Góc nhìn: Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết – Xin đừng lôi quốc hội vào đây

On the net

“Xin đừng lôi Quốc hội vào đây!”

Dù đã nhận được trả lời bằng văn bản của bộ trưởng Giao thông vận tải về việc tái khởi động dự án đường sắt cao tốc, nhưng đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) vẫn chưa hài lòng. Ông Thuyết tiếp tục hỏi: “Căn cứ pháp lý để tái khởi động dự án đường sắt Bắc – Nam trích từ nghị quyết nào của Quốc hội”

 

Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết. Ảnh: N.T
 

Bộ trưởng GTVT Hồ Nghĩa Dũng. Ảnh: N.T

Theo bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng, vì Quốc hội chưa thông qua chủ trương đầu tư nên Thủ tướng không chỉ đạo và bộ cũng không tiến hành đầu tư. Thủ tướng chỉ chỉ đạo bộ tiến hành nghiên cứu dự án. “Điều này luật cho phép vì Chính phủ được phép thực hiện những nghiên cứu dưới dạng tiền khả thi, khả thi, đề xuất dự án”, ông Dũng giải thích. Ông nói thêm: dự án này cũng dưới dạng báo cáo khả thi để phục vụ làm rõ những vấn đề mà báo cáo tiền khả thi chưa có điều kiện nêu đầy đủ như về công nghệ, hiệu quả, vốn, môi trường. Ngoài ra, ông Dũng cũng coi việc tiếp tục nghiên cứu là nhằm “phục vụ công tác quy hoạch giao thông vận tải”.

Ông Dũng nhấn mạnh: việc nghiên cứu khả thi không phải toàn tuyến mà chỉ một số dự án, một số đoạn đường như Hà Nội – Thanh Hóa, TP.HCM – Nha Trang, rồi cả TP.HCM đi Cần Thơ. “Tất cả chỉ dừng ở nghiên cứu và lập dự án. Còn quyết định đầu tư, nếu có thể thực hiện, thì Chính phủ sẽ báo cáo Quốc hội. Dự án nào nằm trong thẩm quyền của Chính phủ thì Chính phủ quyết, nếu vượt thẩm quyền thì sẽ báo cáo để Quốc hội quyết định”, bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng khẳng định.

Viện dẫn thêm băng ghi âm kết luận của chủ tọa kỳ họp thứ 7 của Quốc hội, rằng “nếu không quá bán thì Chính phủ tiếp tục nghiên cứu trình kỳ họp tiếp theo”, bộ trưởng Dũng cho đây cũng là một căn cứ. Đặc biệt, bộ trưởng cũng dẫn kết luận của Bộ Chính trị về đường sắt đến 2020 tầm nhìn 2030, trong đó nói rõ: “Đường sắt cần ưu tiên đi trước một bước theo hướng đi thẳng vào hiện đại”. Thừa nhận không biết kết luận của Bộ Chính trị về chủ trương này nhưng ông Thuyết tỏ ý lo ngại trước tình trạng Chính phủ chia nhỏ các dự án để nghiên cứu. Đại biểu Thuyết cũng nhắc nhở bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng rằng “biên bản Quốc hội không phải là căn cứ pháp lý mà chỉ là ý kiến chủ tọa động viên, nên xin đừng lôi Quốc hội vào”.

Cũng chất vấn về đường sắt cao tốc, nhưng mối quan tâm của đại biểu Dương Trung Quốc là tại sao bộ Giao thông vận tải không ưu tiên cải thiện đường sắt lên đường khổ đôi 1.435mm mà cứ phải là đường sắt cao tốc. Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng giải thích: đường sắt khổ 1m đã có 130 năm, tất cả chỉ duy tu bảo dưỡng chứ hiện đại hóa là “bất khả kháng”, chưa kể “hành lang” bị xâm hại; các thành phố lớn có nhu cầu chuyển đường sắt ra ngoài nên “làm đường 1.435mm trên tuyến này không khả thi”.

Ông Dũng cũng cho biết: theo quy hoạch chung sẽ hiện đại hóa từng phần cho vận chuyển hàng hóa liên vùng và Bắc – Nam, đồng thời để chở khách tuyến ngắn vài trăm kilomet. “Còn chúng ta cân nhắc làm đường cao tốc là vì muốn đi ngay vào hiện đại, bởi các nước giờ đã có đường sắt 300 – 400 – 600km/giờ, nếu ta đi sau mãi thì không nên”, ông Dũng nêu quan điểm.

