức, tờ China Daily, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quốc, bình luận rằng nước ngoài không được can thiệp vào chuyện nội bộ của Ai Cập.

Hãng Reuters nhận định rằng thái độ thận trọng của Bắc Kinh trước các diễn biến tại Ai Cập chủ yếu bắt nguồn từ quan ngại về sự kiểm soát nội bộ ở chính Trung Quốc, hơn là về tình hình quốc gia châu Phi xa xôi.

Trong bài xã luận trên tờ China Daily có viết: “Theo sau diễn biến đặc biệt này, hy vọng rằng quân đội, chính phủ và người dân Ai Cập cố gắng hết sức để giữ ổn định xã hội và khôi phục trật tự… Ổn định xã hội phải là yếu tố quan trọng đầu tiên. Mọi thay đổi chính trị sẽ không có ý nghĩa gì nếu như đất nước cuối cùng lại rơi vào hỗn loạn”.

Tổng thư ký Liên hiệp quốc Ban Ki-moon nói rằng nguyện vọng của dân chúng đã được lắng nghe. Ông cũng ca ngợi những người biểu tình Ai Cập đã thi hành các quyền của họ theo cung cách “hòa bình, dũng cảm, trật tự,” và kêu gọi thực hiện một cuộc chuyển đổi chính trị trong hòa bình và trật tự.

Trưởng đại diện ngoại giao Liên hiệp châu Âu, bà Catherine Ashton nói rằng nay là lúc “cuộc đối thoại tại Ai Cập cần tăng tốc, đi đến chỗ có một chính phủ đa thành phần, tôn trọng nguyện vọng của người dân và đảm bảo ổn định cho đất nước”. Trước đó, EU bị phê là phản ứng chậm hơn nhiều so với Hoa Kỳ về chuyện đánh giá và lên tiếng về tình hình Ai Cập.

Đặc biệt, Thụy Sĩ đã phong tỏa tài sản của ông Hosni Mubarak, ngay sau khi nghe tin ông từ chức. Giới chức Thụy Sĩ nói lệnh này có thời hạn 3 năm, nhưng lại không cho biết chi tiết về khối tài sản này lớn như thế nào và được cất giữ ở đâu. Trong khi đó, các chuyên gia nước ngoài ước lượng tài sản của gia đình Mubarak có thể từ 40 tỉ đến 70 tỉ USD.

Còn nhớ, những cáo buộc về tham nhũng là một trong những lý do những người biểu tình nêu ra để đòi Tổng thống Mubarak phải từ chức.

Nước láng giềng Israel mong có một sự chuyển giao quyền lực êm ả, trong khi các nước thuộc khối Ảrập theo chế độ độc đoán thì theo dõi sát các diễn biến tiếp theo ở Ai Cập – quốc gia Ảrập đông dân nhất.Chỉ có tại Tunisia, dân chúng cũng reo hò và còi xe hơi vang dội. Sau đợt biểu tình tại Tunesia khiến tổng thống Ben Ali phải ra đi, cuộc đấu tranh thắng lợi ở Ai Cập cho thấy sức mạnh của người dân làm bất ngờ các nhà quan sát quá thận trọng ở Âu Mỹ. Những người này đã cho rằng dân chủ “không tương thích” với tình hình tại khu vực Bắc Phi.

Hoàng Dũng Nhân

Theo vietnamnet

Góc nhìn: Chế độ độc tài Mubarak bị lật đổ như thế nào?

On the net

Wael Ghonim- Người hùng của cuộc cách mạng tại Ai Cập lật đổ chế độ độc tài Mubarak

Internet châm ngòi lật đổ Mubarak như thế nào?

Những người Ai Cập trẻ tuổi phát động cuộc biểu tình từ ngày 25/1 qua các trang mạng xã hội. Chính quyền lập tức ngăn chặn nhưng vô hiệu và sau 18 ngày người dân nổi dậy, Tổng thống Mubarak buộc phải “nhổ neo”.

Chỉ ít ngày sau vụ nổi dậy của người dân dẫn đến sự sụp đổ của Tổng thống Tunisia Zine al-Abidine Ben Ali, các cuộc biểu tình tương tự cũng nổ ra tại nước láng giềng Ai Cập. Khởi đầu cho hoạt động này là sự phối hợp giữa các nhóm đối lập khác nhau thông qua các trang mạng xã hội.

Wael Ghonim, một trong những người đóng vai trò phát động biểu tình lật đổ Mubarak. Ảnh: AFP
Wael Ghonim, một trong những người đóng vai trò phát động biểu tình lật đổ Mubarak. Ảnh: AFP

Người được nhắc đến với vai trò khuấy động cuộc nổi dậy của người Ai Cập là Wael Ghonim, một nhân viên 30 tuổi của hãng Google và đang được coi như “người hùng”. Ghonim từng là quản trị của trang chống nạn tra tấn trên Facebook. Khi trả lời phỏng vấn CNN, Ghonim nhấn mạnh: “Đây là một cuộc cách mạng Internet và tôi sẽ gọi đó là cuộc cách mạng 2.0”.

Mọi chuyện bắt đầu khi Walid Rachid, 27 tuổi, một nhà hoạt động trên Internet viết mail cho Ghonim, khi đó đang hoạt động nặc danh, để đề nghị hỗ trợ cho kế hoạch biểu tình vào ngày 25/1. Bộ đôi này liên lạc với nhau qua hệ thống chat của Google, hình thức mà Ghonim tin là an toàn nhất, và cùng nhau lập ra liên minh giữa các nhóm thanh niên khác nhau.

Họ qua mặt các nhân viên an ninh của chính quyền bằng cách nói một cách khá lộ trên mạng rằng sẽ gặp nhau tại một thánh đường, nhưng trên thực tế cuộc gặp này diễn ra tại một khu vực nghèo ở Cairo. Nhà hoạt động mang hai dòng máu Ai Cập và Ireland là Sally Moore, 32 tuổi, cho biết thêm các nhà hoạt động đã chia làm hai nhóm hành động.

Một nhóm tập hợp lực lượng trong các quán cà phê, nhóm còn lại đi hô khẩu hiệu xung quanh các toà nhà và kêu gọi mọi người ra đường để biểu tình phản đối đói nghèo. “Nhóm của chúng tôi bắt đầu hành động khi tập trung được 50 người. Nhưng khi chúng tôi ra đường thì con số đi cùng đã lên tới hàng nghìn”, Sally Moore nói với The New York Times về ngày biểu tình đầu tiên hôm 25/1.

Từ nhóm thanh niên đầu tiên, những ngày biểu tình tiếp theo đã thu hút hàng nghìn người kéo tới quảng trường trung tâm Tahrir ở Cairo để đòi Tổng thống Hosni Mubarak từ chức. Nhiều người trong số này xuống đường do các lời kêu gọi đưa trên trang xã hội Twitter, trong khi những người khác rủ nhau đi biểu tình bằng tin nhắn điện thoại.

Phát hiện ra vai trò của Internet trong các cuộc biểu tình, chính quyền Mubarak phản ứng tức thì. Ngày 28/1, tổng thống ra lệnh chặn các mạng xã hội và cuối cùng là yêu cầu cả 4 nhà cung cấp Internet của Ai Cập chấm dứt dịch vụ để phân tán sức mạnh người biểu tình. Trong khi đó, nhà cung cấp dịch vụ di động chính tại Ai Cập là Vodafone cũng cho biết họ bị buộc phải chặn sóng.

Nhưng hành động kiểm duyệt của chính quyền Mubarak lập tức cho thấy hoàn toàn không có hiệu quả. Ngày Ai Cập không có Internet 28/1 cũng được gọi là “Ngày nổi giận” khi hàng triệu người xuống đường. Biện pháp của chính quyền không thể ngăn được việc người biểu tình liên lạc với nhau để tập hợp lực lượng.

Chính quyền Mubarak cũng không thể “che mắt” được thế giới về những gì đang diễn ra tại Ai Cập. Kênh truyền hình vệ tinh Al-Jazeera vẫn phát đi tin tức trực tiếp về cuộc biểu tình suốt cả ngày, với sự cập nhật của mạng lưới phóng viên khắp Ai Cập qua hệ thống điện thoại cố định.

Sự kiện ngày 28/1 cũng cho thấy, cuộc biểu tình ở Ai Cập có thể khởi đầu từ Internet nhưng sau vài ngày đã không còn phụ thuộc vào môi trường này nữa. Bằng chứng là dù cả Internet lẫn mạng di động đều bị chặn, người biểu tình vẫn xuống đường với số lượng còn đông hơn nhiều so với trước.

Năm ngày sau, do sức ép của cộng đồng quốc tế, chính quyền Mubarak buộc phải khôi phục các dịch vụ viễn thông và các nhà hoạt động tiếp tục quay lại môi trường trực tuyến để tập hợp lực lượng. Tuy nhiên, đến thời điểm đó, làn sóng biểu tình đã phát triển rất nhanh và lan rộng khắp Ai Cập. Do vậy vai trò quyết định của Internet trong việc kêu gọi mọi người xuống đường không còn nữa.

Người Ai Cập ăn mừng khi Mubarak từ chức. Ảnh: AP
Người Ai Cập ăn mừng khi Mubarak từ chức và “quyền lực nhân dân” được khẳng định. Ảnh: AP

Trên thực tế, cuộc nổi dậy nổ ra ngày 25/1 là sự tập hợp của nhiều nhóm hoạt động từng xuống đường suốt 10 năm qua tại Ai Cập. Họ thuộc các thành phần xã hội và chính trị khác nhau, từ công nhân, các blogger, các nhà hoạt động đòi dân chủ cho đến những thẩm phán cấp cao và thành viên của tổ chức Anh em Hồi giáo, phong trào Hồi giáo có quy mô khu vực.

Đây là lần đầu tiên tất cả các nhóm hoạt động này cùng nhau đi biểu tình và cũng là lần đầu tiên họ nhận được sự ủng hộ của hàng triệu người dân không phải là thành viên trong nhóm của họ. Vai trò của Internet thể hiện ở chỗ các nhóm đối lập đã tập hợp lực lượng và phối hợp với nhau thông qua các mạng xã hội và điện thoại di động.

Lần gần đây nhất Ai Cập chứng kiến cuộc tuần hành có quy mô tương tự là vào những năm 1940. Khi đó những hiệu sách mang quan điểm cấp tiến, các tờ báo bí mật và những cuộc họp của các nghiệp đoàn bị cấm hoạt động đóng vai trò tập hợp lực lượng. Còn ngày nay, với thế hệ công dân số thì vai trò này đã thuộc về Internet và mạng điện thoại di động.

Đình Nguyễn

Theo vnexpress

Wael Ghonim là ai?

Wael Ghonim, 30 tuổi, vừa được trả tự do sau 11 ngày bị bắt giữ bí mật đã được đám đông hoan nghênh nhiệt liệt khi trở lại công trường Tahrir chiều Thứ Ba, 8 tháng 2. Anh tuyên bố: “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”

Từ một tên tuổi không ai biết đến Wael Ghonim bỗng nhiên nổi danh quốc tế. Anh sinh tại Cairo ngày 23 tháng 12 năm 1980, công dân Ai Cập và có vợ là dân Mỹ, nhưng hiện nay cư trú ở Dubai, Liên Hiệp Các Tiểu Vương Quốc Á Rập. Là một kỹ sư điện toán, Ghonim đang làm giám đốc tiếp thị của Google ở vùng Trung Ðông và Bắc Phi. Ghonim nghiễm nhiên chiếm một vai trò đáng kể khi xuất hiện trở lại vào lúc cuộc biểu tình rõ ràng không có người lãnh đạo.

Ghonim mất tích ngày 27 tháng 1 và gia đình báo cho truyền hình Al-Arabia cùng những cơ quan truyền thông khác. Google cũng xác nhận sự kiện này và Amnesty International đã yêu cầu nhà cầm quyền Ai Cập cho biết tin tức cũng như trả tự do cho đương sự nếu đang bắt giữ.

Sưu tầm net

Góc nhìn: Biểu tình Ai Cập – Họ đã đứng lên!

On the net

Những cuộc biểu tình dự kiến sẽ diễn ra trên khắp Ai Cập.

Nguyễn Đăng Thường – Họ đã ngẩng đầu

lệnh giới nghiêm không thể nhốt họ

trong nhà
và lựu đạn cay
và vòi rồng cứu hoả
và đạn chiến xa
cũng không khiến họ khiếp đảm run sợ

sau Tunisia,

đến lượt Cairo – Suez – Alexandria
và nhiều nơi khác ở Ai Cập
phố xá đã trở thành bãi chiến trường
giữa một thể chế độc tài bạo lực
và đám người xuống đường tay không

“chúng tôi sát cánh bên nhau

để giành lại mảnh đất quê hương”
một nữ phóng viên Ai Cập đã viết
tôi như thoáng nghe có tiếng ai ca vang
Liberté, Liberté chérie
Viva la Libertad

toà Bạch Cung doạ sẽ rút lại

1 tỉ rưỡi đô la tiền viện trợ cho Ai Cập
hỡi các lãnh tụ mafia độc tài ớ khắp nơi
có thấy
có nghe chăng
những khối người kia đã ngẩng đầu

Nguyễn Đăng Thường

Theo tienve.org

Góc nhìn: Khi người dân Ai Cập đã rũ bỏ được sự sợ hãi

On the net

Các cuộc biểu tình ở Ai Cập ngày càng lan rộng

Người dân Ai Cập “rũ bỏ nỗi sợ hãi”, cánh đồng đã bắt lửa

Ngày  25/1 tại ít nhất 16 thành phố Ai Cập bùng nổ các cuộc biểu tình và bạo động. Những người biểu tình coi đây là “ngày cách mạng chống lại bạo lực, nghèo đói, tham nhũng và thất nghiệp”. Họ đòi chính phủ Ai Cập giải quyết việc làm, dỡ bỏ Luật tình trạng khẩn cấp và tổ chức các cuộc bầu cử mới.

Ngày 27/1, các cuộc biểu tình lớn chưa từng có ở Ai Cập nhằm chống lại sự cầm quyền độc tài của Tổng thống Hosni Mubarak đã bước sang ngày thứ ba. Ngày 26/1, Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak ra lệnh đặt 4 sư đoàn thiết giáp trong tình trạng khẩn cấp.

Theo các nguồn tin tình báo địa phương, Bộ trưởng Quốc phòng Ai Cập đã sang Washington khẩn cấp yêu cầu Mỹ hậu thuẫn chính quyền Ai Cập chống lại phong trào biểu tình và bạo động đường phố, nếu không chính quyền Ai Cập sẽ phải chịu số phận bi đát. Theo ông này, lực lượng “Anh em Hồi giáo” – một tổ chức Hồi giáo cực đoan – đứng ngoài các cuộc biểu tình chống đối, chỉ đang chờ thời cơ để tham gia và nắm quyền kiểm soát. Bộ trưởng Quốc phòng Ai Cập đề nghị chính quyền Obama không vận khẩn cấp các thiết bị kiểm soát bạo động tiên tiến cho Ai Cập.

Người biểu tình đốt ảnh Tổng thống Hosni Mubarak

Mỹ là nước phương Tây có quan hệ mật thiết nhất với Ai Cập đã kêu gọi chính phủ nước này sớm dỡ bỏ lệnh cấm biểu tình. Phát biểu tại Amman nhân chuyến thăm Jordania, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cho rằng Chính phủ Ai Cập nên “tìm cách đáp ứng nguyện vọng của nhân dân… Phải hành động ngay lập tức nếu muốn tránh kết cục tương tự như ở Tunisia”.

Những cuộc biểu tình rộng lớn nhất kể từ năm 1977 khi quần chúng xuống đường chống lại việc bãi bỏ các chế độ phân phối về thực phẩm và các nhu yếu phẩm khác. Ngày 28/1 này sẽ diễn ra các cuộc biểu tình lớn nhất. Lực lượng “Anh em Hồi giáo” cũng như nhiều nhân vật đối lập kỳ cựu đã từ bỏ thái độ do dự chờ thời, tuyên bố tham gia. Mohamed ElBaradei, cựu Giám đốc Cơ quan Năng lượng LHQ, người được trao giải Nobel hòa bình, đã trở về “tham gia vào thời điểm định mệnh của đất nước”. “Ai Cập đã rũ bỏ được sự sợ hãi”.

Cũng như tại Tunisia, những người biểu tình đã dùng các mạng xã hội để kêu gọi và tổ chức biểu tình. Đây là sự bùng nổ các bất mãn chính trị, kinh tế tích tụ từ nhiều năm nay: Sự áp bức của bộ máy quyền lực cảnh sát, nghèo đói lan tràn, giá lương thực, xăng dầu tăng cao, nạn tham nhũng tràn lan và quản lý yếu kém của bộ máy công quyền đã đưa những người dân chưa từng xuống đường tham gia vào các cuộc biểu tình. Đã vậy, cuộc bầu cử quốc hội tháng 11 năm ngoái có nhiều gian lận. Ông Mubarak, 82 tuổi, sức khỏe yếu kém, đang tìm cách đưa con trai của mình lên kế vị.

Với bộ máy đàn áp mạnh, được tổ chức chặt chẽ, chính quyền Mubarak có thể chống lại sự thay đổi quyền lực ở Ai Cập hay không? Các biện pháp đàn áp mạnh tay và đồng bộ có thể tạm thời kiểm soát được tình hình chăng? Quan trọng hơn nữa, lực lượng nào sẽ nắm được ngọn cờ cách mạng lần này? Đó vẫn là những câu hỏi mở.

Nguyễn Nguyên

Theo toquoc

Link: http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Y-Kien-Binh-Luan/Arap-Bac-Phi-Canh-Dong-Dang-Bat-Lua.html

Góc nhìn: Ngọn lửa Mohammad Bouazizi – Lật đổ chế độ độc tài tại Tunisia

On the net

Người biểu tình đốt ảnh Tổng thống Hosni Mubarak

Từ đốm lửa Tunisia

Ngọn lửa Mohammad Bouazizi

Chàng trai tên là Muhamad Bouazizi kiếm sống bằng chiếc xe đẩy bán rong hoa quả. Quá tuyệt vọng và phẫn uất khi đồ nghề kiếm sống bị cảnh sát tịch thu, Bouazizi tẩm xăng tự thiêu ngày 17/12. Ngọn lửa Bouazizi đã châm ngòi cho cuộc nổi dậy tại Tunisia. Cũng như Ai Cập, thanh niên là động lực cho cuộc nổi dậy và đòi hỏi thay đổi.

Khi lên cầm quyền sau một cuộc đảo chính không đổ máu cách đây hơn 23 năm, Ben Ali đã thực hiện nhiều cải cách kinh tế tiến bộ: hội nhập kinh tế, thu hút đầu tư nước ngoài, tham gia dịch vụ quốc tế, phát triển du lịch… Nền kinh tế hai thập kỷ qua tăng trung bình 5%/năm; thu nhập đầu người tăng gấp đôi. Tunisia từng được xem là mẫu mực phát triển tại vùng Bắc Phi – Địa Trung Hải. Nhưng chính quyền Ben Ali vận hành theo quán tính độc đoán, chuyên quyền, theo đòi lối sống vương giả. Ben Ali xây dựng một nhà nước mafia với bộ máy cai trị hà khắc như vua chúa, hai dòng họ của Ben Ali và của vợ Leila Trabelsi kiểm soát toàn bộ nền kinh tế, vơ vét mọi của cải. Vợ có “máy bay riêng để sắm hàng”. Ben Ali, 74 tuổi, dự định khi già yếu sẽ để vợ 53 tuổi lên kế vị.

Các cuộc biểu tình ở Ai Cập ngày càng lan rộng

Trong khi đó, người dân phải chịu đựng những vấn đề xã hội, thất nghiệp, lạm phát, tham nhũng và áp bức. Con số thất nghiệp chính thức là 14%; 20% thanh niên tốt nghiệp đại học và 27% những người có độ tuổi 20-29 không việc làm. Tunisia là nhà nước cảnh sát: Với hơn 10 triệu dân, có tới 160.000 cảnh sát, gấp 6 lần của nước Pháp.

Khi vợ chồng Ben Ali bị phế truất, cùng các con gái và rể trốn ra nước ngoài, có tin Leila Trabelsi đã mang theo một tấn rưỡi vàng và nhiều tiền bạc từ ngân khố nhà nước. Chính phủ lâm thời Tunisia đã phát lệnh truy nã quốc tế tổng thống bị phế truất và các thành viên gia đình ông ta với tội danh biển thủ tài sản quốc gia và chuyển ra nước ngoài trong suốt 23 năm cầm quyền. 33 thành viên của dòng họ Ben Ali đã bị bắt giữ. Nhiều trong số này từng bạo hành và ngang ngược được ví như Uday và Qusay – các con trai của Sadam Hussen.

Các cuộc biểu tình hiện vẫn diễn ra gây áp lực đòi chính phủ lâm thời từ chức. Nó có tới 10 bộ trưởng thuộc chính quyền cũ. Các đảng phái chính trị, bằng cách này hay cách khác, đã thu xếp với nhau về quyền lực, dẫn đến sự ra đi của Ben Ali. Ngày 27/1, Thủ tướng lâm thời Tunisia Mohamed Ghannouchi, người đã phục vụ trung thành 11 năm dưới thời Ben Ali, đã sắp xếp lại nội các lần thứ hai, chỉ định các nhân vật độc lập vào ba vị trí chủ chốt trong nội các lâm thời mới, thay năm bộ trưởng thuộc Đảng Tập hợp Dân chủ Lập hiến (RCD) của Tổng thống bị lật đổ. Nhiều bộ trưởng tuyên bố ra khỏi RCD; Bộ chính trị đảng này giải tán. Quân đội gồm 27.000 binh sĩ vừa qua đã từ chối bắn vào người biểu tình, hiện vẫn giữ lập trường trung lập, nhưng có thể can thiệp vào chính trường mong manh với khoảng trống quyền lực.

Chính quyền Washington đang tìm kiếm giải pháp vẹn toàn. Mỹ khuyến khích cải cách chính trị tại Ai Cập, Tunisia, Yemen. Tổng thống Obama ngày 27/1 kêu gọi ông Mubarak thực thi những cải cách chính trị triệt để. Điều này làm gia tăng sức ép lên đồng minh chủ chốt của Mỹ. Phó Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ Denis McDonough nói rằng các cuộc biểu tình hiện nay mang lại cho Chính phủ Mubarak “một cơ hội lớn” để xúc tiến những cải cách chính trị mà Washington đã thảo luận với Cairo. Nhưng chính quyền Obama cũng tránh đi vào vết xe đổ của chính quyền Bush thúc đẩy các nghị trình “thay đổi dân chủ” ở Trung Đông mà trong thập kỷ vừa qua đã tạo ra quá nhiều vấn đề cho Mỹ trong các quan hệ với thế giới Arập và Hồi giáo.

Người dân Tunisia rõ ràng không muốn để mất những thành quả của “cuộc cách mạng hoa nhài”. Bông hoa này là biểu tượng cho cuộc sống tốt đẹp, niềm hy vọng vào tương lai của người Tunisia, nhưng là loại hoa mỏng manh mùi hương dễ mất đi khi lìa cành. Gọi nó là “cuộc cách mạng hoa nhài” là ám chỉ sự mong manh và có thể bị chuyển hướng bất cứ lúc nào.

Các nước Bắc Phi ở mức độ rất lớn đều có những nét tương đồng tình trạng Tunisia và Ai Cập, với cách thức cai trị lỗi thời, áp bức, chuyên quyền, gia đình trị, bóp nghẹt tự do dân chủ… Nhưng ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Trước khát vọng tự do dân chủ của quần chúng nhân dân, các chính quyền này có thể kéo dài tuổi thọ nhưng họ đều đang ngồi trên những cánh đồng sẵn sàng bén lửa và bốc cháy.

Còn Ngoại trưởng Hilarry Clinton đang ở thăm Trung Đông nhận xét: “Người dân đã hết sức mệt mỏi với bộ máy tham nhũng và thể chế chính trị trì trệ. Tại rất nhiều nơi, với rất nhiều cách thức khác nhau, các nền tảng tồn tại (của các chính quyền) đang chìm sâu xuống cát”./.

Nguyễn Nguyên

Theo toquoc

Link: http://www.toquoc.gov.vn/Thongtin/Y-Kien-Binh-Luan/Arap-Bac-Phi-Canh-Dong-Dang-Bat-Lua.html