Góc nhìn: Bữa ăn sáng 10 triệu đồng và những cảnh đời cơ cực

On the net

Bà lão bán rau – Những cảnh đời cơ cực

Đừng nói người Việt tiêu xài lạc quan. Chỉ những người không phải đổ mồ hôi xương máu làm ra đồng tiền nên người ta mới tiêu xài hoang phí thôi. Những con người đó chắc ai cũng biết.

Nếu ai đã từng đến những quán bar, vũ trường, massage,nhà hàng,quán nhậu thì sẽ thấy hình ảnh của sự vô độ và trác táng như thế nào.Trong khi bên ngoài của những cuộc chơi trác táng đó là hình ảnh của những cụ già,em nhỏ phải đi bán vé số, lượm ve chai kiếm từng đồng. Những gia đình có người thân bệnh nặng đang trông chờ lòng hảo tâm.

Bát phở 750.000 đồng và mơ một bữa ăn có thịt!

SGTT.VN – Không ít người nhẹ nhàng chi 10 triệu đồng cho một bữa sáng, 750. 000 đồng cho một tô phở, vài chục tỷ đồng mua xe siêu sang… Đối lập lại là những người còng gưng, dãi nắng dầm mưa suốt ngày mới kiếm được vài ba chục ngàn.

Bữa ăn sáng 10 triệu đồng

Nhiều người giàu lên một cách nhanh chóng, dễ dàng bằng những cách không bình thường, không minh bạch. Vì kiếm tiền quá dễ nên họ tiêu xài phung phí, chỉ quen dùng hàng hiệu, trong khi đó, những đồng ngoại tệ của ta được chắt chiu từ xuất khẩu gạo, cà phê, thuỷ sản… lại đang phải dùng để chi trả cho những món hàng hạng sang đó.

Chúng ta nói năm 2010 nhập siêu 12,6 tỷ USD nhưng thực chất những chiếc xe ô tô siêu sang, điện thoại, laptop “khủng”… đã chiếm số lượng tiền không hề nhỏ trong tổng số 12,6 tỷ USD đó.

Đối với người nghèo, được ăn một bữa thịt đã là xa xỉ. Nhưng đối với người giàu thì họ coi đó là điều bình thường. Một bát phở 650.000 đồng (thậm chi 750.000 đồng, BT), hay trả 10 triệu đồng cho một bữa ăn sáng. Một người giàu kiếm tiền quá dễ nếu không chi tiền cho những việc đó họ sẽ không biết dùng tiền để làm gì!? Cho nên xa xỉ chỉ là một khái niệm tương đối.

Nhiều mặt hàng ngoại nhập là thành tựu của khoa học kỹ thuật nên đương nhiên nếu được tiếp cận, sử dụng thì không ai là không mê. Nhưng cạnh đó còn có tâm lý thích thể hiện đẳng cấp, thích chơi trội. Người Việt Nam có nhược điểm là thích đua tranh, hãnh tiến. Người khác dùng hàng hiệu mà mình chưa dùng là cảm thấy thua kém, “quê một cục” nên phải cố cho bằng được.

Trong xã hội hiện nay, nhóm người giàu mới nổi tuy thực lực chưa mạnh nhưng cũng sẵn sàng bỏ tiền mua xe xịn, thậm chí vay nợ để mua. Chủ doanh nghiệp mặc dù nợ đầm đìa vẫn “diện” xe sang như thường. Căn bệnh hình thức này mọi người đều biết nhưng không phải ai cũng tránh được.

Nguyễn Hoài Nam

Theo SGTT

Góc nhìn: Thơ Bùi Chí Vinh – Một mảnh cối ghim giữa ngực mày!

On the net

Thơ Bùi Chí Vinh: Thay mặt một liệt sĩ trong chiến tranh biên giới 1979

(Tưởng niệm hương hồn Sáu Quốc, cán bộ Thành Đoàn hy sinh trong chiến tranh biên giới với thiên triều Trung Quốc, kẻ cùng đi bộ đội đợt Hồng binh với tác giả và Bảy Dũng)

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Ở đầu ở vai chỉ làm mày thấm mệt
Cái mệt lạnh lùng của con hổ bị thương
Sửa soạn tung chiếc đuôi dọc ngang những vết nám điên cuồng

Bọn chó đẻ đã nhắm vào lồng ngực
Sao mảnh cối không chệch đi một phân, mảnh cối dã man đi tìm sự thật
Thì đây, lồng ngực của mày
Lá đơn thứ tư chưa kịp gửi nằm đây
Sau ba lá đang nằm ở ngăn số…hồ sơ xin lên biên giới
Bọn chó đẻ đã nhân năm lần số tuổi
Của những thằng con trai hiểu nợ nước thù nhà

Thì đây, lồng ngực của mày
Còn nguyên vẹn lời tỏ tình dang dở
Ấp úng hôm chia tay cô gái thích trò chơi cắc cớ
Cùng đặt tay lên ngực cùng nghe
Trời đất ơi sao mày quá vụng về
Mặt đờ đẫn còn hơn con nít
Té ra con hổ chỉ có vằn ở rừng chứ ở tình yêu thì ngờ nghệch

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Sao sự sống cứ tập trung khắc nghiệt
Ở nơi người ta dành dụm giấu tấm lòng
Ba năm xuống đường tranh đấu với bom xăng
Bốn năm cuốc đất bàn tay chai mười ngón
Tao biết mày rất mê Đơn Hùng Tín
Nhưng cũng ghiền truyện chưởng Kim Dung lúc phê thuốc điếu cày
Những chuyện đó không cần ai hay

Một mảnh cối ghim giữa ngực mày
Chỉ có cách đó thì mày mới chết
Tao chẳng thông báo sự hy sinh này cho họ hàng thân thích
Tinh mày ghét cay ghét đắng ồn ào
Ôi bản lãnh khác thường của con hổ rừng sâu
Biết phản ứng chỗ nào đúng lúc
Chẳng hạn xông ra ngay chiến trường trừng trừng nhìn thằng giặc
Nút áo ngực đứt tung, lưỡi lê đầu súng tuốt trần

Bài thơ này chẳng thể nào ngâm
Khi chữ nghĩa đứng xếp hàng giận dữ
Xin lỗi cặp chân nào trắng thế kia đang lẳng lơ khiêu vũ
Xin lỗi luôn móng vuốt bọn xâm lăng đang vẽ lại bản đồ
Xin lỗi lũ cõng rắn cắn gà nhà, xin lỗi các âm mưu
Tao xin lỗi giùm mày Sáu Quốc ạ !

Cò súng mày vừa buông, ngón tay tụi tao đã thò vào rồi đó…

BCV (1979 – 2009)

Theo vanchuongviet

Link: http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=9754&LOAIID=1&LOAIREF=1&TGID=835

Góc nhìn: Thơ Miên Di – Trong giấc mơ ta vẫn còn suy ngẫm

On the net

Miên Di – Trong giấc mơ ta vẫn còn suy ngẫm

Trang 13

trong giấc mơ ta vẫn còn suy ngẫm…

Trong giấc mơ

có quả táo hoài bão căng mọng
nhát cắn khát vọng
bập vào lưỡi
giật mình
rơi hẫng xuống nửa đêm

Trong giấc mơ có chỗ ngồi cao thấp

những bóng đen thập thò đẽo nhân phẩm
cho vừa với địa vị
chật cứng
những giao kèo đồng bọn
được & thua

Trong giấc mơ có sợ hãi

con sói năm chân
bụng to nhũng nhiễu
hàm răng nanh nhỏ dãi lạm quyền
truy đuổi đứa bé 4000 năm tuổi
mệt nhoài
ngã vào vạc dầu sôi sục lương tâm

Cha ông đã căn dặn

đừng ngủ vào buổi chiều
bóng đè lịch sử

miên di

Trích những trang tối 11 – 15

Đã đăng trên tienve.org: Những trang tối 1 – 5 và  Những trang tối 6 – 10

Theo miendi.com

 

Góc nhìn: Nhìn từ phiên họp quốc hội – Chuyên nghiệp hơn nữa

On the net

Nhiều chất vấn: Hỏi chưa sâu, trả lời còn dài dòng

Tuy nhiên, còn nhiều vị đai biểu Quốc hội chưa hiểu rõ tầm quan trọng của ống kính truyền hình khi có truyền hình trực tiếp, nên chưa biết cách thể hiện mình cho phù hợp với vai trò, vị thế người đại diện cho dân. Người dân bắt gặp không ít các gương mặt thờ ơ, mệt mỏi, còn nói chuyện riêng, buồn ngủ, không có vẻ chú ý tập trung  đến nội dung đang diễn ra. Nhìn những chiếc ghế trống, đoán rằng chắc do đại biểu vắng mặt có lý do, không phải là trốn họp và lười vỗ tay như các hội thảo, hội nghị thường thấy diễn ra trong cả nước.

Ảnh Lê Anh Dũng.

