Góc nhìn: Talawas phỏng vấn Hà Sỹ Phu – 5 vấn đề hệ trọng nhất hiện nay

On the net

3 câu hỏi của talawas:

1. Theo ông, 5 vấn đề hệ trọng nhất của Việt Nam hiện nay là gì?

2. Nếu được cầm quyền tuyệt đối tại Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, ông sẽ làm gì?

3. Hình dung của ông về Việt Nam năm 2010, 2020 và 2030.

Talawas phỏng vấn bác Hà Sỹ Phu – 5 vấn đề hệ trọng nhất hiện nay

Hà Sĩ Phu

1.

Thực ra “hệ trọng nhất” thì chỉ có một vấn đề (các điều hệ trọng khác đều ở cấp độ nhỏ hơn và phụ thuộc vào điều “hệ trọng nhất” này).

Đó là: Đảng Cộng sản kiên quyết sử dụng ảo tưởng Mác-Lê và giáo lý chính trị phản tiến hóa (tức phản động) trong chủ nghĩa không tưởng ấy làm bình phong bảo vệ cho vai trò độc tôn, cho những đặc quyền đặc lợi, cho sự tích lũy tư bản của tập đoàn, trong một xã hội đang tư bản hóa và hoang dã hóa mãnh liệt, không gì kiềm chế nổi. Các đối trọng vốn đã bị triệt tiêu nay mới đang trăn trở hồi sinh.

Từ đó sinh ra 5 vấn đề thực tế hệ trọng nhỏ hơn là:

  1. Đất nước chưa có quyền tự do báo chí và tự do lập hội.
  2. Chính phủ, quân đội, công an, và các tổ chức dân sự hiện nay đều có tính chất “giả hình”, không thật đúng với danh hiệu, vì thực chất đều là công cụ, là cánh tay nối dài của Đảng. Xã hội quyền lực song trùng, hệt như thời vua Lê chúa Trịnh mà nạn kiêu binh phù nhà Chúa là nạn công an.
  3. Về sở hữu: Dân không có quyền sở hữu trên mảnh đất mình ở, khác gì kẻ lưu vong trên chính quê hương mình, có thể bị đẩy đi bất cứ khi nào khi bị yêu cầu? Quyền sở hữu toàn mảnh đất hình chũ S bao la, tuy gọi là của “toàn dân” thực chất nằm trong tay những kẻ chiếm hữu quyền lực, như quyền của Hoàng triều đối với xã tắc vậy.
  4. Hiến pháp và luật pháp hiện nay vẫn là Hiến pháp và luật pháp của một xã hội Đảng trị độc quyền và tùy tiện.
  5. Đất nước không thanh bình. Nạn Bắc thuộc đang khẩn trương đe dọa. Đời sống vật chất và tinh thần của mọi người lao động (gồm cả công, nông và trí thức) vốn đã thấp lại tiềm tàng những bất ổn do giá cả không ngừng đi lên, đạo đức xã hội không ngừng đi xuống, văn hóa kỹ trị lai căng, thú tính lan tràn.

2.

Câu này tất nhiên nói để mà chơi: Trong 24 tiếng có quyền tuyệt đối, “trẫm” sẽ cởi trói, tháo gông ngay cho toàn xã hội, gồm 2 việc: một là long trọng tiễn đưa thiết chế Bộ Chính trị theo gương Thánh Gióng về “vui thú điền viên” như Chủ tịch Nguyễn Minh Triết mong mỏi, hai là tháo “vòng KIM CÔ Mác-xít chuyên chính” cho quân đội và công an, để hai lực lượng vũ trang ăn cơm của dân này này yên tâm chỉ trung thành phục vụ Tổ quốc và Nhân dân.

Sau 24 giờ đó, tất nhiên đương sự cũng về vui thú điền viên, nhưng lúc ấy có thể yên tâm rằng mọi việc đổi mới khác sẽ được tiếp tục, những người yêu nước yêu dân sẽ không còn bị kết tội, chỉ còn lo mình không đủ tài năng.

3.

