Góc nhìn: Chủ tịch Hội Nhà Văn Hữu Thỉnh – Cứ giữ ghế anh nhé

On the net

Xôn xao đại hội trước sau gì thì cũng chỉ là chuyện ai sẽ làm Chủ tịch, ai sẽ vào Ban chấp hành. Tình hình này thì mình nghĩ anh Hữu Thỉnh vẫn sẽ là Chủ tịch. Bởi vì ở Trển sẽ xét việc ai sẽ trị được “tụi” nhà văn nói chung. Anh Thỉnh trị được thì anh Thỉnh cứ làm. 5 năm nữa, nếu hội không thay đổi gì, dù đã hơn 80 tuổi thì anh Thỉnh vẫn cứ tiếp tục làm Chủ tịch, mặc kệ anh Trần Mạnh Hảo có viết thêm một bài nữa kể tội anh Thỉnh tham ghế như bà cố hay không. Chống gậy, bắt tay, tặng hoa hội viên, thế thôi. Tiên phong đạo cốt, kết nạp thêm dăm chục hội viên mới, công việc cũng nhàn.

Huy Minh – Đại hội Nhà Văn

Huy Minh
Theo blog Huy Minh

Hồi xưa ở cơ quan bà nội Huy Bom có một cô tên là Hiền. Cô sinh ra và lớn lên ở thôn Ngư Lộc, huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa. Thôn của cô đông đến nỗi trở thành nguyên cả một xã, sát biển, lại chật chội tới mức chẳng có nhà vệ sinh gì, nên chiều chiều bà con cứ hay dàn hàng ngang ra phóng uế xuống biển. Có điểm đặc biệt trong đội hình phóng uế này là bà con chỉ lấy mũ nón che mặt, còn phần dưới không che, vì quan niệm là mặt người mới khác nhau chứ chim bướm thì ai cũng giống nhau thôi.

Cô Hiền đẹp lắm. Một vẻ đẹp vừa sắc sảo vừa mặn mà. Cô hay mặc đồ satin bóng bẩy mượt mà, mà hồi ấy satin còn hiếm, nên lại càng đẹp. Có một ông xưng là nhà thơ chết mê chết mệt cô Hiền. Để tán tỉnh cô, ông hoành tráng đi vào cơ quan bà nội, đọc thơ và nói những lời hoành tráng. Nhà thơ thì đọc thơ và nói những lời hoành tráng chẳng khó khăn gì, nhưng để ghi thêm điểm trước mặt người đẹp, ông đeo một lúc hai đồng hồ, tay phải một chiếc tay trái một chiếc. Bà nội hôm nào về nhà cũng kể về mối tình si của ông nhà thơ, và bữa nào cũng bò lăn ra cười. Việc tán cô Hiền không thành, ông nhà thơ đi đâu không rõ. Một thời gian sau ông lại nổi đình nổi đám trong một bối cảnh khác. Số là hồi đó ở Thanh Hóa có nhà máy xi măng Bỉm Sơn oách lắm. Giám đốc là một ông tên là Trạch, họ gì quên rồi. Sau khi vào xin quảng cáo, ông Trạch không cho, nhà thơ quay ra cửa đọc với lại một vần thơ ứng khẩu: “Chạch kia mày ở dưới bùn / Cớ sao mày lại chui luồn xi măng?” Chỉ trong giây lát, ông Trạch bị biến thành con chạch, đau. Về sau, nhà thơ ra Hà Nội mua được một chiếc Lada, ông nhờ người lùi hộ đít xe ra đường, rồi dù chưa học lái bao giờ, ông vẫn nhảy lên vần vô lăng phóng thẳng một mạch về Thanh Hóa. Thế mà không đâm chết ai thì kể cũng tài.

Từ bé mình đã hay được nghe những mẩu chuyện về đời hoạt động của các vĩ nhân tỉnh lẻ như vậy.

Thôi nói vào việc chính.

Đại hội nhà văn toàn thể đang diễn ra ầm ĩ. Nghề văn thì đúng ra cũng là nghề bình thường như các nghề khác thôi; Hội nhà văn thì đúng ra cũng là hội bình thường như các Hội khác thôi. Khổ nỗi nghề văn ở Việt Nam và Hội Nhà văn Việt Nam lại không bình thường một chút nào. Trên đất nước yêu văn chương, số người làm văn, làm thơ đông lắm, chỉ riêng món hội viên hội thơ Đường luật hình như cũng đã có hàng vạn. Như quân Nguyên. Thế mà hội viên Hội nhà văn Việt Nam lại chưa đến con số 1.000. Mình nghe ở bến Vân Đồn là mỗi năm anh Hữu Thỉnh chỉ xét kết nạp khoảng 1/5 số đơn xin vào hội, khoảng 20 người gì đó. Ít thế mà vẫn còn bị kêu là “xét chọn chưa tinh”. Nên bây giờ có tỉnh vẫn chưa có nổi một hội viên Hội nhà văn nào. Tỉnh ủy viên, người Trung ương quản lý, giáo sư, tiến sĩ thì nhiều chứ nhà văn là hiếm lắm nha. Thế là tự nhiên, cùng viết văn như nhau, nhưng tụi Nguyễn Ngọc Tư, Đỗ Bích Thúy, Vi Thùy Linh trở thành hội viên nên “khác hẳn” tụi viết văn đồng trang lứa khác. Tụi khác chưa được kết nạp tức là mặc nhiên “tầm” văn chương mới chỉ ở mức lìu tìu. Cũng nghe ở bến Vân Đồn là có ông gì làm tới chức Phó trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy, nhưng BCH Hội nhà văn, trên tinh thần bỏ phiếu kín, không xét kết nạp, bởi cho lão văn tài có mỗi vấy ấy vào khác nào ném bọc kít vào giữa hội nghị? Kinh. Anh Quang Lập từng kể là có ông gì được kết nạp, mừng lắm, khi về quê ông đã thắp hương trên bàn thờ tổ tiên, trên đó để chiếc thẻ hội viên Hội nhà văn Việt Nam cùng với nải chuối, con gà.