Biên tập truyền hình không biết vô tình hay cố ý để lại  nhiều “hạt sạn” trong chương trình.  Không nên chiếu những cảnh như đại biểu, phóng viên  chạy ra, chạy vào, len qua hàng ghế làm ảnh hưởng đến người khác. Có người còn vừa đi, vừa đang ôm bụng kéo áo, hoặc đang ngủ gật làm mất đi tính trang trọng của cơ quan quyền lực cao nhất của nhà nước.

Nhiều cảnh quay chỉ thấy đầu người lấp ló trên nền nhung đỏ vì ghế dựa cao quá, phương tiện sang trọng này làm cho người ta cảm thấy người ngồi đó rất căng cứng và ức chế, không thoải mái, không tạo được không khí làm việc hiệu quả cho các đại biểu phải ngồi nhiều giờ và khó tập trung tinh thần nghị lực cho nội dung cuộc họp bàn.

Một lưu ý về mặt kỹ thuật, thấy hãng SONY có sản phẩm laptop VAIO được có mặt trên bàn chủ tọa Quốc hội. Với công chúng xem truyền hình nhìn rất rõ thương hiệu sản phẩm rõ hơn cả tên Chủ tịch Quốc hội. Để như thế chẳng khác nào chúng ta đã vô tình quảng cáo cho thương hiệu này trong một chương trình được nhiều khán giả theo dõi.

Trong chất vấn vẫn còn nhiều câu hỏi  chưa có chiều sâu, các câu trả lời thì quá dài, nhiều điệp ngữ quá quen tai, hiếm thấy có trả lời nào ngắn, đủ ý và đúng ngay vào nội dung được hỏi.  Vinashin đúng là làm ăn thua lỗ nặng, không thể tiếp tục lấy vốn ngân sách tức là tiền thuế của dân và bắt ngân hàng giãn nợ, để nói rằng Vinashin tự lo, tự trả như lời tuyên bố của ông Tổng giám đốc Vinashin mới được bổ nhiệm. Rất ít đại biểu can đảm và sâu sắc phát hiện những vấn đề còn đang rất băn khoăn, lo ngại ở phía trước của Vinashin, bô xít Tây Nguyên như các đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, Dương Trung Quốc, Phạm Thị Loan, Lê Văn Cuông  vv…

Đặc biệt đối với dự án bô xít Tây Nguyên đã có những chuyên gia lo ngại sẽ  lỗ nhưng rất tiếc là Bộ Công thương  không công khai, minh bạch trước công luận về phương pháp tính toán, các dữ kiện đầu vào của bài toán kinh tế, tài chính, chi phí cơ hội, thuế, phí môi trường, hoàn thổ  vv…của dự án bô xít Tây Nguyên để cử tri cả nước được tỏ tường.

Ngay việc giải thích về an toàn của hồ bùn đỏ của Tây Nguyên mà lại đi so sánh giá trị pH của bùn đỏ ở Hungary 13-15% vừa sai kiến thức cơ bản về khoa học vì pH làm gì có đơn vị phần trăm, chưa kể  thang giá trị giá trị cao nhất của pH cũng chỉ đến 14. Trong bùn đỏ, có xút NaOH, trong đó có nhiều độc tố rất nguy hiểm, nhất  là thủy ngân. Trong quá trình tương tác giữa xút và các lớp vải địa kỹ thuật ở đáy hồ bùn đỏ, không có nhà khoa học nào trên thế giới dám khẳng định lớp vải địa kỹ thuật này được an toàn trong bao lâu để các độc tố không thấm qua đáy hồ vào mực nước ngầm. Đấy là chưa kể  đến nguy cơ về an ninh quốc phòng, văn hóa xã hội cho đến rủi ro phụ thuộc vào đầu ra là thị trường của Trung Quốc.

Không phải ngẫu nhiên mà hàng nghìn người dân, trong đó có rất nhiều các nhà quản lý, lão thành cách mạng, tướng lĩnh, các nhà khoa học tên tuổi ở cả trong và ngoài nước đủ các lĩnh vực, đồng loạt ký tên đề nghị tạm dừng dự án để xem xét đánh giá lại một cách khách quan, toàn diện về dự án nói trên.

Quan trọng nhất đối với Quốc hội là phải làm đúng chức năng, quyền hạn, nhiệm vụ của mình trên cơ sở thực hiện quyền lực của dân. Tổ chức nào được dân trao quyền đến đâu, thì nghiêm chỉnh, vững vàng, tự tin làm đúng đến đấy. Nếu mọi tổ chức, mọi quan chức nhà nước đều thực sự là người con hiếu thảo, người đầy tớ trung thành, người học trò khiêm tốn của dân tộc thì sẽ trở thành người quản lý đáng tin cậy của dân và không có chỗ tranh giành hoặc mâu thuẫn về quyền lực.

Không nên hiểu Chính phủ bị Quốc hội chất vấn mà nên hiểu được chất vấn vì đây là cơ hội rất tốt để Chính phủ giải trình, báo cáo trực tiếp trước cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, giải trình, báo cáo trước toàn dân tộc, và nói với thế giới. Cử tri mong muốn Quốc hội cần sớm tăng cường tính chuyên nghiệp kể cả số lượng các đại biểu Quốc hội hoạt động chuyên nghiệp với các phương tiện và điều kiện làm việc ngày càng cao hơn để đáp ứng yêu cầu phát triển bền vững của đất nước.

Tô Văn Trường

Theo tuanvietnam

Góc nhìn: Vụ án Cù Huy Hà Vũ – Nhìn từ báo chí trong nước

On the net

Sự kiện TS Cù Huy Hà Vũ bị bắt – góc nhìn từ báo chí trong nước

Theo thông báo ngày 6/11 /2010 của Cơ  quan An ninh Điều tra – Bộ Công an thì  “các chứng cứ, tài liệu do cơ quan chức năng thu được… đã chứng  minh Cù Huy Hà Vũ có những hành vi vi phạm pháp luật…” như các tài liệu:   “Chiến tranh Việt Nam và ngày 30-4 dưới mắt TS Cù Huy Hà Vũ” đề ngày 1-5-2010; “Kiến nghị trả tự do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam cộng hòa” đề ngày 20-8-2009; “TS luật Cù Huy Hà Vũ – đa đảng hay là chết” đề ngày 11-9-2010; “Phải đa đảng mới chống được lạm quyền”, “Cáo trạng xác nhận chế độ đa đảng”“Đường sắt cao tốc Bắc – Nam – dự án tham nhũng”; “Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ về hành vi ban hành Nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và pháp luật”, đề ngày 14-9-2010; “Văn phòng Chính phủ – từ cố ý làm trái pháp luật đến trắng trợn xuyên tạc sự thật”; “Thanh tra Chính phủ quy định không xử lý đơn khiếu nại, tố cáo, có chữ ký nhiều người là trái Hiến pháp và pháp luật”; “Đơn tố cáo Chủ tịch UBND quận Hà Đông”, đề ngày 16-9-2010… và nhiều tài liệu khác…”

Sau khi đọc thông báo này, tôi đã cố gắng tìm kiếm trên các kênh truyền thông chính thống của Nhà nước, đặc biệt là  chuyên mục chống “diễn biến hoà bình” của báo Quân Đội Nhân Dân nhưng không thấy  có bài viết nào đưa ra những phân tích về nội dung của những tài liêu chẳng  hạn như  “Kiến nghị trả tự do cho tất cả tù nhân cựu quân nhân và viên chức chính quyền Việt Nam cộng hòa” hay “Đơn khởi kiện Thủ tướng Chính phủ về hành vi ban hành Nghị định cấm công dân khiếu nại tập thể trái Hiến pháp và pháp luật…”  để  biết  được tính chất  “vi phạm pháp luật ” của chúng ra sao , thay vào đó toàn là những bài viết lặp  lại những gì mà cơ quan điêu tra đã công bố và đưa thêm những chi tiết chẳng liên quan gì đến vụ  án như  tính cách ông Vũ bất thường ra sao, quan hệ của ông trong gia đình hay với tổ  dân phố thế  nào, hoặc sa đà vào những chuyện có tính riêng tư khác. (*)

Chẳng hạn như bài báo  “Bài học cho những kẻ ngông cuồng và ảo tưởng”  (xem toàn văn dưới đây) của đồng chí Xuân Bằng trên báo Quân Đội Nhân Dân là 1 ví dụ.  Giá như  thay bằng viết những câu đầy  cảm tính và có tính chất đấu tố như  : ” Cù Huy Hà Vũ không ngần ngại kiện bất kỳ ai, có những đơn kiện của Vũ hình như không phải để thắng kiện, mà để nổi danh, để khác người, làm nhiều người rơi nước mắt xót thương cho tình người, xót thương cho đạo lý, khi người cả gan đứng tên kiện là một tiến sĩ!…”, đồng chí Xuân Băng trích đăng lại nội dung “những đơn kiện” ấy rồi tận tình chỉ bảo phân tích cho độc giả  thông tỏ câu nào là “phản động”, chữ  nào là “vi phạm pháp luật ” bằng những lập luận sắc sảo và có tính thuyết phục  thì bài viết của đồng chí hẳn là rất  có giá trị.

Đó là chưa nói đến trong bài viết này của đồng chí Xuân Bằng, có 1 câu rất “nhạy cảm”  rằng: “Trong bối cảnh hiện nay chỉ có Đảng Cộng sản Việt Nam chân chính mới đủ sức lãnh đạo cách mạng Việt Nam thực hiện mục tiêu dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh”.

Hẳn đồng chí phải biết rằng đảng ta, đảng đang lãnh đạo Nhà nước ta hiện nay như quy định trong Điều 4 của Hiến pháp có tên chính thức là “Đảng Cộng sản Việt Nam” chứ không phải là “Đảng Cộng sản Việt Nam chân chính”. Đồng chí nói thế không biết có phải là dụng ý của đồng chí là muốn có thêm 1 đảng mới là “Đảng Cộng sản Việt Nam chân chính” hay không. Nói như thế là trái với đường lối của đảng ta là không chấp nhận đa nguyên, đa đảng, nói như thế là vi phạm “kỷ luật phát ngôn” của đảng. (**)

Các nhà báo của chúng ta mà cứ viêt như thế này thì không biết đến bao giờ công tác lý luận, tư tưởng của chúng ta mới khắc phục được nhược điểm  “thiếu  sắc bén” mỗi  khi cần phản bác lại những “quan điểm thù địch” của các “thế lực phản động” hoặc  “chưa ngang tầm với  yêu cầu đòi hỏi của  thực tiễn” là cái nhược điểm cố hữu  mà năm nào các đồng chí lãnh đạo của đảng ta cũng phải nhắc nhở  vào mỗi dịp kỷ niệm ngày truyền thống của ngành tuyên giáo!

HH

(*) – Vì những  thông tin sa đà như  thế  nên 1 tờ  báo có khả  năng bị  kiện bởi cô Hồ Lệ Như Quỳnh là người có mặt tại thời điểm ông CHHV  bị bắt.

(**) –  Ở một số nước khu vực Nam Á và Mỹ Latinh (đã từng)  có đến 2, thậm chí 3 đảng CS, chẳng hạn như ở Ấn Độ  đã có “Đảng CS Ấn Độ”, lại còn có “Đảng CS Ấn Độ Marxist Leninist”…, vì vậy câu của đồng chí Xuân Bằng là rất nghiêm trọng  vì nó  cố ý hay vô tình gợi ý rằng cần có 1 đảng mới ở VN.

Bài viết của tác giả Xuân Bằng trên báo QĐND nói về ông Cù Huy Hà Vũ: Bài học cho những kẻ ngông cuồng và ảo tưởng

Theo Hahien’s Blog

Góc nhìn: Nhân sự đại hội XI – Nhìn từ Trung Quốc

On the net

Kết cuộc, hàng loạt những quan chức chóp bu trong bộ máy đảng Cộng sản Trung Quốc bị thanh trừng, cả những lão hàng Bộ Chính trị cũng bị kết án, bị tử hình. Còn phía Việt Nam mình, xây dựng được gì và chỉnh đốn được gì?

Trương Duy Nhất

Trương Duy Nhất – Nhìn từ Trung Quốc

Đang mùa đại hội, nghe thiên hạ đồn đoán về danh sách ai đi ai ở và việc chọn ngôi vị, lại lẩn thẩn muốn viết những dòng này.

Giữa lúc làn sóng bài Hoa đang inh ỏm, chắc chắn bài viết này sẽ bị ném đá dữ dội. Tuy nhiên, bình tâm ngẫm lại, trong hàng núi những ứng xử, mưu mô thâm hiểm của người Trung Hoa, vẫn cần phải nhìn để học họ nhiều điều. Ngay cả quyết tâm “thay đổi hệ thống chính trị” đang được khởi xướng từ chính vị Thủ tướng đương nhiệm họ Ôn cũng là điều đáng để giật mình.

Tôi chưa tin lắm vào sự thay đổi này, bởi chưa chắc ông Ôn Thủ tướng đã làm xoay chuyển được điều gì to tát lắm. Thế nhưng, quyết tâm của người đứng đầu Chính phủ rất rõ. Đặc biệt là ông nói, ông khởi xướng ngay từ khi còn đương nhiệm. Nó rất khác với các lãnh tụ Việt, chỉ nói hay, chỉ nổ như bắp rang, chỉ vung tay múa chân, chỉ mở miệng kêu gọi dân chủ dân tớ khi đã nghỉ hưu về vườn.