2010: 5 vấn đề hệ trọng nói trên còn nguyên, đang có nguy cơ để Tổng Bí thư của Đảng được hợp thức hóa kiêm luôn Chủ tịch nước, để Bộ Chính trị trực tiếp nắm luôn cơ quan hành pháp, như mấy người nhẹ dạ mong muốn (đáng lẽ phải để dân bầu/ hoặc Quốc hội bầu/ Chủ tịch nước trước, một cách dân chủ, rồi nếu Đảng muốn cử người ấy làm Tổng Bí thứ thì đấy là việc của Đảng sẽ làm sau!).

2020: Những yếu tố tiến bộ trong xã hội tiếp tục phát triển, trong khi yếu tố độc quyền yếu dần, nên mâu thuẫn càng mạnh, ở tương quan giằng co. Mối tương quan với Trung Quốc cũng vậy.

2030: Con cháu của những người cộng sản nắm quyền cao đã thành tư sản hết, nắm những yết hầu kinh tế, Đảng sẽ công khai chấp nhận thể chế tự do tư sản, tự do cạnh tranh như mọi nước khác, và tuyên bố đây là thắng lợi của cách mạng vô sản. Tất cả những nhà tư sản lớn ấy đều là “vô sản” chân chính cả, vẫn đầy tự hào, không có gì phải xấu hổ. Ai còn đem luận điểm Mác-Lê ngày trước ra mà kêu ca, mà tranh đấu chống những nhà “vô sản-tư bản” bóc lột cỡ bự này lại bị quy là phản động. Con đường lộn vòng 180 độ này chính là thành tựu của thiên đường cộng sản đậm đà bản sắc Việt Nam. Nếu không có gì đột biến (tốt hơn hoặc xấu hơn) thì xác suất khả năng này là lớn nhất.

© 2010 Hà Sĩ Phu

© 2010 talawas

Góc nhìn: Đằng sau quay?

On the net

Quân đội nhân dân Việt Nam

Hà Hiển – Có nên bỏ động tác “Đằng sau quay!” trong Điều lệnh đội ngũ QĐNDVN?

Phản bác ý kiến của TS Hà Sĩ Phu “Đã đi ngược chiều thì, về lý thuyết, muốn đổi mới cũng rất đơn giản, chỉ “đằng sau quay” là xong, là hòa nhập vào dòng chảy tự nhiên của nhân loại” (trong bài Ý kiến nhỏ nhân ngày lễ lớn trên trang Bauxite Vietnam ngày 30/8/2010), đồng chí Xuân Bằng, tác giả bài báo Đằng sau lời khuyên “Đằng sau quay” đăng trên báo Quân Đội Nhân Dân (QĐND) viết: “Nhân lời khuyên “đằng sau quay” của ông đối với nhân dân ta, dân tộc ta, tôi muốn nói với ông rằng, trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, giải phóng dân tộc ta suốt mấy nghìn năm lịch sử, lực lượng chủ công là những người lính. Người lính vâng mệnh quốc gia ngoài chiến trường chỉ có chiến đấu, chiến đấu thắng lợi, kể cả hy sinh thân mình. Biết bao thế hệ người Việt đã chiến đấu như thế mới có độc lập tự do hôm nay, còn nếu thấy hy sinh gian khổ là đằng sau quay như ông khuyên thì làm gì còn non nước Việt, làm gì còn thái miếu tổ tiên. Bộ luật Hồng Đức ra đời dưới thời Lê Thánh Tông quy định, người lính mà bỏ vị trí chiến đấu chịu tử hình. Thời nay, người lính đào, bỏ ngũ phải cải tạo lao động và các hình thức kỷ luật khác. Tuy nhiên, cái hình thức nào cũng không bằng cái “án” trong mắt nhân dân, nếu đảo ngũ, đằng sau quay là hèn nhát, trẻ con cũng khinh, phụ nữ cũng khinh, không coi đó là đấng nam nhi, thà lấy người què, cụt làm chồng còn hơn lấy kẻ đào ngũ. Thế nên, trong lịch sử dân tộc ta và quân đội ta, cái số đằng sau quay là vô cùng cá biệt”.