Tức là, trong 10 năm ngồi ghế Chủ tịch 2 khóa, anh Hữu Thỉnh đã tiết chế triệt để việc xét ai thành nhà văn, trong khi nhu cầu thì rất lớn. Anh Thỉnh mà làm kinh doanh thì thắng to. Và Hội nhà văn vì thế trở thành một hội rất hay ho, ở chỗ nó chẳng giống hội nghề nghiệp nào trong cả nước.

(Mình mà là anh Thỉnh, mình kết nạp ráo. Cứ in đủ 2 cuốn sách là mình kết nạp. Hội Nhà văn lập tức đông đảo hơn Hội Nhà báo. Có thể làm như thế không sang, nhưng mình đè ngửa hội viên ra bắt mua báo Văn Nghệ, mỗi người một tờ, thế là ít nhất về số lượng, tờ báo ấy trở lại thời hoàng kim của nó. Ngoài ra, sự cạnh tranh giữa các cây bút với nhau chỉ còn lại ở tác phẩm của từng tác giả, chứ không phải “em đã là hội viên Hội Nhà văn chưa?”)

Trong hội nhà văn, mình thấy toàn những bác có sừng có mỏ, chả ai chịu ai. Có người mình thích, có người mình không. Có ông viết lách nhạt bỏ mẹ. Mình là người đọc bình thường thì mình thấy thế thôi. Đã thế ông lại còn bị hôi nách nữa, nhưng thôi tiểu tiết ta bỏ qua. Ông Hoàng Hữu Các có lần còn bảo, Hội Nhà văn không cần phải xây toa lét, bởi vì… thôi đi mà hỏi ông Các ấy hehe. Ghê gớm lắm. Trước đại hội, anh Nguyễn Quang Thiều tuyên bố ầm ầm trên báo, anh nói anh yêu nông dân, hiểu nông dân và anh thách tất cả các ông khác trong nước bất kể ngành nghề gì viết nổi một chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn hay được như anh (nếu có người mời thì anh mới viết). Anh Trần Mạnh Hảo thì bảo anh Hữu Thỉnh tham ghế thấy bà cố. Ngược lại, anh Văn Chinh thì bảo, anh Hồ Anh Thái và anh Trần Đăng Khoa có nhiều tội, tội lớn nhất là không trung với anh Hữu Thỉnh. Ngoài ra, anh Trần Đăng Khoa còn có một tội nữa là tự ví tài năng của anh trai mình như Đỗ Phủ, còn mình thì như Lý Bạch. Lại nghe có chuyện chị Vàng Anh to tiếng với anh Trần Đăng Khoa, nhưng do cửa đóng kín nên giới quan sát không nghe lỏm được chị to tiếng về cái gì? Có tin chị Đặng Thanh Hương chuẩn bị về làm Phó TBT báo Văn nghệ, anh Hữu Ước thì có thể lên Phó Chủ tịch hội, không biết tin có chính xác không? Lại có bác yêu cầu phải kết nạp ngay Trang Hạ, Lê Thiếu Nhơn, Lê Anh Hoài, Phạm Xuân Nguyên… vào hội, còn em Vi Thùy Linh thì, phải nói là viết rất hay, với một loạt bài nhiều kỳ là tại sao đã mấy năm nay rồi mà chẳng có ai được kết nạp trẻ hơn em? Vân vân.

Nói chung là theo mình quan sát thì mọi người đều biết Hội nhà văn là một hội ghê gớm và nhìn chung là không hiểu thế nào.

Xôn xao đại hội trước sau gì thì cũng chỉ là chuyện ai sẽ làm Chủ tịch, ai sẽ vào Ban chấp hành. Tình hình này thì mình nghĩ anh Hữu Thỉnh vẫn sẽ là Chủ tịch. Bởi vì ở Trển sẽ xét việc ai sẽ trị được “tụi” nhà văn nói chung. Anh Thỉnh trị được thì anh Thỉnh cứ làm. 5 năm nữa, nếu hội không thay đổi gì, dù đã hơn 80 tuổi thì anh Thỉnh vẫn cứ tiếp tục làm Chủ tịch, mặc kệ anh Trần Mạnh Hảo có viết thêm một bài nữa kể tội anh Thỉnh tham ghế như bà cố hay không. Chống gậy, bắt tay, tặng hoa hội viên, thế thôi. Tiên phong đạo cốt, kết nạp thêm dăm chục hội viên mới, công việc cũng nhàn.

Thử xem mình đoán có đúng không hehe.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: