Góc nhìn: Liên quân tấn công Libya – Một tiền lệ hết sức nguy hiểm

On the net

Phe đối lập biểu tình phản đối tổng thống Gaddafi

Đây là tiền lệ rất nguy hiểm cổ súy tư duy, chính sách sen đầm quốc tế thời hiện đại nhân danh hòa bình, an ninh, nhân quyền… ngang nhiên chà đạp độc lập, chủ quyền của các quốc gia dân tộc. Các vấn đề của Libi phải do người dân Libi giải quyết trên cơ sở luật pháp quốc gia và các giá trị chung của cộng đồng quốc tế.

Liên quân tấn công Libi: Một tiền lệ nguy hiểm đối với thế giới hiện đại

Lực lượng liên quân Mỹ, Anh, Pháp đêm 19-3-2011 theo giờ địa phương (tức sáng sớm 20-3 theo giờ Việt Nam) đã mở Chiến dịch có tên gọi “Bình minh Odyssey” (Odyssey Dawn) tấn công Libi. Các máy bay chiến đấu của Pháp đã thả loạt bom đầu tiên, tiến hành một số vụ không kích ở khu vực miền đông. Theo tin từ Lầu Năm Góc, 112 tên lửa Tomahwak đã được bắn từ các tàu Anh và Mỹ nhằm vào hơn 20 mục tiêu trên bờ biển để dọn đường cho các hoạt động tuần tra trên không nhằm hạ gục không lực Libi.

Tàu sân bay USS Enterprise

Mỹ và phương Tây đã huy động lực lượng quân sự tối tân nhằm tiêu diệt chính quyền của ông Cadaphi gồm: Lực lượng Hoàng gia Anh cung cấp tàu ngầm HMS Westminster và HMS Cumberland với 130 người, có thể đem theo 30 vũ khí, gồm cả tên lửa Tomahawk và ngư lôi hạng nặng; máy bay chiến đấu Typhoon và Tornado; máy bay do thám… Mỹ có hai tàu khu trục USS Barry và USS Stout cũng đã được triển khai, mỗi chiếc có thể chở tới 96 tên lửa Tomahawk; hai tàu chiến, đổ bộ được cả trên cạn lẫn dưới nước là USS Ponce và USS Kearsarge, chở 1.600 lính thủy đánh bộ, hệ thống phòng thủ chống tên lửa và hạm đội trực thăng, hiện đã ở ngoài khơi Libi cùng với tàu chỉ huy USS Mount Whitney; một chiếc hàng không mẫu hạm USS Enterprise được trang bị hàng chục máy bay chiến đấu đang di chuyển tới khu vực. Pháp thực hiện sứ mệnh với ít nhất 12 máy bay chiến đấu gồm cả chiến đấu cơ Mirage và Rafale, triển khai tàu sân bay, tàu chiến.

Ngay sau khi không quân Pháp tiến hành các đợt không kích đầu tiên vào lực lượng phòng thủ của Libya, Paris cho biết trong ngày 20/3, Pháp sẽ điều động một tàu sân bay đến gần lãnh thổ Libya.

Tàu sân bay Charles de Gaulle 

Các nước Canada, Đan Mạch, Tây Ban Nha và Na Uy cũng gửi tàu ngầm, tàu khu trục nhỏ, máy bay do thám, trong khi Italia đồng ý cho liên minh sử dụng các căn cứ không quân Sigonella ở Sicily và Aviano ở phía bắc nước này làm bệ phóng cho các cuộc tấn công vào quốc gia Bắc Phi.

Cuộc tấn công này của liên quân Mỹ, Anh, Pháp được khai hỏa ngay sau khi Hội nghị cấp cao khẩn cấp của 22 nhà lãnh đạo Mỹ, Liên minh châu Âu (EU) và Liên đoàn Arập tại Pari (Pháp) ngày 19/3 đã quyết định bắt đầu các hành động quân sự chống lại chính quyền Libi. Theo tuyên bố được đưa ra sau khi kết thúc hội nghị, các cường quốc phương Tây sẽ thực hiện “tất cả những biện pháp cần thiết, kể cả biện pháp quân sự” để áp đặt vùng cấm bay theo Nghị quyết 1973 của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc tại Libi.