Đọc xong ý kiến ngắn gọn của TS Hà Sĩ Phu và ý kiến phản bác rất dài của đồng chí Xuân Bằng, tôi thấy TS Hà Sĩ Phu và đồng chí Xuân Bằng của chúng ta đều nói khá đúng về những chuyện rất… khác nhau và trong những ngữ cảnh rất khác! Cái câu dân gian của các cụ nhà ta rằng “ông nói gà, bà nói vịt” đã diễn đạt khá đúng tình huống này.

Trong bài viết của mình, điều TS Hà Sĩ Phu muốn bàn đến là chuyện nếu chúng ta đã “đi ngược chiều” thì phải khắc phục ra làm sao, thì đồng chí Xuân Bằng không quan tâm đến chuyện chúng ta đang đi xuôi chiều hay ngược chiều mà lại nói đến chuyện ai là chủ công trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc. Việc người lính mà bỏ vị trí chiến đấu thì nên bị kỷ luật ra sao cũng không phải là chủ đề bàn luận của ông Hà Sĩ Phu trong khi đồng chí Xuân Bằng của chúng ta lại dẫn cả Bộ Luật Hồng Đức dưới thời Lê Thánh Tông để nói về ngày xưa những người lính đảo ngũ như thế phải bị tử hình như thế nào…

Đọc xong đoạn văn này của Xuân Bằng, tôi có cảm giác rằng đồng chí ấy rất dị ứng với cụm từ “đằng sau quay” và có vẻ quy tất cả những hành vi “đằng sau quay”, dù trong những ngữ cảnh rất khác nhau, đều là hành động “đảo ngũ” rất đáng bị đàn bà, trẻ con khinh thường.

Chắc đồng chí tác giả của bài báo trên báo QĐND của chúng ta chưa đi bộ đội bao giờ, nên không biết rằng “Đằng sau quay” là một hiệu lệnh rất phổ biến trong Điều lệnh đội ngũ của QĐNDVN. Tôi e rằng, nếu có dịp được xem bộ đội ta tập đội hình đội ngũ, khi thấy đồng chí chỉ huy đội quân hô khẩu lệnh: “Đằng sau quay!”, đồng chí nhà báo của chúng ta sẽ lại mắng cái đồng chí chỉ huy ấy rằng:

“Nhân lời hô “đằng sau quay” của đồng chí đối với quân đội ta, tôi muốn nói với đồng chí rằng, trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, giải phóng dân tộc ta suốt mấy nghìn năm lịch sử, lực lượng chủ công là những người lính. Người lính vâng mệnh quốc gia ngoài chiến trường chỉ có chiến đấu, chiến đấu thắng lợi, kể cả hy sinh thân mình. Biết bao thế hệ người Việt đã chiến đấu như thế mới có độc lập tự do hôm nay, còn nếu thấy hy sinh gian khổ là đằng sau quay như đồng chí hô thì làm gì còn non nước Việt, làm gì còn thái miếu tổ tiên. Bộ luật Hồng Đức ra đời dưới thời Lê Thánh Tông quy định, người lính mà bỏ vị trí chiến đấu chịu tử hình. Thời nay, người lính đào, bỏ ngũ phải cải tạo lao động và các hình thức kỷ luật khác. Tuy nhiên, cái hình thức nào cũng không bằng cái “án” trong mắt nhân dân, nếu đảo ngũ, đằng sau quay là hèn nhát, trẻ con cũng khinh, phụ nữ cũng khinh, không coi đó là đấng nam nhi, thà lấy người què, cụt làm chồng còn hơn lấy kẻ đào ngũ. Thế nên, trong lịch sử dân tộc ta và quân đội ta, cái số đằng sau quay là vô cùng cá biệt.”

Nếu thế thì có nên kiến nghị bỏ động tác “Đằng sau quay” trong hệ thống các động tác của Điều lệnh đội ngũ QĐNDVN không, đồng chí nhà báo?

H. H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

Góc nhìn: Xuân Bằng phản hồi Hà Sĩ Phu theo kiểu ngụy biện Red Herring

On the net

Trong bài viết “dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ” ông Hà Sĩ Phu có nói đại ý thế này: “ĐCSVN biết là họ đang dẫn cả dân tộc đi sai đường, nhưng họ không muốn “đằng sau quay” vì nếu thế họ sẽ không còn được đi đầu đoàn người nữa. Họ giữ nguyên hàng lối như thế dẫn đoàn người vòng lại để lúc nào họ cũng đi trước”.

Nói thế có đúng tim đen không, ông tự xưng là Xuân Bằng?

Xichlohaiphong

Tâm sáng!!!

Có lẽ đây là phản ứng hiếm hoi của cơ quan ngôn luận đảng trả lời trực tiếp với 1 tiếng nói đối lập. Xin hoan nghinh nhưng cũng như mọi chống chế của những kẻ đuối lý, bài viết này hàm hồ và dùng nhiều thủ thuật ngụy biện.

Ngụy biện kiểu Red Herring:

Cá Herring là loại cá nhiều xương tương tự như cá bẹ nhưng khác màu. Cá Herring màu đỏ. Ngụy biện theo kiểu cá bẹ đỏ là nói về 1 đề tài không liên quan gì đến chủ đề nhằm đánh lạc hướng chủ đề. Hình thức của nó như sau:

– Đề tài A đang được bàn cãi.

– Đề tài B được đưa vào và cải trang sao cho có vẻ thích ứng với đề tài đã nêu

– Đề tài A bị bỏ rơi.

Lý luận này gọi là ngụy biện vì nó chỉ đổi đề tài mà không đã động gì đến phản biện đề tài ấy.

Ví dụ:

Đề tài nguyên thủy của Hà Sĩ Phu: …Nhưng khi Đảng Cộng sản đã thành đảng cầm quyền duy nhất điều hành xã hội thì những nguyên lý phản khoa học, cực đoan và phản dân chủ của lý thuyết không tưởng mới bắt đầu phát huy tác dụng vừa kìm hãm vừa tàn phá của nó đối với con người và xã hội. Giai đoạn hào quang của ảo tưởng không thể kéo dài mà mau chóng chuyển sang thoái trào rồi khủng hoảng, đến mức Đảng phải hô hào “đổi mới hay là chết” . Bản chất của vấn đề là ta đã dùng một phương tiện chống lại mục đích, muốn vượt lên phía trước thật nhanh nhưng không ngờ ngày càng tiến về phía sau, nghĩa là đi ngược chiều tiến hóa, ngược chiều so với nhân loại tự nhiên. Đã đi ngược chiều thì, về lý thuyết, muốn đổi mới cũng rất đơn giản, chỉ “đằng sau quay” là xong, là hòa nhập vào dòng chảy tự nhiên của nhân loại. Một đảng có tuệ tâm-tuệ nhãn và dũng khí vượt qua thường tình, tự lột xác mình như vậy chẳng những sẽ tiếp tục dẫn đường mà còn là của báu muôn đời cho dân tộc…

Phản biện của báo Quân đội Nhân Dân: …Nhân lời khuyên “đằng sau quay” của ông đối với nhân dân ta, dân tộc ta, tôi muốn nói với ông rằng, trong các cuộc chiến đấu bảo vệ Tổ quốc, giải phóng dân tộc ta suốt mấy nghìn năm lịch sử, lực lượng chủ công là những người lính. Người lính vâng mệnh quốc gia ngoài chiến trường chỉ có chiến đấu, chiến đấu thắng lợi, kể cả hy sinh thân mình. Biết bao thế hệ người Việt đã chiến đấu như thế mới có độc lập tự do hôm nay, còn nếu thấy hy sinh gian khổ là đằng sau quay như ông khuyên thì làm gì còn non nước Việt, làm gì còn thái miếu tổ tiên. Bộ luật Hồng Đức ra đời dưới thời Lê Thánh Tông quy định, người lính mà bỏ vị trí chiến đấu chịu tử hình. Thời nay, người lính đào, bỏ ngũ phải cải tạo lao động và các hình thức kỷ luật khác. Tuy nhiên, cái hình thức nào cũng không bằng cái “án” trong mắt nhân dân, nếu đào ngũ, đằng sau quay là hèn nhát, trẻ con cũng khinh, phụ nữ cũng khinh, không coi đó là đấng nam nhi, thà lấy người què, cụt làm chồng còn hơn lấy kẻ đào ngũ. Thế nên, trong lịch sử dân tộc ta và quân đội ta, cái số đằng sau quay là vô cùng cá biệt…

Ông Hà Sĩ Phu nói về cái lý thuyết phản khoa học. Bỏ rơi cái lý thuyết đó và bắt đầu áp dụng một lý thuyết ngược lại, ví dụ bỏ chủ thuyết Cộng Sản, chính thức theo đuổi chủ thuyết Tự Do Dân Chủ (Meta nói chính thức là vì tuy đã bỏ rơi chủ nghĩa Cộng Sản và học đòi Tư Bản về kinh tế, nhưng vì vẫn cố nắm chính trị hòng bảo vệ quyền lợi nên không chính thức thừa nhận như thế) là đằng sau quay. Cụm từ “đằng sau quay” mang ý nghĩa trừu tượng là bỏ rơi một ý thức hệ nhưng cũng hàm ý cụ thể trong vấn đề đẳng trật xã hội: Đằng sau quay thì thằng lãnh đạo sẽ nghiễm nhiên thành thằng sau rốt.

Báo Nhân Dân hiểu rõ như thế nhưng vì đuối lý, họ bỏ chủ từ “lý thuyết”, thay vào đó chêm vào từ “quân đội” và một quân đội “đằng sau quay” có nghĩa là một quân đội tháo chạy. Có lẽ nào cái lý thuyết phản khoa học do ông Hà Sĩ Phu nêu ra lại biến thành một quân đội đàng sau quay? Lý luận thế là lý luận kiểu cá bẹ.

Bài viết còn nói về cái tâm không được trong sáng của Hà Sĩ Phu. Trong mọi thời đại, một người dám đứng về phía nhân dân, tranh đấu cho tiền đồ dân tộc, thách đố cường quyền bạo lực nhất là thứ bạo lực dùng cả côn đồ “tự phát” đánh đập kẻ thân cô thế cô cộng với bọn công an ngưu đầu mã diện sẵn sàng đánh chết người, dùng bọn mạng phỉ thả virus, phá hoại các diễn đàn là tiếng nói lẻ loi của nhân dân không có quyền nói, thì dù họ có sai, cái tâm họ vẫn sáng hơn bọn cầm quyền rất nhiều. Chu Văn An ngày xưa dâng sớ chém đầu 7 nịnh thần. Tờ Sớ đó liệt tên những kẻ gian thần nào, không ai biết, nhưng nhân dân thì biết thời đó, có những tên tham quan, nịnh thần nổi tiếng như Trâu Canh, Bùi Khoan, Trần Ngô Lang… Thật ra kẻ đáng phải chém, phải lật đổ để cứu dân đen khỏi lầm than, cứu sự nghiệp của nhà Trần, chính là Trần Dụ Tông, vì ông vua này về cuối đời vô cùng ăn chơi sa đọa. Tên Trâu Canh khuyên ông vua đó uống mật trẻ con, và thông dâm với chị gái của ông ta, để chữa bệnh liệt dương. Và ông vua Trần Dụ Tông đã làm như thế.

Trần Dụ Tông không nghe Chu Văn An một phần vì thú tánh lấn át lý trí, một phần vì nghe bọn nịnh thần gièm rằng tâm Chu Văn An không trong sáng.

Chai nước hoa có mùi thúi rất có thể mũi của người ngửi có vấn đề. Mới hay, cái tâm trong sáng hay vẩn đục không phải bản chất của nó sáng hay tối mà còn ở con mắt người nhìn nữa. Con mắt mà để dục vọng, tham vọng che khuất thì có sáng cũng thành tối.

TV metamorph (X-cafevn)

PS: “Nếu đằng sau quay thì thằng đang dẫn đầu lại trở thành thằng đi sau cùng hả “. Thâm thúy quá.!