Khi đương chức Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước, nhận thấy tham nhũng đã di căn vào trong máu đảng, nhiễm tới tận thiên triều, Giang Trạch Dân đã mạnh bạo khởi xướng một chiến dịch “trị đảng”. Ông nói “muốn trị quốc phải trị đảng!”. Trong khi đó, phía Việt Nam chúng ta cũng chạy theo mở một chiến dịch nhưng gọi mềm đi là “xây dựng và chỉnh đốn đảng”. Thậm chí khi đó có bài viết của tôi đưa chữ chỉnh đốn lên trước chữ xây dựng bèn bị nhắc nhở.

Kết cuộc, hàng loạt những quan chức chóp bu trong bộ máy đảng Cộng sản Trung Quốc bị thanh trừng, cả những lão hàng Bộ Chính trị cũng bị kết án, bị tử hình. Còn phía Việt Nam mình, xây dựng được gì và chỉnh đốn được gì?

Hơn 30 năm trước, khi quyết định thử nghiệm mô hình đặc khu kinh tế Thẩm Quyến, nhiều người khuyên can. Nhưng Đặng Tiểu Bình vung tay chém lên… Trời và nói một câu bất hủ: Nếu mất thì chỉ mất mỗi Thẩm Quyến, còn được thì được cả nước Trung Hoa!

30 năm sau, thực tế chứng minh người Trung Quốc được hay mất trong mô hình Thẩm Quyến. Nhìn cách người Trung Quốc lấy lại Hồng Kông, Ma Kao và đang quăng bủa lưới kéo Đài Loan, khiến kẻ thù nhiều lúc cũng phải… vỗ tay!

Nhìn ra cả thế giới, cũng không có dân tộc nào, quốc gia nào dám chấp nhận mô hình “một quốc gia hai chế độ” như Trung Quốc. Ngay từ khi các quốc gia trong phe XHCN còn đủ mạnh làm đối trọng, Trung Quốc đã dám đứng riêng ra, dám bảo họ xây dựng một mô hình XHCN khác, mô hình XHCN mang màu sắc Trung Quốc.

Trung Quốc mỗi ngày một mạnh lên. Vị thế (tất nhiên là cả mưu mô toan tính) của người Tàu khiến ngay cả người Mỹ và thế giới phải kiêng nể, dè chừng. Nhìn vào sự vùng dậy lớn mạnh lên của người Tàu, thấy mỗi giai thời họ đều có được một nhân vật đủ sức khuynh loát, vai trò cá nhân đủ sức làm xoay chuyển thời cuộc. Mỗi một giai đoạn phát triển của đất nước Trung Hoa luôn gắn liền với dấu ấn cá nhân của một con người cụ thể. Điều này ngay cả người Mỹ cũng thua.

Hình như trong tư duy người Tàu, họ chọn vị thuyền trưởng cầm lái trước rồi mới chọn đội ngũ thợ chèo sau. Ví như ngay từ bây giờ, khi Ôn Thủ tướng còn đương quyền, còn đang lớn tiếng hô hào đòi “thay đổi hệ thống chính trị”, thì cả thế giới đã biết gần như chắc chắn người kế vị cầm lái con thuyền Trung Hoa trong giai đoạn hậu Ôn là ai rồi.

Còn người Việt ta làm ngược lại, chọn tốp thợ chèo trước rồi trong cái đám thợ chèo ấy mới so đũa chọn người cầm lái. Cũng vì thế mà cứ mỗi kỳ chọn, trong cái đám đũa kia lại hục hịch đấm đá nhau ỏm tỏi đến loạn cả thiên triều. Để rồi chẳng ông nào chịu ông nào, một đội ngũ làng nhàng chẳng ai hơn ai, có việc chi cũng nhìn qua ngó lại chả ai dám quyết, cũng phải họp để giơ tay lấy số đông. Cứ như Trung Quốc, kiểu vương quyền gia trưởng phong kiến đấy, nhưng lại tránh được loạn quyền, tránh được nạn đấm đá giành tranh nhau trước những kỳ đại hội.

Với Việt Nam, có lẽ sau thời Hồ Chí Minh, ngoài Hồ Chí Minh, duy nhất ông Lê Duẩn có thời được coi là nắm quyền khuynh loát, tiếng nói, quyền uy và vai trò cá nhân sai khiến, lay chuyển được cả một bộ máy.

Để thay chuyển tình thế đất nước, Việt Nam cần có một Hồ Chí Minh 2, hay chí ít cũng phải một nhân vật cỡ Lê Duẩn 2. Chứ nhìn trông vào đội ngũ hiện thời, một đội ngũ làng nhàng chẳng ai hơn ai, có việc chi cũng nhìn qua ngó lại chả ai dám quyết, cũng phải họp để giơ tay lấy số đông, thì chẳng mong đợi có được sự thay chuyển lớn lao nào.

Vì thế, chiếu với 3 điều Talawas đang… trưng cầu dân ý, tôi thấy việc hệ trọng bậc nhất của Việt Nam hiện nay là: không tìm ra được một nhân vật đủ tài năng và bản lĩnh để khuynh loát cái đám đông chuyên nhìn nhau gật gù. Còn hỏi nếu được cầm quyền tuyệt đối tại Việt Nam trong vòng 24 tiếng đồng hồ, anh sẽ làm gì thì đó là một câu hỏi hết sức vớ vẩn. 24 tiếng chưa đủ để xướng danh “tôi là Thủ tướng”!

Và tất nhiên khi đó chỉ cần nhìn trông vào tay thuyền trưởng này, sẽ đoán định được nó đi đến đâu trong những thời khắc 2010, 2020 và 2030, hoặc xa hơn nữa!

Theo blog Trương Duy Nhất

Góc nhìn: Phản hồi Hoàng Thu Vân – Họ là ai?

On the net

Hoàng Thu Vân – Họ đã xúc phạm niềm tự hào dân tộc của người dân Việt Nam

Thanh Chung – Ai xúc phạm?

Những ngày này, hàng triệu trái tim người dân Việt Nam đều hướng về Thủ đô, trái tim của cả nước, để cùng chung vui trong không khí mừng Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long – Hà Nội. Đại lễ không là của riêng Hà Nội, phạm vi lễ hội diễn ra trên khắp đất nước.

Trưa nay lang thang trên mạng, tình cờ mình đọc được bài này của nhà báo Hoàng Thu Vân (chắc là phụ nữ). Xin được trần tình với chị đôi lời phải trái.

Chị Vân viết: “Niềm vui về ngày trọng đại, thiêng liêng này là của cả dân tộc, những con Lạc, cháu Hồng trên dải đất hình chữ S. Vậy mà trong mấy ngày qua, trên vài trang web của cá nhân xuất hiện một số bài viết, thể hiện những cách nhìn, những luận điểm lạc lõng và vô lối.

Sự “lạc lõng và vô lối” ấy được thể hiện bằng thái độ “cố tình tách ra khỏi dòng chảy cảm xúc của cả cộng đồng”, “cố tình bóp méo những sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết.

Chị chứng minh thái độ thờ ơ vô cảm của các bloggers “lề trái” bằng “niềm vinh dự tự hào” của những người được trực tiếp tham gia diễu binh trong dịp Đại lễ, “những nữ quân nhân đã xây dựng gia đình, gác việc nhà sang một bên để có thể yên tâm tập trung trong hơn 2 tháng trời luyện tập.” Vâng, ngay cả khi chị chứng minh được suốt hai tháng tập trung rèn luyện, những người lính đó hoàn toàn không nhận một đồng bồi dưỡng nào từ ngân sách quốc gia thì chúng tôi vẫn xót xa. Hơn một triệu ngày công (30,000 người X 20 ngày công X 2 tháng = 1.200.000 ngày công) nếu tập trung vào sản xuất kinh doanh sẽ tạo ra không ít của cải vật chất cho xã hội. Đấy là chưa kể đến hơn 10 vạn người tham gia nhảy múa trên đường phố với số tiền không nhỏ để may phục trang. Tôi không tin, những người lính và gia đình của họ chỉ hít thở khí trời để sống.

Chị nói, cuộc thi tìm hiểu “Thăng Long – Hà Nội nghìn năm Văn hiến và Anh hùng” thu hút được hàng trăm, hàng ngàn, thậm chí hàng triệu người cùng tham gia, trong đó có cả cụ già 100 tuổi và em thiếu nhi mới học lớp hai. Chắc các con chị đã lớn và chị chưa từng bao giờ phải giúp con mình làm bài về nhà và tham gia các hoạt động ngoại khóa ở trường. Để đảm bảo có đủ 100% bài dự thi, các thầy cô giáo thường đọc cho học sinh chép đáp án mẫu. Con gái tôi ngày trước đi học cũng vậy. Những cuộc thi tìm hiểu kiểu này năm nào chẳng có. Là con dân nước Việt nên chúng tôi mới đau lòng khi con cái mình bị bắt buộc tham gia vào những trò chơi gian lận, dối trá khổng lồ.

Rất nhiều bài viết nhắc đến việc: “Ít nhất 94.000 tỷ đồng tiền thuế của dân Việt Nam đã được chi ra cho đám “rồng rắn” và Đại lễ, cho cái hội chứng một ngàn lẻ một cái ăn theo…, chi phí đến khoảng 1/10 tổng thu nhập quốc dân/năm…” Chị bảo: “Có thể 94.000 tỷ đồng đã được chi ra, thậm chí là nhiều hơn con số đó. Song, số tiền đó chi cho những việc gì? Sao họ không dám kể ra?” Chúng tôi muốn chính quyền Hà Nội thông báo con số chính thức chi cho từng hạng mục công trình trong suốt 10 năm qua. Dù là ngân sách của Hà nội hay ngân sách quốc gia cũng đều là tiền thuế của dân. “Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra”. Tại sao chúng tôi không được quyền chất vấn?

Chị bảo: “đất nước ta chưa giàu, điều kiện chưa phải là dư dả, tiêu một đồng phải tính toán, dù kinh phí đó từ ngân sách nhà nước hay của các tập thể, DN, người dân… đóng góp thì tựu trung lại cũng là của cộng đồng, của xã hội.” Dẫn chứng của chị đưa ra là UBND TP hà Nội đã chủ động dừng dự án xây cổng chào ở năm cửa ô; không xây dựng khu cất giữ hiện vật gửi tới ngàn năm sau; không triển khai dàn kèn đồng 1000 người và dàn hợp xướng 1000 người… Vâng, nếu không có đám người “xúc phạm niềm tự hào dân tộc” gào lên trên các trang web, blogs trái lề, liệu có ngăn được các vị lãnh đạo thủ đô “quăng” tiền vào Đại lễ hay không? May mà Hà Nội đã “chủ động” đề xuất không thực hiện việc “bắn” mây phòng thời tiết xấu để tiết kiệm hơn 1 triệu USD. Nếu không, chúng tôi sẽ còn thắc mắc về chỉ số IQ của các nhà lãnh đạo.

Chúng tôi không tin việc tổ chức “khoảng 54 hoạt động chính dự kiến diễn ra trong 10 ngày Đại lễ; bắn pháo hoa trên 29 điểm; khoảng 250 buổi biểu diễn của các đoàn nghệ thuật trong nước và khoảng 38 buổi của các đoàn ngoài nước…; cuộc diễu binh lớn khoảng 30 ngàn người; cuộc múa hát của khoảng 10 vạn người và vô số cuộc khác…” lại phù hợp với “quan điểm nhất quán của lãnh đạo thành phố là tổ chức Đại lễ hết sức tiết kiệm”. Chưa bao giờ nước ta lại giành được nhiều kỷ lục quốc gia, kỷ lục ghi-net đến thế! Con đường gốm sứ dài nhất, áo dài dài nhất, nặng nhất, đắt nhất; Cụ rùa bằng chả mực lớn nhất, bữa tiệc nhiều món ăn nhất, bánh chưng to nhất, ly cà phê khổng lồ nhất… Người giàu không khoe tiền, hiền tài không khoe chữ. Chúng ta đang tự huyễn hoặc mình.

Bài viết của chị đưa lên khi miền Trung đang gồng mình chịu lũ. “Lãnh đạo thành phố luôn quyết liệt và nhất quán trong việc xóa đói giảm nghèo”. Chúng tôi vẫn đang chờ quyết định sáng suốt của Thủ đô “giảm Hội – giữ Lễ” để Đại lễ 1000 năm Thăng Long sẽ là điểm sáng của truyền thống “nhiễu điều phủ lấy giá gương”; “lá lành đùm lá rách”.

Cũng đúng ngày bài báo của chị lên khuôn, hai containers pháo hoa đã phát nổ ở Sân vận động Mỹ Đình. Những tưởng Hà Nội sẽ ngừng bắn pháo hoa để sẻ chia “một con ngựa đau…”, ai ngờ Thành phố vẫn quyết định khẩn trương nhập hai containers pháo hoa từ Trung quốc về thay thế. Gần năm mươi mạng người bị cuốn đi trong lũ sẽ được tiễn về trời trong rực rỡ pháo hoa.

Vậy ai mới chính là “kẻ xúc phạm niềm tự hào dân tộc của người dân Việt Nam“?

Theo blog Gửi Hương Cho Gió

_____________________

Những chữ in nghiêng trong bài đều trích từ bài báo của Hoàng Thu Vân