Theo sgtt

Góc nhìn: Bùi Minh Quốc – Nghị trường là mặt trận

On the net

tim nào vì nước vì dân thật, tim nào đen quánh bùn đen…

Bùi Minh Quốc


Bùi Minh Quốc – Nghị trường là mặt trận

Đổi mới
vui sao
trước hết trở về điểm cũ
dòng chảy muôn xưa kinh tế thị trường
Thị trường là chiến trường
và nghị trường
thành mặt trận
*
Nhớ
nhớ
em gái Cà Mau dõng dạc giữa Ba Đình
vạch tội lũ gian manh
đến bây giờ em vẫn là thiểu số
*
Ôi lẽ phải của nhân dân lầm than và phẫn nộ
ở  chốn này lại thành thiểu số
đất nước ta người tử tế rất nhiều
Đảng ta đồng chí tốt còn nhiều
nhưng tử tế giữa công quyền lại luôn thiểu số ?
*
Kìa những kẻ đi ngược đường dân tộc
dám nhơn nhơn cắm biển vạch lề
*
Thi sĩ-chiến sĩ kèn mồm cuối trận rúc ti toe
vội lủi nhanh về chạy chân ông nghị
và gật gù ra điều suy nghĩ :
“gay go lắm
phức tạp lắm
nhạy cảm lắm”…
môi mép cà lăm
miệng ngậm dài dài
*
Tháng 5 cháy
Tây Nguyên
bùn đỏ sục ngầu lên
một trời đỏ gắt
xe ủi Tàu hùng hổ dũi lật
bùn đỏ Tây Nguyên hắt lửa tận Ba Đình
các lão tướng bách niên ra trận…
*
Tháng 5 cháy
Tháng 5 Điện Biên
Tháng 5 sinh nhật Bác
càng nhắc lòng càng rát
bùn đỏ sục ngầu lên
bùn đỏ Tây Nguyên rát mặt Ba Đình…
*
Thị trường là chiến trường
nghị trường là mặt trận
ra đường làm luật
vào hội trường lách luật
*
Tháng 5 cháy
lửa táp Tây Nguyên xanh
khói lùa chuột nhảy
chuột bố nghểnh râu ra oai chữa cháy
chuột con sập bẫy tự gài
*
Tháng 5 cháy
dù đâu đó đâu đây bùn đỏ sục tanh bành
chốn này luôn cứ mát
lưỡi lưỡi múa lên
thi nhau múa
thi nhau uốn
múa
uốn
cốt làm sao giấu nhẹm con tim
Nhưng
đang dần phơi lên
phơi lên
phơi lên
tim nào vì nước vì dân thật
tim nào đen quánh bùn đen…

BMQ

Đà Lạt 31.05.2009

Theo phamvietdao blog

Link 1: http://phamvietdaonv.blogspot.com/2010/11/nghi-truong-la-mat-tran.html

Link 2: http://vn.360plus.yahoo.com/phamvietdaonv/article?mid=6904

Góc nhìn: HT Thích Thanh Tứ – Chúng ta là con một nhà, gà một mẹ!

On the net

Nhìn đất nước với cái tâm trong sáng: Trông người để nghĩ đến ta

Nhìn lại những năm 1980, 1990 của thế kỷ trước, sự sụp đổ lần lượt của hệ thống chính trị các nước XHCN ở Đông Âu và dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn của Liên Xô – thành trì của CNXH, của Cách mạng tháng Mười Nga vĩ đại, bối cảnh thế giới lúc đó đã tác động, ảnh hưởng trực tiếp đến Đảng, Nhà nước và nhân dân ta, nhiều vấn đề mang tính thời sự cấp thiết đặt ra về hệ thống chính trị, về con đường XHCN của cách mạng Việt Nam và đã lay động đến từng cán bộ đảng viên và quần chúng nhân dân.

Song với bản lĩnh vững vàng của Đảng ta được tôi luyện trong suốt quá trình lãnh đạo đất nước từ khi ra đời, đồng thời nhận được sự đồng thuận chia sẻ ủng hộ của quần chúng nhân dân, Đảng và Nhà nước ta đã từng bước hoạch định cho đất nước hướng đi thích hợp với điều kiện của đất nước, giữ vững được độc lập dân tộc và tiếp tục xây dựng đất nước theo con đường XHCN mà Đảng, Chủ tịch Hồ Chí Minh và nhân dân ta đã lựa chọn.

Chính vì vậy, những vấn đề của Vinashin hay dự án khai thác chế biến quặng ở Tây Nguyên đang nhận được sự quan tâm của cộng đồng xã hội. Đảng và Nhà nước ta đã và đang nghiêm túc xem xét để có những phương pháp xử lý thận trọng và thích hợp, đúng pháp luật với mục tiêu tối hậu lợi ích quốc gia phải được quan tâm hàng đầu.

Những vấn đề quan trọng đặc biệt của đất nước mà xử lý vội vàng, thiếu bản lĩnh chính trị, thì khó tìm ra giải pháp thấu tình đạt lý, mà vô hình trung là chúng ta đã đẩy sự vụ vốn đã phức tạp lại càng phức tạp hơn và cuối cùng mọi hậu hoạ phải chịu là người dân.

Những bài học vẫn còn nguyên giá trị từ các nước đa đảng, đa chính trị, tự do vô kỷ cương, vô chính phủ đã đẩy người dân sống trong điều kiện bất an. Ngay cả tại diễn đàn của quốc hội ở một số nước trên thế giới, phe cánh bất đồng, dẫn đến ẩu đả lẫn nhau ngay giữa công đường, dân chúng biểu tình chống phá chính phủ, bạo loạn lật đổ nhà nước, đó là những vấn đề đã và đang ngày một diễn biến phức tạp hiện nay.

Các thế lực chống đối nước ta đang tận dụng cơ hội này để kích động, câu kết với một số phần tử bất mãn trong nước để đẩy sự vụ và tình hình thêm căng thẳng, làm cho nội bộ trong hệ thống chính trị mất đoàn kết, giảm lòng tin của quần chúng nhân dân đối với Đảng và Nhà nước, chúng đẩy mạnh các hoạt động chống phá từ bên trong trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI và bầu cử Quốc hội khóa XIII.

Là đất nước đã phải từng nếm mật nằm gai, nô lệ lầm than của chế độ thực dân đế quốc, hơn ai hết chúng ta thấm thía và hiểu rõ bản chất của từng vấn đề.

Trong quá trình xây dựng và phát triển đất nước, những khó khăn, hạn chế, khiếm khuyết và yếu kém ở một vài công việc cụ thể là chuyện hiển nhiên và là bình thường đối với mọi xã hội và mọi quốc gia, song với đất nước chúng ta một Đảng lãnh đạo, với bản chất Nhà nước của dân, do dân và vì dân, lợi ích của Đảng, của Nhà nước và của nhân dân là một, vì vậy hơn lúc nào hết mọi cán bộ, đảng viên và quần chúng nhân dân hãy đặt niềm tìn vào khả năng lãnh đạo của Đảng và sự điều hành quản lý của Nhà nước ta.

Chúng ta là con một nhà, gà một mẹ, hãy tạo tình thương đoàn kết đùm bọc lẫn nhau. Đó là đạo lý, là truyền thống của dân tộc Việt, đó là nguồn tài sản vô giá đối với mỗi người chúng ta cần được phát huy trong đời sống xã hội và trên mỗi cương vị công tác của mỗi người đảm nhiệm trong quốc gia này.

Hòa thượng T.T.T

Nguồn: Chinhphu.vn.

TS Nguyễn Xuân Diện:

Nằm trong loạt bài “hot” của trang Chinhphu.vn, đến lượt Hòa thượng T.T.T (như ghi cuối bài trên – cách ghi này hơi xách mé, chỉ tổ cho giang hồ suy diễn!) đăng đàn. Hình như linh cảm thấy có chuyện đấu đá gì đó lớn lắm, nên cụ hòa thượng có tục danh là Trần Văn Long đã nhớ đến câu ca dao: Khôn ngoan đá đáp người ngoài/ Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.

Lời cụ ôn tồn. Chí cụ cao sâu. Cụ đã tu hành gần trọn kiếp mà vẫn nặng lòng với Quốc hội, với Chính phủ, với đất nước và rất quan tâm đến tình hình thế giới với nhãn quan xa rộng. Cụ thật là một tấm gương sáng về “tốt đời, đẹp đạo”. Là nhà tu hành mà lời cụ chau chuốt và hào sảng vang vọng như lời một nhà tuyên huấn. Ôi! có những đại biểu Quốc hội như cụ thì còn lo gì không đoàn kết!

A di đà Phật!

Theo blog nguyenxuandien

Góc nhìn: Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết – Ý kiến của tôi là nguyện vọng cử tri

On the net

Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết: “Ý kiến của tôi là nguyện vọng cử tri”

“Động cơ thôi thúc tôi nêu lên đề nghị này trên diễn đàn Quốc hội là nguyện vọng của đông đảo cử tri” – ông Nguyễn Minh Thuyết, phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội, cho biết như vậy về một số đề nghị của mình trong thảo luận kinh tế – xã hội tại Quốc hội vào hôm qua.

Ông Nguyễn Minh Thuyết – Đại biểu quốc hội

* Đâu là căn cứ pháp lý để ông đưa ra đề nghị của mình?

– Từ người dân thường cho đến trí thức đều muốn làm rõ trách nhiệm trong một vụ việc hết sức lớn như vụ Vinashin. Trong phát biểu sáng nay, tôi dự kiến đưa ra ba phương án.

Thứ nhất là đề nghị Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan trong vụ Vinashin từ chức.

Thứ hai là đề nghị Quốc hội bỏ phiếu tín nhiệm ngay đối với Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan trong vụ Vinashin.

Thứ ba là kiến nghị lập ủy ban lâm thời điều tra, rồi trên cơ sở đó mới đi đến việc bỏ phiếu tín nhiệm như tôi đã phát biểu trước Quốc hội.

Sau khi cân nhắc, tôi cho là phương án thứ ba chắc chắn hơn, ở chỗ phương án này có căn cứ pháp lý dựa vào quy định của hiến pháp về Quốc hội và điều 23 Luật tổ chức Quốc hội.

* Đối với Vinashin, Ủy ban Kiểm tra trung ương đã có thông báo, hiện cơ quan điều tra cũng đang tiến hành các công việc liên quan…

– Kết luận chung thì Ủy ban Kiểm tra trung ương đã có thông báo, tôi nghĩ như vậy về cơ bản là đúng rồi. Công tác điều tra thì cơ quan điều tra đang làm. Tôi có đề nghị lập ủy ban lâm thời là để điều tra về trách nhiệm chính trị. Việc này có thể tiến hành nhanh và từ nay đến cuối kỳ họp có thể điều tra xong.

* Đến chiều nay (1-11) ông đã nhận được phản hồi nào từ Ủy ban Thường vụ Quốc hội về đề nghị của mình chưa?

– Tôi chưa nhận được. Tôi hi vọng trong thời gian tới Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ xem xét việc này. Thời gian qua cũng như ngay trên diễn đàn Quốc hội, đã có ý kiến cho rằng trong vụ Vinashin thì Quốc hội cũng có trách nhiệm. Như vậy, nếu Quốc hội không làm đến nơi đến chốn thì có thể hiểu là dư luận đó nói đúng. Vậy Quốc hội phải làm rõ trách nhiệm ra chứ.

* Ông đã chính thức có đề nghị như nêu trên, vậy các công việc tiếp theo liên quan đến đề nghị này sẽ như thế nào?

– Cái này phụ thuộc cách làm của Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng như cả Quốc hội. Tôi phải chờ thủ tục. Có thể phải đưa ra Quốc hội biểu quyết. Nếu đa số đại biểu Quốc hội nói không cần lập ủy ban lâm thời thì cá nhân tôi chấp hành nghị quyết theo đa số của Quốc hội, nhưng tôi bảo lưu ý kiến của mình.

* Đã nhiều lần đại biểu Quốc hội có đề nghị về việc bỏ phiếu tín nhiệm, nhưng cơ chế này được ví như “thanh bảo kiếm chưa bao giờ được Quốc hội rút ra khỏi vỏ”?

– Chính vì thế tôi đề nghị lập ủy ban điều tra đã, trên cơ sở kết quả làm việc của ủy ban đó thì Quốc hội quyết định dễ hơn. Nghĩa là lúc đó Ủy ban Thường vụ Quốc hội sẽ đưa vấn đề ra xin ý kiến đại biểu Quốc hội. Tôi nghĩ rằng khi một ý kiến đại biểu đã đề nghị như vậy chắc chắn Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng phải quan tâm xem xét.

* Tổng Thanh tra Chính phủ có phát biểu là không thấy có dấu hiệu của sự bao che trong vụ Vinashin?

– Xã hội và cử tri rất bức xúc cho rằng có sự bao che cho những việc làm sai trái, vi phạm pháp luật của Vinashin… Tôi nghĩ rằng dư luận xã hội là có cơ sở, vì sao mấy lần định thanh tra, kiểm toán đều chưa vào được? Với tư cách người đứng đầu Chính phủ thì Thủ tướng có thể chỉ đạo các cơ quan thanh tra phối hợp với nhau để làm, ví dụ như thanh tra các bộ Tài chính, Kế hoạch – đầu tư, Giao thông vận tải và Thanh tra Chính phủ. Theo tôi hiểu đó là do chúng ta cứ “cưa đứt từng đoạn”, đây là lỗi điều hành.

* Ông có tiếp tục chất vấn về Vinashin?

– Tôi sẽ chất vấn xem trách nhiệm của Thủ tướng như thế nào.

VÕ VĂN THÀNH thực hiện

Góc nhìn: Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng – Tại sao không?

On the net 

Văn hóa từ chức còn xa lạ

Nhận thức về nhận trách nhiệm và văn hóa từ chức của người điều hành ở ta là… xa lạ nên ông Cuông kiên quyết: “Để lại hậu quả như thế, ở chính phủ các nước đã có vài ba đại diện chính phủ lên tiếng xin từ chức rồi, nhưng ở nước ta thì chưa. Nên tại kỳ họp này, Quốc hội phải làm rõ nguyên nhân, trách nhiệm của Chính phủ, Thủ tướng, Phó thủ tướng phụ trách ngành, bộ trưởng bộ chủ quản… chứ không thể nêu chung chung như các báo cáo của Chính phủ”.

Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm thành viên Chính phủ vụ Vinashin

SGTT.VN –  ”Đề nghị bỏ phiếu tín nhiệm Thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan đến vụ Vinashin”, đại biểu Nguyễn Minh Thuyết (Lạng Sơn) đã làm nóng hội trường khi Quốc hội (QH) thảo luận về tình hình nhiệm vụ kinh tế – xã hội diễn ra sáng nay, 1.11.2010.

Các đại biểu cơ bản tán thành với Báo cáo của Chính phủ về tình hình thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội năm 2010 và kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội năm 2011, cũng như đánh giá khách quan của Ủy ban Kinh tế Quốc hội về kết quả và một số vấn đề tồn tại cần khắc phục, về chỉ đạo điều hành của Chính phủ trong việc điều hành phát triển kinh tế -xã hội năm 2011.

Một tỉnh phải nhịn ăn một thế kỷ mới trả hết nợ Vinashin

Theo đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, với khoản nợ không dưới 100.000 tỉ đồng, tức một tỉnh thu nhập cỡ 1.000 tỉ một năm phải nhịn ăn, nhịn mặc… trong một thế kỷ mới trả được nợ vì Vinashin đã ”sụp đổ” rồi, dù nhiều người đang cố dùng từ ngữ có tính tu từ để giảm nhẹ đi mức độ nghiêm trọng!

Những sai phạm thì đã rõ, song câu hỏi đến nay vẫn chưa có câu trả lời là: sai phạm ở Vinashin, ngoài lãnh đạo Vinashin còn ai phải chịu trách nhiệm vẫn khiến ông Thuyết băn khoăn. Dù cho báo cáo của Chính phủ trước Quốc hội có nhận trách nhiệm và đã ”nghiêm túc kiểm điểm”, nhưng cụ thể thế nào?

Theo đại biểu Thuyết, trong trường hợp này, các thành viên Chính phủ phải kiểm điểm và nhận kỷ luật trước Quốc hội. ”Không thể nhận trách nhiệm chung chung, tuyên bố kiểm điểm nội bộ là hết trách nhiệm được”.

Đại biểu Thuyết nhắc lại vụ việc Lã Thị Kim Oanh ở bộ Nông nghiệp và phát triển nông thông cách đây hơn 6 năm. Ông Thuyết nói: ”Vì nuông chiều, áp dụng sai quy chế chung cho công ty của Lã Thị Kim Oanh mà một vị bộ trưởng đang rất được lòng dân đã phải từ chức, 2 vị thứ trưởng phải ra trước vành móng ngựa”.

Vinashin là phóng đại vụ Lã Thị Kim Oanh gấp 1.000 lần

Ông Thuyết so sánh: ”Vinashin là phóng đại của vụ Lã Thị Kim Oanh cỡ 1.000 lần, nhưng trách nhiệm của bộ chủ quản, của Chính phủ thì chưa rõ ràng, cụ thể”.

Ủy ban Tư pháp của Quốc hội đã nhận định rằng: có dấu hiệu bao che cho những sai trái, vi phạm của Vinashin, làm thiệt hại lớn đến tài sản của nhà nước. Nhưng ai bao che, bao che thế nào, vì nguyên nhân gì, nhằm mục đích gì và phải chịu trách nhiệm ra sao… thì Ủy ban Tư pháp chưa có điều kiện kết luận.

Vì vậy, ông Thuyết thẳng thắn: “Căn cứ hiến pháp và luật Tổ chức Quốc hội, tôi đề nghị Ủy ban thường vụ Quốc hội tổ chức cho Quốc hội biểu quyết thành lập Uỷ ban lâm thời điều tra trách nhiệm các thành viên Chính phủ. Trên cơ sở đó bỏ phiếu tín nhiệm thủ tướng và một số thành viên Chính phủ có liên quan… Để tạo điều kiện cho quá trình điều tra, phải tạm đình chỉ chức vụ các vị cần điều tra”.

”Tôi cảm thấy rất đau xót và khó khăn khi nói những điều trên. Nhưng có xử lí nghiêm mới hạn chế các dự án phá của, lấy lại niềm tin của nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng, quyết tâm của chúng ta trong thực hành tiết kiệm, chống tham nhũng. Ngay sau đây, tôi trình UBTV Quốc hội như một kiến nghị chính thức từ đại biểu”, ông Thuyết nói thêm.

“Tiền cấp rồi, người ta làm gì… tùy họ!”

Đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hoá): “Vinashin là giọt nước làm tràn ly, thể hiện tình trạng quan liêu, yếu kém, thiếu trách nhiệm của Chính phủ”.

Tán thành ý kiến của đại biểu Nguyễn Minh Thuyết, đại biểu Lê Văn Cuông (Thanh Hóa) cũng đề nghị Quốc hội thành lập Ủy ban lâm thời của Quốc hội điều tra trách nhiệm các thành viên của Chính phủ có liên quan trong vụ ”chìm tàu Vinashin”

Sự cố Vinashin, theo đại biểu Cuông, dù đã được cảnh báo sớm về kết quả quản lý yếu kém tại Vinashin, song lại có dấu hiệu bao che, níu kéo nên u nhọt lâu ngày đã vỡ tung, để lại hậu quả vô cùng nặng nề với tổng nợ có thể lên đến 120.000 tỉ đồng. Như vậy, bình quân mỗi công dân Việt Nam từ lớn đến bé phải gánh nợ cho Vinashin 1,5 triệu đồng.

Ông Cuông gay gắt: “Vinashin là giọt nước làm tràn ly, thể hiện tình trạng quan liêu, yếu kém, thiếu trách nhiệm của Chính phủ trong quản lý vốn, tài sản nhà nước”.

Một loạt dẫn chứng được đại biểu Cuông nhắc lại để minh họa cho sự yếu kém của Chính phủ trong việc quản lý tài sản, tiền của nhà nước ở tập đoàn này: Chính phủ đứng ra bảo lãnh cho tập đoàn này vay hàng tỉ đô la trái phiếu; Vinashin mang tiền nhà nước đầu tư khắp đó đây, như thành lập 200 công ty con cháu, mua tàu, nhà máy phát điện cũ mà bộ chủ quản không phát hiện kịp thời. Rồi hai lần thanh tra Nhà nước định vào cuộc nhưng bị chặn lại! Giai đoạn 2006-2009 có 11 đoàn thanh kiểm tra làm việc vẫn không phát hiện “bệnh hiểm nghèo” của Vinashin.

Không ít lần phải tự thốt lên ”thật không hiểu nổi”, ”không biết quản lý kiểu gì”…, rồi ông Cuông như tìm được câu trả lời về vai trò quản lý yếu kém khi nhắc lại câu trả lời của một thành viên Chính phủ từng trả lời đại biểu trước Quốc hội vấn đề này: “Tiền cấp rồi, người ta làm gì… tùy họ”!

Theo SGTT

Tin ảnh: Thành viên chính phủ nước CHXHCN Việt Nam

On the net

Thành viên chính phủ nước CHXHCN Việt Nam

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng 58 tuổi, ủy viên Bộ Chính trị, quê: Cà Mau, cử nhân luật, từng làm trưởng Ban Kinh tế trung ương, phó thủ tướng thường trực Chính phủ, thủ tướng Chính phủ. Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng 61 tuổi, ủy viên Bộ Chính trị, quê: Nghệ An, tiến sĩ kinh tế, từng làm thứ trưởng Bộ Tài chính, bộ trưởng Bộ Tài chính, phó thủ tướng thường trực. Phó thủ tướng Phạm Gia Khiêm kiêm bộ trưởng Bộ Ngoại giao 63 tuổi, ủy viên Bộ Chính trị, quê: Hà Nội, tiến sĩ ngành luyện kim, từng làm bộ trưởng Bộ Khoa học – công nghệ và môi trường.

 

Phó thủ tướng Trương Vĩnh Trọng 65 tuổi, ủy viên Bộ Chính trị, quê: Bến Tre, ĐH văn, ĐH quản lý kinh tế Liên Xô (cũ), từng làm phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương, trưởng Ban Nội chính trung ương. Phó thủ tướng Hoàng Trung Hải 48 tuổi, quê: Thái Bình, kỹ sư hệ thống điện – thạc sĩ quản trị kinh doanh, từng làm tổng giám đốc Tổng công ty Điện lực VN, thứ trưởng Bộ Công nghiệp, bộ trưởng Bộ Công nghiệp. Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân kiêm bộ trưởng Bộ Giáo dục – đào tạo 54 tuổi, quê: Trà Vinh, GS kinh tế, TS điều khiển học, từng làm phó chủ tịch thường trực UBND TP.HCM, bộ trưởng Bộ GD-ĐT.
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh 58 tuổi, quê Vĩnh Phúc, ủy viên Bộ Chính trị, đại tướng, cao cấp quân sự (Đại học KHQS), từng làm tổng tham mưu trưởng QĐND VN, bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Bộ trưởng Bộ Công an Lê Hồng Anh 58 tuổi, quê Kiên Giang, ủy viên Bộ Chính trị, đại tướng, từng làm chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương, bộ trưởng Bộ Công an. Bộ trưởng Bộ Nội vụ Trần Văn Tuấn 57 tuổi, quê Hải Dương, tiến sĩ kinh tế, từng làm phó bí thư Thành ủy Hà Nội, bí thư Tỉnh ủy Nam Định, thứ trưởng thường trực Bộ Nội vụ.

 

Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường 54 tuổi, quê Vĩnh Phúc, phó giáo sư, tiến sĩ luật, từng làm thứ trưởng Bộ Tư pháp, bí thư Tỉnh ủy Quảng Bình. Bộ trưởng Bộ Kế hoạch – đầu tư Võ Hồng Phúc 62 tuổi, quê Hà Tĩnh, đại học, từng làm thứ trưởng, bộ trưởng Bộ Kế hoạch – đầu tư. Bộ trưởng Bộ Tài chính Vũ Văn Ninh 52 tuổi, quê Nam Định, thạc sĩ quản trị kinh doanh, từng làm phó chủ tịch UBND TP Hà Nội, thứ trưởng, bộ trưởng Bộ Tài chính.

 

Bộ trưởng Bộ Công thương Vũ Huy Hoàng 54 tuổi, quê Hải Phòng, tiến sĩ kinh tế, từng làm thứ trưởng Bộ Kế hoạch – đầu tư, chủ tịch UBND tỉnh Hà Tây, bí thư Tỉnh ủy Lạng Sơn. Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp – phát triển nông thôn Cao Đức Phát 51 tuổi, quê Nam Định, tiến sĩ kinh tế, từng làm thứ trưởng Bộ NN-PTNT, phó bí thư Tỉnh ủy An Giang, bộ trưởng Bộ NN-PTNT. Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải Hồ Nghĩa Dũng 57 tuổi, quê Đà Nẵng, Đại học Công nghiệp tại Hungary, ngành luyện kim, từng làm bí thư Tỉnh ủy – chủ tịch HĐND tỉnh Quảng Ngãi, bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải.

 

Bộ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Hồng Quân 58 tuổi, quê Hải Dương, kỹ sư thủy điện, từng làm tổng giám đốc Tổng công ty Xây dựng thủy điện Sông Đà, thứ trưởng, bộ trưởng Bộ Xây dựng. Bộ trưởng Bộ Tài nguyên – môi trường Phạm Khôi Nguyên 57 tuổi, quê Hà Tây, tiến sĩ kinh tế, thạc sĩ, kỹ sư địa chất, từng làm: thứ trưởng Bộ Khoa học – công nghệ & môi trường, thứ trưởng thường trực Bộ Tài nguyên – môi trường Bộ trưởng Bộ Thông tin – truyền thông Lê Doãn Hợp 56 tuổi, quê Nghệ An, tiến sĩ kinh tế, từng làm chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An, bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, phó trưởng Ban Tư tưởng – văn hóa trung ương

 

Bộ trưởng Bộ Lao động – thương binh & xã hội Nguyễn Thị Kim Ngân 53 tuổi, quê Bến Tre, thạc sĩ kinh tế, từng làm thứ trưởng Bộ Tài chính, bí thư Tỉnh ủy Hải Dương, thứ trưởng Bộ Thương mại. Bộ trưởng Bộ Văn hóa – thể thao – du lịch Hoàng Tuấn Anh 55 tuổi, quê Đà Nẵng, kỹ sư đo đạc hàng không, cử nhân luật, từng làm chủ tịch UBND TP Đà Nẵng, phó tổng cục trưởng, tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch. Bộ trưởng Bộ Khoa học – công nghệ Hoàng Văn Phong 59 tuổi, quê Hà Nội, từng làm hiệu trưởng Trường ĐH Bách khoa Hà Nội, bộ trưởng Bộ Khoa học – công nghệ.
Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Quốc Triệu 56 tuổi, quê Bắc Ninh, tiến sĩ, bác sĩ, từng làm giám đốc Sở Y tế, phó bí thư thành ủy, chủ tịch UBND thành phố Hà Nội. Bộ trưởng – chủ nhiệm Ủy ban Dân tộc Giàng Seo Phử 56 tuổi, quê Lào Cai, dân tộc Mông, ĐH kinh tế, từng làm bí thư tỉnh ủy, chủ tịch HĐND tỉnh Lào Cai, phó Ban Tổ chức trung ương. Thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN Nguyễn Văn Giàu 50 tuổi, quê An Giang, tiến sĩ kinh tế, từng làm phó thống đốc Ngân hàng Nhà nước VN, bí thư tỉnh ủy, chủ tịch HĐND tỉnh Ninh Thuận.

 

Tổng Thanh tra Chính phủ Trần Văn Truyền 57 tuổi, quê Bến Tre, cử nhân luật, từng làm phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương, phó tổng thanh tra, tổng Thanh tra Chính phủ. Bộ trưởng – chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc 53 tuổi, quê Quảng Nam, cử nhân kinh tế, từng làm chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, phó tổng Thanh tra CP, phó chủ nhiệm thường trực VPCP.

Góc nhìn: Lấy gì nuôi Đảng, Chính phủ, Mặt trận và các đoàn thể?

On the net

Cả nước có 1,6 triệu viên chức sự nghiệp. 370 nghìn công chức hành chính cơ quan Đảng, đoàn thể Trung ương đến cấp huyện. 300 nghìn cán bộ chuyên trách, bán chuyên trách và công chức cấp xã. Hưu trí 1,4 triệu người. Người có công 1,6 triệu.

Hàng năm, ngân sách chi khoảng 200.000 tỷ đồng trả tiền lương.

Lương tối thiểu ở VN thấp hơn các nước trên thế giới 40%.

Lấy gì nuôi Đảng, Chính phủ, Mặt trận và các đoàn thể?

Nhiều vấn đề đặt ra trong cuộc hội thảo cải cách tiền lương này đã chạm đến mục tiêu tối hậu của yêu cầu cải cách, như ý kiến của GSTS Bùi Thế Vĩnh tường thuật lại câu trả lời của Bộ trưởng Tài chính Hồ Tế trước Quốc hội cách đây 15 năm: “Ta không tăng lương được vì phải nuôi ba bộ máy: Đảng, Chính phủ, Mặt trận và các đoàn thể. Nếu ta chỉ tập trung nuôi bộ máy Chính phủ như các nước thì lương tôi cũng sẽ tăng 3 lần… Thực hiện việc này khó quá, phải có lộ trình. Đảng và các đoàn thể dần dà phải tự lo”. Nhưng cách đây 15 năm đã đặt ra mà nay lại nhắc lại nghĩa là sau 15 năm, mọi việc vẫn giẫm chân tại chỗ. Vậy “lộ trình” sẽ là bao nhiêu năm đây? Rõ là đặt ra để mà ngầm chấp nhận với nhau là không bao giờ giải quyết cả chừng nào mà ĐCSVN còn nghiễm nhiên đóng vai đảng thống trị ngồi lên đầu Nhà nước với đủ các loại mặt trận, đoàn thể, hội hè “tít mù nó chạy vòng quanh”.

Thực tế thì so với 15 năm trước, bây giờ vấn nạn công chức Nhà nước lại còn khủng khiếp hơn nhiều. Các bộ máy thi nhau phình ra vô tội vạ vì chuyện con ông cháu cha chạy vào hai nơi – cơ quan Đảng và cơ quan chính quyền – ngày càng phơi bày trắng trợn, bất chấp liêm sỉ, mà con ông cháu cha thì thường đều thuộc hạng ngu dốt bậc nhất. Câu nói ngày nào của nhà nghiên cứu Hoàng Ngọc Hiến nay thấy rất rõ: “Đem một con bò sang Liên Xô khi trở về nó cũng trở thành Phó tiến sĩ” (thê thảm hơn, những con bò ấy giờ đây không cần đi đâu hết mà vẫn có bằng Tiến sĩ của Mỹ hẳn hoi). Thử tưởng tượng hàng nghìn bò Tiến sĩ ngự trị trên các ghế này ghế kia ở khắp mọi cơ quan Đảng và chính quyền mà chức năng công việc đang chồng lấn lên nhau không sao tách bạch được thì hiệu quả hoạt động công vụ của đất nước trì trệ, lộn xộn như thế nào và hoạt động xoay xở đấu đá của những con bò không tim không óc nhưng có sừng nhọn hoắt ấy sôi nổi và ma mãnh như thế nào, chúng ta đều thấy cả. Đó là nói một dạng công chức điển hình của thời đại hôm nay, dạng này thì việc cải cách tiền lương đối với họ hoàn toàn vô nghĩa và họ sẽ bám chặt lấy bộ máy công quyền như đỉa bám trên “cái đùi” tổng thu nhập và vay nợ hàng năm của đất nước để hút được càng nhiều càng hay, làm cho đất nước kiệt quệ hẳn mới thôi.

Còn có một dạng nữa sau khi học xong cũng chạy vạy được một chân hợp đồng rồi vào biên chế song lại chẳng có chút “nhất thân nhì thế” gì thì sao? So với đầu những năm 60 thế kỷ trước, khi mà sinh viên ra trường với 60 đồng lương không cần lo nghĩ về kiếm sống, chỉ toàn tâm toàn ý cho công việc thì giờ đây, các cô cậu ấy sẽ đói rã họng ngay lập tức nếu cứ dựa vào đồng lương Nhà nước dù chỉ là sống độc thân. Bởi thế, các cô cậu ấy sẽ suốt ngày kiếm việc làm thêm, việc gì cũng làm, làm đến kiệt lực, và tất nhiên, phận sự chính của người công chức đối với các cô cậu ấy dù muốn hay không cũng trở thành rất phụ. Than ôi, đấy lại là loại người phải làm những công việc nghiệp vụ chuyên môn sâu kể cả ở các viện nghiên cứu khoa học và các trường đại học công, chứ không phải những con bò hành chính nói trên kia. Song so với loại “người bò” thì họ thấp kém đến nhiều bậc, không bao giờ họ dám mơ đặt chân vào những nấc thang quyền lực.

Như vậy, triển vọng của một đất nước được điều hành bởi loại “người bò” cha truyền con nối và được chuẩn bị mặt bằng học vấn bởi loại “người đói” mà tôi vừa phân tích rốt cuộc sẽ đi đến đâu? Xin để bạn đọc tự suy đoán.

Nguyễn Huệ Chi