Cũng như nhiều lần can thiệp quân sự vào các quốc gia độc lập có chủ quyền từ trước tới nay, giọng điệu của Mỹ và phương Tây trong cuộc tấn công Libi lần này vẫn là nhằm bảo vệ hòa bình, an ninh cho người dân, bảo vệ quyền con người ! Nhớ lại các cuộc tấn công Bosnia, Cosovo, Irak, Apganistan… những năm vừa qua, dư luận quốc tế rất nghi ngờ mục tiêu, động lực nêu trên. Dù cố tình che đậy, nhưng Mỹ và phương Tây vẫn không thể dấu nổi mục tiêu thật của Chiến dịch Bình minh là lật đổ chính quyền Libi hiện nay, tiêu diệt nhà lãnh đạo Cadaphi, dựng lên một chính quyền thân Mỹ, thân phương Tây, chốt giữ một vị trí trọng yếu trên bản đồ địa chính trị Trung Đông- Bắc Phi… và, qua đó, răn đe toàn thế giới.

Tại sao chính quyền Libi và nhà lãnh đạo Cadaphi lại trở thành điểm ngắm của tên lửa, tàu chiến, không quân, lục quân phương Tây? Câu chuyện có lịch sử hàng chục năm nay.

Năm 1951, Libi trở thành quốc gia châu Phi đầu tiên giành được độc lập từ các thế lực thực dân đế quốc Anh, Italia, Đức. Năm 1969, đại tá Cadaphi đã lãnh đạo các lực lượng tiến bộ lật đổ chế độ quân chủ, mở ra một trang sử mới cho đất nước. Năm 1970, theo nguyện vọng của đông đảo các tầng lớp nhân dân, chính quyền Libi yêu cầu các đội quân Anh rút khỏi lãnh thổ nước mình và chính quyền Mỹ phải chuyển căn cứ không quân cho lực lượng Ai Cập, quốc gia đồng minh với Libi. Cũng trong năm 1970 và năm 1971, hàng loạt tập đoàn khai thác dầu khí và ngân hàng phương Tây, trong đó có British Petroleum, phải thực thi nhiều biện pháp cải cách do chính quyền Libi ban hành. Trên lĩnh vực nông nghiệp, toàn bộ tài sản của các ông chủ Italia bị quốc hữu hóa, các nhà tư bản và lãnh chúa Italia bị trục xuất khỏi đất nước. Nhà nước Libi tăng cường quản lý tài nguyên, khoáng sản, nền sản xuất và bộ máy kinh doanh. Nhờ vậy, ngành công nghiệp khai thác năng lượng đạt sản lượng cao chưa từng thấy. Tuy còn nhiều khó khăn, nhưng không thể phủ nhận được những đổi thay tích cực diễn ra trên mọi lĩnh vực. Đời sống nhân dân được cải thiện; giáo dục, y tế có nhiều tiến bộ vượt bậc; quyền của phụ nữ được đảm bảo; tệ nạn cờ bạc và nghiện ngập bị nghiêm cấm; đất nước đạt chỉ số HDI cao nhất châu Phi…

Về mặt đối ngoại, chính phủ Libi là thành viên có uy tín trong Phong trào Không liên kết, Nhóm 77…; duy trì định hướng độc lập, tự chủ, thẳng thắn phê phán Mỹ và phương Tây trên nhiều vấn đề quốc tế. Lãnh thổ Libi rộng lớn, trong đó 95% là sa mạc chứa đựng nguồn nhiên liệu và nước ngọt khổng lồ. Hiện nay, sản lượng khai thác dầu của Libi đạt 1,8 triệu thùng/ngày, cộng với một lượng khí đốt rất lớn, đang làm các ông trùm tư bản độc quyền châu Âu ngày càng khát khao, tham vọng.

Tổng thống Libya – Đại tá Gaddafi

Cuộc tấn công Libi được vội vàng triển khai khi các lực lượng chính phủ đang kiểm soát được tình hình và bất chấp tuyên bố của Ngoại trưởng Libi chấp nhận ngừng bắn. Hành động can thiệp quân sự và thái độ của liên quân Mỹ-phương Tây chống chính phủ Libi, ủng hộ lực lượng đối lập mang đầy tính chất thực dụng. Cùng trong hoàn cảnh có bạo loạn, nhưng chính quyền Bahrain, Yemen… thì lại được Mỹ và các thế lực châu Âu cùng lực lượng đồng minh vùng Vịnh đưa quân vào bảo vệ; thậm chí họ ngang nhiên hăm dọa dùng binh lực đối xử với quần chúng biểu tình phản đối chính quyền. Phải chăng, ở Bahrain và Yemen, cái mà liên quân Mỹ-phương Tây quyết chiến để bảo vệ là căn cứ đồn trú cho Hạm đội V và bàn đạp chiến lược cho những mưu toan toàn khu vực. Rõ ràng, nhân quyền, hòa bình, an ninh… chỉ là cái bánh vẽ mà các trùm tư bản đế quốc tung hô làm mê hoặc lòng người !

Từ phía chiến tuyến của chính quyền và nhân dân Libi, nhà lãnh đạo Cadaphi tuyên bố: “Các cuộc tấn công của liên quân là bất hợp pháp, rõ ràng là một cuộc xâm chiếm và gây ra những hậu quả khó tính được rủi ro đối với Địa Trung Hải và châu Âu…Các vị sẽ phải hối hận nếu tiếp tục can thiệp vào vấn đề của chúng tôi, của Libi. Đây là Libi, không phải quốc gia của các vị”. Đồng thời, nguyên thủ quốc gia Libi cho biết sẽ trang bị vũ khí cho người dân để đối phó với các cuộc tấn công của phương Tây, bảo vệ đất nước.

Cuộc tấn công Libi sẽ gây ra nhiệu hệ lụy tiêu cực cho đời sống các quan hệ quốc tế, trật tự thế giới, kinh tế toàn cầu… Nó có thể trở thành một cuộc chiến kéo dài và hỗn loạn, làm phức tạp thêm những bất ổn hiện có ở Trung Đông- Bắc Phi và toàn bộ thế giới Ả rập. Đây là tiền lệ rất nguy hiểm cổ súy tư duy, chính sách sen đầm quốc tế thời hiện đại nhân danh hòa bình, an ninh, nhân quyền… ngang nhiên chà đạp độc lập, chủ quyền của các quốc gia dân tộc. Các vấn đề của Libi phải do người dân Libi giải quyết trên cơ sở luật pháp quốc gia và các giá trị chung của cộng đồng quốc tế. Các cuộc viễn chinh quân sự của Mỹ và phương Tây vừa qua, trong đó có chiến tranh Irak, chiến tranh Apganistan gây ra cái chết cho hàng triệu dân thường, hàng nghìn binh lính Mỹ và phương Tây, vẫn còn nguyên giá trị cảnh tỉnh các đầu óc cực hữu, hiếu chiến.

Theo dangcongsan

Link: http://www.cpv.org.vn/cpv/Modules/News/NewsDetail.aspx?co_id=30127&cn_id=450971

Tổng thống Libya – Đại tá Gaddafi gửi thư cho các nhà lãnh đạo

Trong một bức thư với mục đích chuyển lời đến các nhà lãnh đạo là Thủ tướng Anh David Cameron, Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy và Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban ki-Moon, Tổng thống Libya Gaddafi đã viết:

“Libya không phải của các ngài. Libya là của người dân Libya. Nghị quyết của Hội đồng bảo an là vô hiệu vì nó không tuân thủ hiến chương của liên hợp quốc. Đây là công việc nội bộ của Libya. Đây là sự áp bức tồi tệ, hành vi thù địch thô bỉ. Các ngài không có quyền can thiệp vào công việc nội bộ của chúng tôi. Ai cho các ngài quyền can thiệp Libya. Các ngài sẽ phải hối tiếc vì dám can thiệp vào đất nước của chúng tôi. Đất nước của chúng tôi chứ không phải của các ngài. Chúng tôi không thể bắn thậm chí dù là chỉ 1 viên đạn vào nhân dân Libya”.

Trước đó, AFP dẫn nguồn tin nói rằng chính phủ Libya đã đề nghị tiến hành một phiên họp khẩn với các quan chức của Hội đồng bảo an Liên Hợp Quốc.

Theo VTC

5 phản hồi

  1. rat dong y voi binh luan tyren do la chan ly va dao ly cua bat cu quoc gia nao ton trong doc lap chu quyen trong mot dat nuoc có bat dong chinh kien nhung giai quyet van de la do noi bo tu giai quyet khong bia ly do nayno de can thiep thirp va xam pham chu quyen duoc ai dung suc manh quan su de bat nguoi khac dan toc khac phai lam theo minh do la hen nhat va tieu nhan may dieu do xay ra o li bi neu o vn thi sao du bat dong chinh kien chang nua dan toc vn se doan ket de danh duoi ngoai xam du ho hien dai hon nhieu dung dung ca lon nuot ca be moi quoc gia nào cung có bất đồng cả nhung xét cho cùng mục đích cuoi vì quyền lợi dân tôc và quyền lợi quóc gia đá đảo bọn xâm lược đá đảo bọn cơ hội dùng vũ khí hiện đại để ức hiếp các dân tộc khác chà đạp lên công lý và đạo đức của loài người may ở libi nếu ở vn thì các vị chỉ có mang máy bay và tàu chiến để đưa xác về nước thoi
    nguoi yeu doc lap và to quoc

  2. tôi rát đồng ý với quan điểm trên bởi vì nội tình libi là do nhân dân libi tự giải quyết do con người libi tự gải quyết không đát nước nào trên trên thế giới dũ thẩm quyền can thiệp vào công viêc riêng của người khác đó xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền quốc gia không thể ỷ mình giàu và có sức mạnh về quân sự thì muốn bắt ai phải làm theo ý mình là được nếu không bịa cớ để xâm lược chia re dan tộc và đất nươc của dân tộc khác may là ở libi nếu ở vn thì các nước mạnh chỉ có săm thêm nhiều máy bay tàu chiến hiện đại hơn nhieu mới đưa xác quân nhân về được

  3. Toi xin chia se voi chinh quyen va nhan dan LiBya. Cac ban hay dung cam len, doi dien voi su that va phai di dung con duong da lua chon. Nhung con nguoi tien bo tren toan the gioi ung ho va dung ve phia cac ban ! Nhung ke xam luoc se phai ganh chiu nhung tham bai neu cac ban doan ket va thong nhat. Giai cap vo san, Dang Cong San muon nam !

  4. That la bi oi cho nhung ai dung dang sau nhung am muu, toan tinh nay. Du mau va nuoc mat cua dan thuong co do va phai lam vat hy sinh thi ho van bang quang, vo su. Khong co gi la ca do la ban chat cua chu nghia De Quoc, cua nhung ten sen dam quoc te. Cac dan toc bi ap buc oi! Hay chien dau den hoi tho cuoi cung cho le phai va chan ly. Cac ban se la nhungf nguoi hung cua thoi dai ngay nay!

  5. Một thể chế độc tài thiếu dân chủ cần phải bị tiêu diệt. Chính quyền Libya đã sử dụng vũ lực đàn áp phe dối lập, đqàn áp nhân dân nên cần phải bị trừng trị và lật đổ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: